Mẹ Nhị Cẩu yên tâm, hận thù : “Tâm địa nó âm độc, nó ở đó, Nhị Cẩu chừng sẽ đối xử với mấy trai thế nào.”
Sắc mặt cha Nhị Cẩu khựng , chuyện hậu sự ông cân nhắc .
“Chuyện tương lai để tương lai tính.”
“ mà…”
“Nhị Cẩu , mấy trai nó mới lên .”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
…
Hôm Khổng Mật Tuyết đói đau mà sinh bệnh. Nhị Cẩu cuống cuồng cả lên, vẫn khá thích Tiểu Tuyết.
“Cha! Con cõng cô tìm bà Hoa xem nhé!”
Mẹ Nhị Cẩu nhảy dựng lên: “Mấy cả con bây giờ còn uống t.h.u.ố.c! Con còn vì một ngoài mà tốn tiền khám bệnh uống t.h.u.ố.c?”
Cái khuỷu tay của nó chỉ gập ngoài, mà gập đến tận chân trời !
Nhị Cẩu lo lắng : “Mẹ, cô mà bệnh c.h.ế.t, tiền của chúng chẳng mất trắng ?”
Mẹ Nhị Cẩu chằm chằm Khổng Mật Tuyết đang sốt đỏ mặt với vẻ hung tợn: “Cho dù là mất trắng, bà đây cũng cho nó khám bệnh uống t.h.u.ố.c!”
Cha Nhị Cẩu hút t.h.u.ố.c lá cuốn lá khô, nhả làn khói nồng nặc sặc sụa: “Không bà sức khỏe nó yếu lắm ? Sốt chút cũng chuyện lớn gì, ráng qua là khỏi thôi.”
Nếu thực sự thể ráng qua , chứng tỏ sức khỏe cô thực sự vấn đề gì lớn. Lại để bà Hoa xem xem thể sinh đẻ .
Đầu Khổng Mật Tuyết đau như b.úa bổ, quá khứ kiếp kiếp từng màn hiện lên trong đầu, hận thể c.h.ế.t sống một nữa.
Nhị Cẩu cô cứ gọi mãi , gọi Cố gì Nguyệt, Đồng Họa gì đó, cả đêm ngủ ngon.
Hôm , Khổng Mật Tuyết hạ sốt. Nhị Cẩu vui mừng báo cho cha tin . Cha Nhị Cẩu bảo Nhị Cẩu nấu cho cô chút cháo gạo lứt ăn.
Chẳng bao lâu , cha Nhị Cẩu tìm bà Hoa trong thôn. Để tránh trong thôn đỏ mắt chuyện nhà họ chỉ tốn bốn đồng bạc mua một nữ sinh cấp ba xinh sinh đẻ, cha Nhị Cẩu hẹn bà Hoa tối đến nhà ông một chuyến.
Một ngày trôi qua, Khổng Mật Tuyết dựa sự dẻo dai và ý chí hơn vượt qua . Khổng Mật Tuyết âm trầm, thế cô cũng c.h.ế.t . Ông trời cũng lúc nào cũng bạc đãi cô …
Lúc bà Hoa khám bệnh cho Khổng Mật Tuyết, trong đôi mắt đẫm lệ của Khổng Mật Tuyết, ánh nước t.h.ả.m thương đảo quanh. Ánh mắt tràn đầy đau đớn và cầu xin, còn ngàn vạn sự tủi và tuyệt vọng thể diễn tả bằng lời.
Bà Hoa rũ mắt xuống, vết thương khắp cô , còn khuôn mặt hủy dung, trong lòng động lòng trắc ẩn. Trong tình huống , nếu cơ thể cô thể sinh đẻ, ở nhà Nhị Cẩu, những ngày tháng của cô e rằng càng thê t.h.ả.m nỡ .
Mẹ Nhị Cẩu nóng lòng hỏi: “Thím, cái đồ rách nát còn đẻ ?”
Ánh mắt của Nhị Cẩu và cha Nhị Cẩu đều dán c.h.ặ.t bà Hoa, trong mắt ẩn chứa vài phần hy vọng và mong đợi.
Bà Hoa trầm ngâm : “Đẻ thì thể đẻ , nhưng cơ thể cô quá yếu. Không dưỡng cho , nhất thời nửa khắc chắc chắn đẻ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-680-long-trac-an-cua-ba-lang-hoa.html.]
Mẹ Nhị Cẩu lập tức nổi đóa: “Là đàn bà dạng chân là đẻ con! Sao đến lượt nó trở nên cao quý thế? Còn dưỡng cho nữa? Có tiền và công sức , thà mua quách một đứa đẻ về còn đỡ việc hơn!”
Mẹ Nhị Cẩu vẫn luôn thành kiến với Khổng Mật Tuyết. Nếu tốn bốn đồng bạc, bà sớm ném con đàn bà lên núi cho sói ăn !
Cha Nhị Cẩu nhíu mày, nếu tốn kém quá nhiều thì đúng là cần thiết.
Bà Hoa thản nhiên : “Chỉ cần ăn no là .”
Nhị Cẩu đầy mặt vui mừng, là Tiểu Tuyết lừa ! Cơ thể cô thực sự vấn đề, thực sự thể đẻ!
Cha Nhị Cẩu hồ nghi hỏi: “Lý mặt rỗ lúc đầu nó bệnh tim, đẻ mà.”
Bà Hoa Khổng Mật Tuyết với ánh mắt cũng chút kỳ lạ: “Nếu thật sự bệnh tim, nhà ông giày vò thành cái dạng , sớm c.h.ế.t .”
Cô gái bệnh tim là bệnh tim thật, nhưng mạng cũng thật sự lớn…
Nhị Cẩu nôn nóng hỏi: “Bà ơi! Có chỉ cần cho Tiểu Tuyết ăn no, cô thể sinh con ?”
Bà Hoa: “Ăn no là yêu cầu thấp nhất, nếu cô sớm sinh con cho , thì cho ăn chút đồ .”
Phí đến khám, cộng thêm một ít t.h.u.ố.c cảm cúm bà tự hái núi, bà Hoa thu phí ba hào. Mẹ Nhị Cẩu tiền, nhất quyết nhét cho bà Hoa ba cân khoai tây để trừ tiền khám bệnh và t.h.u.ố.c men.
Có lời của bà Hoa, những ngày tháng của Khổng Mật Tuyết ở nhà Nhị Cẩu tuy là bao nhiêu, nhưng ít nhất là thể ăn no bụng.
Tuy nhiên Nhị Cẩu vẫn từ bỏ ý định gả Khổng Mật Tuyết cho con trai ngốc. Biết đẻ thì càng , sinh con cho con trai ngốc, trông cậy Nhị Cẩu, thì cháu trai cũng thể phụng dưỡng con trai ngốc của bà .
Còn về việc Khổng Mật Tuyết đồng ý , đàn bà sinh con xong là lời thôi. Ôm suy nghĩ , Nhị Cẩu cũng ngăn cản Khổng Mật Tuyết ăn no nữa.
Tâm tư của Nhị Cẩu cũng qua mắt Khổng Mật Tuyết. Đối với loại , Khổng Mật Tuyết chọn cách tay .
“Anh Nhị Cẩu, cảm thấy và mấy của giống ?”
Nhị Cẩu buồn : “Bọn họ là kẻ ngốc, ngốc!”
Khổng Mật Tuyết : “Ý là các trông giống , ba của trông giống cha hơn.”
Nhị Cẩu cũng chú ý đến điểm , trong nhà ngay cả cái gương cũng .
Khổng Mật Tuyết nhỏ: “Anh Nhị Cẩu, từng nghĩ con ruột của cha ?”
Sắc mặt Nhị Cẩu ngẩn : “Không thể nào!”
Đáy mắt Khổng Mật Tuyết u ám: “ cảm thấy giống nhà quê. Anh tướng mạo của , khí chất của xem. cảm thấy và mới là cùng một loại, đều đến từ thành phố.”
Nhị Cẩu ngẩn tại chỗ, mắt tròn mắt dẹt.