Đồng Họa quen xung quanh một lượt, mới về ký túc xá.
Vừa ký túc xá, Đồng Họa liền phát hiện ánh mắt trong ký túc xá cô đều chút khác thường.
Có mang theo vài phần khinh thường.
Có mang theo vài phần xa cách lạnh nhạt.
Còn thì rõ ràng mang theo vài phần thích.
Hứa Yến Đồng Họa, chút thôi, thế nào.
Mặc dù cùng là thanh niên trí thức, nhưng quan hệ giữa cô và Đồng Họa cũng .
Quan hệ giữa cô và Khổng Mật Tuyết thì thiết hơn nhiều.
Hơn nữa Khổng Mật Tuyết tay hào phóng, cho cô ít đồ .
Cho nên lúc Khổng Mật Tuyết về Đồng Họa mặt ngoài, cô đỡ cho Đồng Họa.
Lúc Đồng Họa rời đó, ký túc xá còn nào, cô chọn vị trí trong góc nhất.
Mà bây giờ vị trí trong góc nhất chiếm .
Đồng Họa hai lời, trực tiếp đem hành lý chiếm chỗ của cô ném sang bên cạnh.
Đem hành lý của chính ở bên cạnh đặt lên thu dọn.
Từ Đại Cước là đến , lúc cô tới hành lý của Khổng Mật Tuyết đặt ở đó .
“Cái thế hả? Nhìn thì xinh xinh , chuyện của con , còn cướp giường của thế?”
Ánh mắt Từ Đại Cước Đồng Họa chính là khinh thường chướng mắt.
Phảng phất Đồng Họa là thứ gì hôi thối bẩn thỉu .
Khổng Mật Tuyết bí hiểm, đây mới là cuộc sống thường ngày bình thường a!
Đồng Họa xách hành lý của lên, quanh một vòng: “ đến từ sớm , hành lý cũng để xong , con ch.ó hổ nào đem hành lý của để sang bên cạnh thế?”
Sắc mặt Từ Đại Cước khó coi lên: “Cô cái gì?”
Từ Đại Cước sở dĩ gọi là Từ Đại Cước, chỉ vì cô một đôi chân cỡ 45!
Còn bởi vì cô cao ngựa lớn, chiều cao một mét bảy tám!
Cô lên, liền giống như một ngọn núi nhỏ tới.
Người bình thường thấy cô đều sẽ nhường cô ba phần, đừng đồng chí nữ, đồng chí nam bình thường thấy cô đều sợ hãi!
Đồng Họa đặt mạnh hành lý góc tường!
Đem cái hành lý chiếm chỗ của cô một cước đá sang bên cạnh: “Mắng thì ?
mắng là con ch.ó hổ!
Cô là con ch.ó hổ ?
Tự dâng lên tìm mắng ?”
Từ Đại Cước ép sát Đồng Họa.
Đồng Họa cũng hề nhượng bộ, lúc Từ Đại Cước sắp đụng cô, cô mạnh mẽ đẩy một cái, trực tiếp đẩy ngã xuống giường đất.
Từ Đại Cước từ lúc lớn lên đến giờ, còn từng chịu thiệt thòi như thế !
Lập tức xoay cho Đồng Họa một bài học!
Đồng Họa từ trong bọc rút một con d.a.o c.h.ặ.t củi!
“Muốn đ.á.n.h , phụng bồi, nhưng theo quy tắc của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-239-trach-trong-muong-nuoc-khong-noi-song-lon.html.]
Hứa Yến đều sợ đến ngây : “Đồng thanh niên trí thức… Cô… Cô còn mang theo d.a.o tới!”
Đồng Họa thần sắc thản nhiên: “Trong rừng sâu núi thẳm , mang chút v.ũ k.h.í phòng thì tính là gì?”
Lời đúng là ai thể phản bác, nhưng những khác cũng quả thực ai mang thứ tới.
Thần sắc Từ Đại Cước cổ quái, thanh niên trí thức mà cô quen đều kiểu như Đồng Họa!
Người đều là chữ, chuyện văn tĩnh, con cũng là nhã nhặn lịch sự.
Một chút cũng giống Đồng Họa mắt , qua giống như là cái dạng thích gây chuyện!
“Cô cướp giường của , cô còn lý ? Hôm nay cho cô xem quy tắc của Từ Đại Cước !” Từ Đại Cước lý, nhưng cô cái lý của riêng .
Đồng Họa để ý đến Từ Đại Cước, ngược giẫm lên cái bọc cô đá qua: “Bọc của ai?”
Khổng Mật Tuyết yếu ớt : “Đồng Họa, là của , tưởng chỗ đó …”
Đồng Họa sớm nhận cái bọc là của con ch.ó .
“Mắt cô mù ? để hai cái túi ở đây cô thấy?”
Khổng Mật Tuyết tủi chớp chớp mắt: “Lúc tới thấy bọc của cô để ở đây?”
Những khác đều đang bàn tán, đều thấy bọc Đồng Họa để.
Trong lời đều là đang giúp đỡ Khổng Mật Tuyết.
Ai bảo Khổng Mật Tuyết chuyện dễ , nhiệt tình, lễ phép chứ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đồng Họa như cô , chỉ hai chữ tường mà cô từ sớm cho cô xem.
“Không thấy bọc, chữ ?”
Đồng Họa tên của cô tường: Đồng Họa.
Sắc mặt Khổng Mật Tuyết biến đổi: “ …”
Đồng Họa cắt ngang lời cô : “Đừng , cũng đừng cô cô cô.
Cô cướp giường của chính là sự thật, cũng cần cô xin .
Chỉ cần cô đừng ngủ cạnh , cách càng xa càng , còn thể cảm ơn cô!”
Sắc mặt Khổng Mật Tuyết đỏ bừng, cầu cứu về phía Từ Đại Cước.
Đồng Họa khi Từ Đại Cước mở miệng, lạnh lùng : “Đợi dọn dẹp xong giường chiếu, chúng hẹn đ.á.n.h một trận, bây giờ cút sang một bên!”
Chưa từng ai chuyện với Từ Đại Cước như , Từ Đại Cước lập tức chọc hỏa khí.
Ý đồ dùng nắm đ.ấ.m như b.úa sắt của cho Đồng Họa một bài học!
Trong lòng Khổng Mật Tuyết sắp c.h.ế.t .
Cô còn tưởng Đồng Họa trở nên thông minh bao nhiêu, ai ngờ còn ngu hơn .
Dao c.h.ặ.t củi của Đồng Họa ngay lúc Từ Đại Cước đ.ấ.m tới liền c.h.é.m xuống!
Lập tức trong phòng vang lên một trận tiếng thét ch.ói tai vang lên!
Từ Đại Cước căn bản kịp thu hồi nắm đ.ấ.m, sắc mặt đại biến, luống cuống tay chân vồ sang bên cạnh!
Một cánh tay suýt soát tránh d.a.o c.h.ặ.t củi của Đồng Họa!
Đồng Họa chút tiếc nuối Từ Đại Cước đang kinh hồn bạt vía, an ủi cô : “Tay chân cô cũng lanh lẹ phết!
mà cô đừng sợ, c.h.é.m thương cô, đền tiền, tiền!”
Từ Đại Cước: “…”