Đồng Xuân Cảnh cữu cữu thương Khổng Mật Tuyết.
hai trăm đồng còn là vấn đề thương thương nữa.
Dù thương đến mấy, Khổng Mật Tuyết cũng là ngoài.
Nhiều tiền như , cữu cữu thể gửi cho Khổng Mật Tuyết mà gửi cho em họ?
Còn về việc Khổng Mật Tuyết trộm tiền.
Đồng Xuân Cảnh cũng tin, cô loại đó.
Giữa Khổng Mật Tuyết và Từ Mạn, Đồng Xuân Cảnh cần nghĩ cũng nên tin ai.
“Đồng chí Từ Mạn, cô đừng bậy bạ hủy hoại danh dự khác nữa!”
Từ Mạn thấy tức giận như , dường như đột nhiên nghĩ điều gì đó.
“Đồng chí Cố, chắc chắn sẽ thừa nhận , còn tin thì tùy .” Từ Mạn về phía Cố Kim Việt, quả nhiên sắc mặt còn tệ hơn Đồng Xuân Cảnh nhiều.
Đồng Xuân Cảnh tức giận, “Từ Mạn, cô đủ đấy! Đừng đằng chân lân đằng đầu!”
Cô dám chia rẽ quan hệ giữa và Cố Kim Việt!
Từ Mạn mỉa mai: “ đằng chân lân đằng đầu chỗ nào?”
“Đồng chí Cố chế giễu, liên quan đến ?
Không!
Hai trăm đồng là cữu cữu cho ?
Không !
Khổng Mật Tuyết tiêu tiền của khác, tổn thất gì ?
Không!
Chuyện liên quan gì đến ,
còn rước việc !”
Đồng Xuân Cảnh cảm thấy Từ Mạn đổi quá nhiều,
Trước đây Từ Mạn đối với thái độ .
Sao cô dùng lỗ mũi để chuyện với ?
“Cô chính là ghen tị với Khổng Mật Tuyết, ghen tị nhà cô gửi tiền về, trợ cấp cho cô .
Nhà cô xảy chuyện, còn trợ cấp, túng thiếu, nên cô cô thuận mắt.
Từ Mạn, thật ngờ cô là như !” Đồng Xuân Cảnh thất vọng .
Từ Mạn ngờ sự túng quẫn của đều Đồng Xuân Cảnh thấy.
đối phương những chút đồng cảm giúp đỡ nào, ngược còn dùng giọng điệu chế giễu để .
Từ Mạn nghĩ về quá khứ, cô giặt quần áo, khâu chăn, vá tất cho .
Phiếu thịt cô nỡ dùng, đều để nấu riêng cho …
Bây giờ nghĩ , thật đúng là cho ch.ó ăn!
Từ Mạn tỉnh táo thoát khỏi hồi ức, mắt Đồng Xuân Cảnh, còn chút lưu luyến nào.
“ ghen tị với Khổng Mật Tuyết, nên bịa một tờ giấy báo chuyển tiền hai trăm đồng?
bảo các đến bưu điện tra ?
ghen tị, bịa đặt, cũng thể tự dưng bịa một tờ giấy báo chuyển tiền hai trăm đồng chứ?
Có tiền đó giữ tiêu hơn ?
Để khỏi vì túng thiếu mà đồng chí Đồng đây chế giễu một trận.”
Đồng Xuân Cảnh nhíu c.h.ặ.t mày, lòng chùng xuống, ánh mắt lạnh lùng của đối phương khiến khó chịu.
Là cô vu khống khác ,
Tại cô còn dùng ánh mắt như để ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-132-nhu-nguoi-mong-muon-ta-khong-thich-nguoi-nua.html.]
Từ Mạn trong lòng càng thêm bình tĩnh, “Các từng một coi là ,
Lại nghĩ xem là vì cái gì?
Vì cái gọi là ghen tị mà lão nhị nhà họ Đồng ?
Hắn và Khổng Mật Tuyết quan hệ rõ ràng, là đang chột !”
Đồng Xuân Cảnh tức giận : “Từ Mạn! Cô đừng quá đáng! Miệng cô sạch sẽ một chút!”
Từ Mạn lạnh lùng , “Người các bẩn, liên quan gì đến miệng ?”
Đồng Xuân Cảnh vẻ mặt sắc bén chằm chằm cô , “Cô ghen tị với cô , là vì cô thích !”
Vào khoảnh khắc , trái tim của Từ Mạn như ném hồ băng.
Một luồng khí lạnh ngay lập tức lan tỏa đến ngũ tạng lục phủ, tứ chi bách hài.
“Thích là chuyện của đây, sớm thích nữa .”
Đồng Xuân Cảnh tin, Từ Mạn thích mấy năm , thể đột nhiên thích nữa.
Hơn nữa Từ Mạn nhắm Đồng Họa, nhắm Khổng Mật Tuyết, đều vì ?
Đồng Xuân Cảnh cũng đối xử với một nữ đồng chí thích bằng thái độ như .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Thực sự là đối phương quá đáng, thể .
“Từ Mạn, tình cảm của cô dành cho .
cô thể vì thế mà ghen tị với Khổng Mật Tuyết, còn bôi nhọ và cô .”
“Cô như , chỉ khiến nghi ngờ nhân phẩm của cô.”
Từ Mạn một tiếng, mấy tiếng.
Cuối cùng lớn, đến thẳng lưng .
“Lão nhị nhà họ Đồng! Anh cũng quá tự cho là đúng !
thích ?
thích là một kẻ mắt mù ?
thích là một tên ngốc phân biệt trắng đen ?
, Từ Mạn, nếu còn thích !
sẽ hủy dung c.h.ế.t, ai thèm!
Cả đời , c.h.ế.t yên lành! C.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử!”
Sắc mặt Đồng Xuân Cảnh đỏ bừng, hiểu cô , “Cô cần thề như , cũng…”
Từ Mạn thu ánh mắt, dường như tin và cách của ở chỗ cô đều đáng nhắc tới!
“Tại lo chuyện bao đồng?
là vì sự hòa thuận của điểm thanh niên trí thức chúng !
Nếu Khổng Mật Tuyết cứ tiếp tục như ,
Đồng chí Cố, thật sự ngại coi là trò ?
Lão nhị nhà họ Đồng, thật sự sợ vấn đề tác phong tố cáo ?
Lâu ngày giữa hai các thật sự thể chút khúc mắc nào ?
Lời đến đây là hết, đồng chí Cố tự suy nghĩ !” Từ Mạn xong liền rời .
Ngay cả Đồng Xuân Cảnh bên cạnh cũng thèm.
Về đến phòng, Từ Mạn vẫn còn nụ mặt, nụ dần dần biến mất, nước mắt cũng cô lau .
“Đồng Xuân Cảnh, như mong , thích nữa.”
Đồng Xuân Cảnh ngoài phòng trong lòng chút tức giận, sắc mặt tệ hại của Cố Kim Việt, “Anh thật sự tin lời cô chứ?”
Cố Kim Việt sâu Đồng Xuân Cảnh, “ và Khổng Mật Tuyết khi về thành phố sẽ ly hôn, nếu thích cô , thì đợi một chút !”
Sắc mặt Đồng Xuân Cảnh đổi, “Cố Kim Việt, ý gì?”