Sau bữa cơm.
Mẹ Tạ một đưa cho Đồng Họa ba món quà gặp mặt.
Một chiếc đồng hồ đeo tay, một đôi vòng ngọc, một đôi bông tai ngọc trai nhỏ.
Quà gặp mặt quá quý giá, mặc kệ Tạ gì Đồng Họa cũng chịu nhận.
Cuối cùng vẫn là Tạ Tụng Niên mặt, để Đồng Họa nhận đôi bông tai ngọc trai nhỏ .
Ba phần quà gặp mặt , cũng chỉ đôi bông tai ngọc trai là quà Tạ Tụng Niên chuẩn .
Nếu từ trong tay đưa , Đồng Họa chắc chắn sẽ nhận.
Quá trưa, Tạ Tụng Niên gọi điện thoại gọi .
Trước khi , Tạ Tụng Niên nhờ đến đưa Đồng Họa rời .
Tạ Uyển Ngọc giữa đường gọi điện thoại qua, hủy bỏ chiếc xe gọi.
Mẹ Tạ buổi trưa lôi đả bất động cần ngủ trưa.
Ngồi với Đồng Họa một lát, ngáp ngắn ngáp dài.
Đồng Họa bảo bà nghỉ ngơi.
Bây giờ trong phòng chỉ còn Đồng Họa và Tạ Uyển Ngọc.
Tạ Uyển Ngọc nhân lúc Đồng Họa vệ sinh, lén bỏ một cặp đồng hồ trong túi xách Đồng Họa mang theo.
Đợi Đồng Họa từ nhà vệ sinh trở về.
Tạ Uyển Ngọc thấy cô, nở nụ : “Đồng Họa, bàn cơm là đúng. Nể mặt , cô tha thứ cho nhé!”
Đồng Họa cô thật sâu, khẽ gật đầu.
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Tạ Uyển Ngọc thiện : “Xe đợi một lát mới tới, cô phòng một chút . Trong phòng nhiều sách, cô thể tìm xem, cuốn nào cô thích .”
Đồng Họa nhíu mày, vẻ mặt chút do dự.
Tạ Uyển Ngọc thấy cô do dự, c.ắ.n môi hỏi: “Cô vẫn còn giận ? Thật ý kiến gì với cô cả. Chỉ là bạn để tâm đến , nhưng chỉ để tâm đến cô. Cho nên chút cảm thấy đáng cho bạn . Có điều thật cũng rõ, chuyện tình cảm thể miễn cưỡng. Sau chỉ cần cô và quan hệ , cũng vui mừng .”
Tạ Uyển Ngọc chuyện thấu tình đạt lý.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đồng Họa nếu còn so đo thái độ đó của cô , thì vẻ hẹp hòi.
“ thể một lát .” Khoảnh khắc Đồng Họa xách túi lên, trong túi thêm thứ gì đó.
Là Tạ nhét quà gặp mặt cho cô?
Hay là Tạ Uyển Ngọc đang giở trò gì?
Nếu là vế , Tạ Uyển Ngọc trong trường hợp hôm nay, quả thực là chừa chút đường lui nào cho Tạ Tụng Niên.
Phòng của Tạ Uyển Ngọc lớn, bên trong tủ sách tủ quần áo sô pha cái gì cũng đầy đủ, hơn nữa còn là đồ nội thất đồng bộ.
Có thể thấy , Tạ Uyển Ngọc ở nhà họ Tạ quả thực cưng chiều.
“Cô , chọn cho cô mấy cuốn sách, cô xem cô thích .” Tạ Uyển Ngọc nhiệt tình .
Đồng Họa xuống sô pha.
Lúc Tạ Uyển Ngọc tìm sách, Đồng Họa cúi đầu thoáng qua trong túi thêm thứ gì.
Hai chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải mới tinh.
Như Đồng Họa dự đoán, là Tạ Uyển Ngọc đang giở trò quỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-216-o-truong-keo-coi-xay-xoay-vong-tron-mat-het-mat-mui.html.]
Đồng Họa thần sắc như thường, bất động thanh sắc chuyển hai chiếc đồng hồ gian.
Tạ Uyển Ngọc thấy Đồng Họa mở túi , trong lòng căng thẳng: “Đồng Họa!”
Đồng Họa ngước mắt lên, sang.
Tạ Uyển Ngọc giơ cuốn sách trong tay lên, quan sát biểu cảm của Đồng Họa: “Cô qua đây xem, cô thích ?”
Đồng Họa gật đầu, dậy qua, cái túi trong tay tùy tiện đặt sô pha.
Trái tim căng thẳng của Tạ Uyển Ngọc đập thình thịch loạn xạ.
Thấy Đồng Họa chút do dự tới.
Cái túi , Đồng Họa cũng mang theo.
Chứng tỏ Đồng Họa cũng phát hiện trong túi thêm thứ gì chứ?
Tạ Uyển Ngọc chọn cho Đồng Họa mấy cuốn sách, đó tìm cớ ngoài một chuyến.
Khoảng mười phút Tạ Uyển Ngọc về.
Đồng Họa đề xuất thời gian còn sớm, cô .
Xe Tạ Tụng Niên gọi cho cô đến giờ vẫn tới, thể cũng là Tạ Uyển Ngọc phá hỏng .
Ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Uyển Ngọc rơi cô, khóe môi nhếch lên, chút nụ quỷ dị lướt qua.
“Cặp đồng hồ để bàn cô thấy ?” Giọng điệu Tạ Uyển Ngọc nhanh chậm, mỗi một chữ đều mang theo một sự ác ý nồng đậm, ch.ói tai vô cùng.
Đồng Họa cũng hoảng hốt, đáy mắt thần sắc khó lường: “Từ lúc đến giờ, bàn của cô từng xuất hiện bất kỳ chiếc đồng hồ nào.”
Tạ Uyển Ngọc thấy cô chắc chắn như , bắt đầu ăn bừa bãi đùn đẩy trách nhiệm bóp méo sự thật.
“Đồng hồ của còn thể để ở ? chính là để bàn, chuẩn mấy ngày nữa tặng cho Cố Tư quà.”
Tạ Uyển Ngọc nghiêm túc kiến nghị cô: “Đồng Họa, khi chuyện lớn, nhất cô nên lấy đồ trả cho .”
Đồng Họa lẳng lặng cô , ánh mắt lộ vài phần chán ghét: “Cô như từng nghĩ đến hậu quả khi cô trở về ?”
Tạ Uyển Ngọc chút chột , nhưng cô thực sự quá thích Đồng Họa .
Cô thậm chí cảm thấy bọn họ là thiên địch!
“Cô lấy đồng hồ , thể coi như từng chuyện gì xảy .”
Đồng Họa cũng trả lời cho cô : “Nếu bây giờ cô dừng tay, cũng sẽ coi như từng chuyện gì xảy .”
Sắc mặt Tạ Uyển Ngọc lạnh xuống: “Xem cô là rượu mời uống uống rượu phạt!”
Tạ Uyển Ngọc la lối om sòm, gọi cô tới.
Mẹ Tạ một đường tới, rõ đầu đuôi câu chuyện.
“Không thể nào là Tiểu Đồng , con bé ngay cả bảo vật gia truyền cho còn cần! Cái đồng hồ rách của con con bé thể thèm!”
Tạ Uyển Ngọc ngờ cô còn chơi một chiêu dương thịnh âm suy với cô .
Rõ ràng ba phần quà gặp mặt đều đáng tiền!
Bây giờ là bảo vật gia truyền ?
Mẹ Tạ : “Con tìm kỹ , con quên để ở ?”
Tạ Uyển Ngọc kiên trì : “Không thể nào! Con tìm khắp nơi ! Đó là quà con tặng cho Cố Tư, con thể để lung tung? Cái phòng của con, ngoại trừ Đồng Họa, thì khác .”
Mẹ Tạ chút nổi nóng: “Con tìm !”
“Tiểu Đồng, cháu đừng so đo với con bé , đợi Tụng Niên về, sẽ xử lý nó.” Mẹ Tạ cảm thấy chắc chắn là con gái bà giở trò quỷ.