"Chậc chậc chậc, cái bộ dạng mê đắm lối sống hủ bại của giai cấp tư sản xem!"
"Thế thì mà xuất từ gia đình thành phần ?"
"Nào nào nào, cho xem, với cái lối ăn mặc tiểu thư tư sản và biểu hiện cá nhân tiêu cực mấy ngày nay, rốt cuộc cô phận gì?"
"Không là trúng chứ? Thật sự là loại minh bạch trộn đội ngũ cách mạng để phá hoại chúng ..."
"Á ~"
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết sắc nhọn vang lên.
Trần Hải Anh một cú đá song phi trúng n.g.ự.c, lảo đảo lùi vài bước ngã "uỳnh" xuống đất.
Cú va chạm ở n.g.ự.c khiến cô cảm giác tim như ngừng đập, suýt chút nữa thì tắt thở ngất .
Khi cô còn kịp phản ứng, một vật nặng từ trời giáng xuống đè nghiến lên bụng.
Tô Thanh Từ cưỡi lên Trần Hải Anh, hai nắm đ.ấ.m vung lên đầy uy lực.
Cho dù cô thời đại , cô cũng hiểu những lời Trần Hải Anh nhạy cảm và ác ý đến mức nào.
Huống chi, phận của chính cô vốn dĩ vấn đề.
Hiện tại cô trong nhà rốt cuộc xảy chuyện gì, cũng rõ tình hình .
Tự nhiên càng thể để dính dáng đến những chuyện .
Cái con mụ ngu ngốc lải nhải thì thôi , đằng lôi vấn đề lập trường giai cấp tư tưởng chính trị .
Thế thì thể nhịn nữa!
Từ Vị Hoa nữ sĩ từ nhỏ dạy cô: Khi cần trở mặt mà trở mặt, khác sẽ coi con là con mèo bệnh.
Nhẫn nhịn một chiều chỉ khiến xung quanh cảm thấy con là kẻ dễ bắt nạt.
Trở mặt chính là để cho khác : Bà đây dễ chọc!
Cho nên, dù lúc đ.á.n.h , cũng c.ắ.n răng mà lao .
Trần Hải Anh Tô Thanh Từ giã cho một trận loạn quyền nhịp điệu, hét lên oai oái.
Điều khiến cô thể chịu đựng nổi là con tiện nhân còn lén véo mạnh n.g.ự.c và thịt non bên trong đùi cô .
Lý Lệ đang cố nén cơn giận ở một bên, và Trần Tú Hương vốn luôn rũ mắt coi như liên quan, cũng sự tàn nhẫn của Tô Thanh Từ dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp.
Bà chị nhiệt tình Chu Tuệ Quyên Trần Hải Anh Tô Thanh Từ ấn xuống đất cọ xát, trong lòng dâng lên một trận khoái trá.
Cái cô Trần Hải Anh ỷ việc bố tạo phản lên một cái chức quan tép riu, cặp kè với phụ trách điểm thanh niên trí thức là Phùng Kiến Quân, nên ngày thường khí thế hống hách vô cùng. Cô thường xuyên lấy cái mác "phái tạo phản vang dội" của bố và mấy câu trích dẫn giai cấp để ức h.i.ế.p khác.
Bọn họ chịu ít ấm ức, chị em của cô là Thẩm Xuân Đào càng chịu nổi sự xa lánh và châm chọc mỉa mai của ả, nên sớm tìm gả cho xong chuyện.
Thế nên mới rơi kết cục như hiện tại.
sướng thì sướng, cô vẫn nhanh ch.óng chạy lên can ngăn.
Ở điểm thanh niên trí thức bao nhiêu năm nay, cô hiểu rõ một đạo lý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-8-ra-oai-phu-dau-ba-day-cho-an-dam.html.]
Đó là mặc kệ khác đấu đá lợi hại thế nào, bản đều khéo léo đưa đẩy, đắc tội bên nào, vĩnh viễn về phe nào, tỏ thái độ.
Thậm chí khi một bên nhắm , tìm cơ hội khuấy đảo một chút, để đối phương sang c.ắ.n xé lẫn , còn thì rút lui êm mà sống qua ngày.
"Ôi chao, chuyện gì thì từ từ chứ."
"Sao đ.á.n.h thế ."
"Thôi thôi, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa."
"Đánh nữa là xảy chuyện lớn đấy."
"Tiểu Tô , em cũng xúc động quá, Hải Anh nó ý , chỉ là việc mệt mỏi nên lải nhải vài câu thôi, em đừng chấp nó là ."
"Hải Anh cô cũng thế, Tiểu Tô mới tới, hai ngày nay còn đang thích nghi, thể hiểu chuyện như bọn cũ chúng ."
"Nó thích thì cô bớt mồm bớt miệng ~"
Nói đoạn, Chu Tuệ Quyên còn quên kéo cả Lý Lệ và Trần Tú Hương xuống nước, tránh để lát nữa Trần Hải Anh ăn thiệt thòi trút giận lên đầu .
"Trần Tú Hương, còn cả con bé Lệ nữa."
"Sao thế, hai cứ ? Mau đây phụ một tay chứ, thấy Hải Anh sắp đ.á.n.h hỏng ?"
Lời thốt , sắc mặt Trần Tú Hương lập tức trắng bệch, ngước mắt lên liền chạm ánh mắt hung ác của Trần Hải Anh đang đất.
Sợ tới mức cô run b.ắ.n lên, vội vàng tiến tới kéo Tô Thanh Từ đang cưỡi đối phương .
Cả cái điểm thanh niên trí thức , chỉ cô là xuất gia đình phú nông.
Thường xuyên Trần Hải Anh mắng là "hắc thất loại" (bảy loại đen), ngày thường cô đều cố gắng hạ thấp sự tồn tại của .
Không ngờ chỉ ngẩn một chút Chu Tuệ Quyên nắm thóp bôi t.h.u.ố.c mắt.
Trần Tú Hương thầm ảo não vì phản ứng chậm chạp của .
Còn Lý Lệ vẫn là tuổi trẻ, nhiều tâm cơ như .
Biểu cảm hả hê mặt cô nàng còn kịp thu , nụ như treo lủng lẳng ba chữ to tướng "Đánh lắm".
Phòng nam thanh niên trí thức bên thấy tiếng ồn ào cũng vội vàng chạy sang can ngăn.
Lưu Quần Phúc ánh mắt lóe lên, đầu chạy thẳng đến nhà Đại đội trưởng.
"Á ~ đau quá, mau, kéo , kéo nó a."
"Ôi trời, thế , đ.á.n.h ?"
"Nhanh lên, tách , mau kéo ."
Tô Thanh Từ vung đôi nắm tay nhỏ như Bánh Xe Phong Hỏa, chỉ một lúc mà cảm giác cả đổ mồ hôi hột.
Thầm than cái thể nhỏ bé đúng là vô dụng.
Phùng Kiến Quân chỉ huy vất vả lắm mới kéo Tô Thanh Từ .