Thập Niên 70: Bắt Đầu Từ Nhảy Sông, Kết Thúc Trên Giường Nam Chính - Chương 290: Bây Giờ Cháu Hài Lòng Rồi Chứ

Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:00:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Nghị dường như hứng thú với Tống Cảnh Chu, kéo hỏi đông hỏi tây.

 

Tống Cảnh Chu cũng như Tô Nghị thích gì nhất, câu nào cũng là ngưỡng mộ và kính phục, nhanh chuyển chủ đề sang thời kỳ chiến tranh loạn lạc.

 

Cùng Tô Nghị hồi tưởng một phen quá khứ huy hoàng hùng của ông.

 

"Wow, ông nội Tô lợi hại quá."

 

"Trời ơi, sư trưởng thật là minh thần võ, khâm phục, khâm phục."

 

Tô Thanh Từ Tống Cảnh Chu khoa trương giơ ngón tay cái với ông nội, vẻ mặt kích động đập bàn:"Sư trưởng quả thực khiến cháu mở mang tầm mắt, dũng mưu, thần cơ diệu toán~"

 

Dỗ dành đến mức Tô Nghị ha hả, ông cảm thấy bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng gặp một tri kỷ.

 

"Đâu , đều là chuyện thời trẻ thôi."

 

Thấy Tô Nghị quên sạch chuyện của , sang sắp xưng gọi , kề vai bá cổ với tên nịnh hót , sắc mặt của Tô Mỹ Phương và Tô Trường An ngày càng khó coi.

 

"Bố!"

 

Tô Mỹ Phương vẻ mặt kiên nhẫn đẩy đẩy Tô Nghị:"Bố, chúng còn việc chính, là hôm nay cứ thế ?"

 

Cho dù là của Tổng cục Trang thì ? Lần đầu đến nhà mà chỉ xách một nải chuối, với bộ dạng nghèo nàn , cũng thể là nhà khá giả gì.

 

Lúc Vương Hữu Ba đến nhà, còn đến Cửa hàng Hữu Nghị mua bao nhiêu quà cáp cao cấp, đừng đến các loại đồ ăn, chỉ riêng một cặp rượu Mao Đài tốn gần hai mươi đồng!

 

Tô Thanh Từ lấy gì để so với cô ? Nghĩ đến đây, lòng Tô Mỹ Phương dễ chịu hơn nhiều.

 

Tống Cảnh Chu lời như đuổi khách của Tô Mỹ Phương, lịch sự :"Ông nội Tô còn việc ạ? Hay là Thanh Từ, chúng đừng phiền ông nội nữa."

 

Tô Thanh Từ mặt xị xuống:"Không~"

 

"Ông nội, ông thể chuyện gì lớn chứ, cháu hai năm gặp ông , về ông việc."

 

"Với khả năng vận trù duy ác, nắm bắt đại cục của ông, chuyện gì mà cần ông đích tay?"

 

"Cháu quan tâm, cháu quan tâm, hôm nay ông hết, ở nhà với cháu."

 

Tô Trường An như :"Thanh Từ, cháu mới về, nên ở bên dì Lý nhiều hơn chứ, bố hôm nay thật sự việc."

 

Tô Trường An nhắc đến Lý Nguyệt Nương thì thôi, nhắc đến Lý Nguyệt Nương, Tô Thanh Từ liền thuận thế leo lên.

 

"Bà nội cháu , bảo cháu về thì đến thăm ông nội nhiều hơn, ông nội vẫn luôn nhớ cháu, bảo cháu ơn, hiếu thuận với trưởng bối, nhất định đối với ông nội."

 

"Ông nội, thật bà nội cháu cháu cũng nhớ ông, cháu cũng đến thăm ông."

 

" , ông nội, bà nội cháu ? Sao già nhiều thế, hình như trải qua một trận ốm nặng, cả suy sụp, cháu nhớ đây bà khỏe lắm, cháu mới hai năm, bây giờ một lúc cũng nổi."

 

"Cháu hỏi bà, bà chịu , là chuyện của lớn, liên quan đến con cháu chúng , bảo cháu chỉ cần hiếu thuận với ông nội là ."

 

"Ông nội, bà nội cháu ý gì ạ?"

 

Trong mắt Tô Nghị lóe lên một tia áy náy.

 

Ông tưởng Lý Nguyệt Nương trong lòng sẽ trách ông, ngờ...

 

"Haiz~"

 

Tô Nghị thở dài:"Bà nội cháu, bà nội cháu quả thực ốm một trận, chịu khổ , là chăm sóc cho bà ."

 

Tô Thanh Từ nửa hiểu nửa , vẻ mặt ngây thơ Tô Nghị.

 

"Ông nội, ông đừng nhận hết trách nhiệm về , cháu ông đối với chúng cháu nhất, bà nội cũng luôn ông , thường xuyên dạy dỗ bố và chúng cháu, nhất định hiếu thuận với ông, nhất định ghi nhớ ơn của ông."

 

"Không ông thì chúng cháu, ông luôn là hùng trong lòng bố và chúng cháu."

 

Tô Nghị im lặng một lúc:"Cháu, bà nội cháu thật sự ?"

 

" ~" Tô Thanh Từ vẻ mặt ngây thơ.

 

Tô Trường An và Tô Mỹ Phương thầm kêu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bat-dau-tu-nhay-song-ket-thuc-tren-giuong-nam-chinh/chuong-290-bay-gio-chau-hai-long-roi-chu.html.]

Vội vàng xen :"Bố, chúng mới xong mà."

 

Tô Thanh Từ vẻ mặt nghi hoặc:"Ông nội, các xong chuyện gì ạ?"

 

"Nếu ông nội thật sự việc , là, là cháu về ."

 

Tô Thanh Từ vẻ mặt nỡ, còn tỏ hiểu chuyện.

 

Tô Nghị nghĩ đến những lời Tô Thanh Từ , khỏi chút chột , Lý Nguyệt Nương thông cảm cho đến mức , vẫn còn che giấu cho , ông còn tưởng...

 

Chuyện vốn là Tần Tương Tương sai, can thiệp để bà thoát khỏi trách nhiệm hình sự , nếu còn can thiệp nữa, thật sự sẽ lạnh lòng bên .

 

Cũng chỉ còn hơn năm tháng nữa thôi, nhốt ở trong đó khổ một chút, mệt một chút là bình thường ? Đó là sửa chữa sai lầm, chứ hưởng phúc.

 

Nghĩ đến đây, Tô Nghị ngẩng đầu :"Ông nội việc gì chứ, như cháu , lâu gặp cháu gái của ông , lát nữa bảo chị Phượng mấy món, ăn một bữa cơm ngon với ông nội."

 

"Bố!"

 

Tô Mỹ Phương thể tin mà kêu lên.

 

Tô Nghị giơ tay lên, ngăn cản lời cô định :"Hai em các con đừng nữa, sai thì chấp nhận hình phạt, quyền lực trong tay là do Đảng ban cho, là để bảo vệ hòa bình đất nước, bảo vệ nhân dân, chứ để lạm dụng quyền lực, phá hoại trật tự xã hội!"

 

"Các con lòng thăm thì cản, những chuyện khác thì đừng nữa, lát nữa ăn cơm xong thì mau về đơn vị !"

 

Sắc mặt Tô Trường An khó coi đến mức nào thì khó coi, nhưng vì ngoài ở đây nên cuối cùng cũng nhiều.

 

Tô Mỹ Phương thì sức chịu đựng lớn như , lập tức đỏ hoe mắt, vẻ mặt tức giận dậy.

 

"Bố, bố là một thủ trưởng, thể lời giữ lời như ?"

 

"Miệng thì đạo lý lớn, thực là thiên vị ! Đối với đầu ấp tay gối của mà cũng thể lạnh lùng như ..."

 

Tô Nghị đến đỏ mặt tía tai:"Con câm miệng cho !"

 

"Là ngày thường quá nuông chiều con, để con vô phép vô tắc như !"

 

"Uổng công còn lo lắng cho tương lai chính trị của các con, xem lo thừa , với tư tưởng giác ngộ của con, cả đời thể bao xa cũng thấy rõ !"

 

Tô Nghị lời , ngay cả Tô Trường An cũng chịu nổi nữa:"Bố, lời của bố quá nặng , là con cái, chúng con nếu hỏi han gì mới là thật sự bất kính bất hiếu!"

 

"Sao bố thể vì chúng con lo lắng cho mà phủ nhận con chúng con?"

 

Tô Mỹ Phương mặt trắng bệch:"Anh, với ông nhiều gì? Trong mắt ông còn sự tồn tại của con chúng ?"

 

"Bao nhiêu năm nay, sự hy sinh của chúng , những ấm ức chúng chịu ông đều coi như thấy."

 

"Ông thể buông bỏ bên , tại lòng đổi đến hại ? Ông cứ ở bên con dâu nuôi từ bé của ông ?"

 

"Bốp~"

 

Tô Nghị tức giận đến đỏ mặt tía tai, tức đến mức tát một cái mặt Tô Mỹ Phương.

 

"Bố!"

 

Tô Trường An vội vàng tiến lên che chở Tô Mỹ Phương lưng.

 

"Bố, Mỹ Phương còn nhỏ, bố cứ chuyện đàng hoàng với nó là , thể đ.á.n.h ?"

 

"Mỹ Phương, em cũng , thể lớn tiếng với trưởng bối, mau xin bố !"

 

Tô Mỹ Phương ngấn lệ, ánh mắt căm hận Tô Nghị:"Em sai , tại em xin !"

 

"Bố nghĩ em chỉ thể cầu xin bố mới cách ? Em sẽ cho bố xem, cho dù bố, chuyện em !"

 

Tô Mỹ Phương xong xách túi của , đẩy mạnh Tô Thanh Từ đang ở cửa xem náo nhiệt, hung hăng .

 

"Bây giờ cháu hài lòng chứ!"

 

Tô Nghị Tô Mỹ Phương sải bước rời , tức giận mắng lớn:"Nghiệt chướng, mày mà khỏi cửa , đừng về nữa~"

 

Tô Thanh Từ thể để cô dễ dàng như !

 

 

Loading...