Thập Niên 70: Chớp Nhoáng Cưới Sĩ Quan, Tôi Dựa Vào Nghe Lén Tâm Tư Hóng Hớt Mà Sống Qua Ngày - Chương 109: Tiền cứu mạng

Cập nhật lúc: 2026-01-14 03:32:03
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Giai Giai và Tiểu Phương đến bệnh viện thành phố thì Văn Long vẫn đang trong phòng cấp cứu.

Người đàn ông đưa Văn Long đến bệnh viện quen Tiểu Phương.

Anh thấy Tiểu Phương đến, lập tức chạy tới: " đang đường thì thấy Văn Long, bụng c.h.é.m một nhát, ruột gan lòi cả .

còn việc, đây, đợi xong việc sẽ đến bệnh viện ."

Tiểu Phương sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn ngã đất, nước mắt lã chã rơi: "Ruột gan lòi cả , còn sống ?"

Hứa Giai Giai cũng giật , vẻ nghiêm trọng!

[Qua Qua, Văn Long c.h.ế.t ?]

[Ký chủ, cô cái gì cũng hỏi ?]

[Người bên cạnh , chỉ ngươi là cao cấp nhất, hỏi ngươi, hỏi ai!]

[ , chỉ là một hệ thống hóng hớt.]

[ coi ngươi là , còn coi ngươi là bạn .]

Câu của Hứa Giai Giai khiến Qua Qua vui, nó nhịn mà tiết lộ.

[Văn Long những c.h.ế.t, mà còn sống đến chín mươi chín tuổi.]

Hứa Giai Giai thầm chậc một tiếng.

Tuổi thọ cao thật!

...

Hành lang ghế.

Tiểu Phương ghế nức nở: "Bảo đừng , cứ , nhất quyết về quê tìm đồng đội, bây giờ thì , c.h.é.m ruột gan lòi cả .

lớn từng tuổi, chỉ chảy m.á.u, chứ từng chảy ruột.

Hu hu hu... cuộc sống sống đây!"

Tiểu Phương thật sự đau khổ.

Hai vợ chồng tuy đều là công nhân viên chức, nhưng mấy năm nay vận may , gần như tiết kiệm đồng nào.

Tiền phẫu thuật , còn vay mượn họ hàng.

Hứa Giai Giai vỗ vai cô, nhẹ nhàng an ủi: "Khóc giải quyết vấn đề , là cứ yên lặng chờ kết quả ."

Tiểu Phương nắm lấy tay Hứa Giai Giai, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ: "Chắc chắn là do những đó ."

Trực giác mách bảo Hứa Giai Giai, những mà Tiểu Phương thể liên quan đến vụ án trong tay cô: "Có thể cho ?"

Sự thật rốt cuộc là gì, Tiểu Phương cũng , cô chỉ khi chồng cụt tay, dù còn ở Cục Công an, nhưng thỉnh thoảng vẫn tấn công.

Hai năm nay mới yên trở .

"Trước khi rời Cục Công an, điều tra một vụ án g.i.ế.c hàng loạt, điều tra năm năm cũng phá án.

Cánh tay của cũng mất trong điều tra đó.

Sau khi rời Cục Công an, nhà chúng hề yên , lừa, thì là Văn Long tố cáo.

Hai năm nay nhà chúng mới yên ."

Hứa Giai Giai xoa cằm, cô hiện tại cũng đang điều tra vụ án : "Chị nghi ngờ cũng là do tên sát nhân đó ?"

Tiểu Phương gật đầu: "Ừm, đó xảo quyệt, hơn nữa thủ cũng tệ."

Hứa Giai Giai , mạch suy nghĩ lập tức mở , cô tiếp nhận vụ án đầy mười ngày, chỉ cô, Cục trưởng, Vương Huy, Hoàng Dĩnh, bốn họ .

Không thể nào lộ ngoài.

vụ án bắt đầu, Văn Long liền gặp nạn.

Sự việc quá trùng hợp, khiến cô thể nghi ngờ việc Văn Long gặp nạn liên quan đến vụ án cô đang tiếp nhận.

[Qua Qua, ngươi hung thủ là ai ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chop-nhoang-cuoi-si-quan-toi-dua-vao-nghe-len-tam-tu-hong-hot-ma-song-qua-ngay/chuong-109-tien-cuu-mang.html.]

[Ký chủ, cái cần cô điều tra, thể chuyện gì cũng dựa .]

Hứa Giai Giai nghĩ đến một , nhưng bằng chứng.

[Ngươi là hệ thống của , cũng là chị em của , hỏi ngươi, hỏi ai.]

Nếu Qua Qua thể hiện hình, lúc chắc chắn là mặt khổ qua.

[Ký chủ, thể tiết lộ quá nhiều, vẫn tự cô điều tra, nhưng mà, nếu phương hướng đúng, sẽ nhắc nhở cô.]

...

Thời gian trôi qua từng chút một.

Cửa phòng phẫu thuật vẫn đóng c.h.ặ.t.

Tiểu Phương yên, lòng như lửa đốt: "Sao vẫn xong? Đã mấy tiếng ! Chẳng lẽ phẫu thuật thất bại?"

Hứa Giai Giai vén tay áo lên, đồng hồ: "Hai tiếng rưỡi , chắc sắp ."

Hứa Giai Giai dứt lời, cửa phòng phẫu thuật liền mở , bác sĩ từ trong .

Tiểu Phương loạng choạng tới, kích động hỏi bác sĩ: "Bác sĩ, phẫu thuật thành công ?"

Bác sĩ tháo khẩu trang, gật đầu : "Phẫu thuật thành công, nhưng vẫn cần theo dõi hai mươi bốn giờ."

Tiểu Phương , lòng đang treo lơ lửng lập tức hạ xuống: "Nếu phẫu thuật thành công, tại còn theo dõi?"

Bác sĩ cố gắng một cách dễ hiểu nhất: "Thể chất mỗi bệnh nhân khác , phẫu thuật sẽ sốt, , nên cần theo dõi."

Y tá đó Tiểu Phương từ xuống : "Bác sĩ trưởng của chúng bụng, đóng tiền phẫu thuật cho bệnh nhân, nếu nhà đến, thì theo đóng viện phí."

Sắc mặt Tiểu Phương đổi, gượng gạo: ", đến vội quá, , mang theo viện phí, tổng cộng bao nhiêu tiền, về nhà lấy."

Y tá tin là thật: "Một trăm năm mươi đồng, phẫu thuật khó, cũng là nhờ tay nghề của bác sĩ , nếu ở bệnh viện khác, ai dám nhận."

Tiểu Phương con , suýt nữa thì ngất , đây là lấy mạng cô , dù vay mượn, nhiều nhất cũng chỉ năm mươi đồng, một trăm đồng còn , mà kiếm.

Hứa Giai Giai thu hết phản ứng của Tiểu Phương mắt, cô lên tiếng: "Còn thiếu bao nhiêu? cho chị mượn."

Tiểu Phương "phịch" một tiếng quỳ xuống mặt Hứa Giai Giai, cô đỏ hoe mắt, nghẹn ngào: "Còn thiếu năm mươi, cảm ơn, cảm ơn cô."

Thực còn thiếu một trăm, nhưng cô và Hứa Giai Giai lắm, dám mở miệng quá lớn, sợ Hứa Giai Giai từ chối.

Hứa Giai Giai trong túi nhiều tiền như , cô bảo Tiểu Phương đợi ở đây: " đến Cục Công an một chuyến, sẽ ngay."

Cục Công an cách bệnh viện chỉ mười phút đường.

Hứa Giai Giai chạy một mạch đến Cục Công an: "Cục trưởng, Cục trưởng..."

Cục trưởng đang tiếp khách trong văn phòng, thấy tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ đồng đội đối diện: "Anh một lát, ngoài xem ."

Ông bước khỏi văn phòng, Hứa Giai Giai phong trần mệt mỏi, trán hiện lên mấy vạch đen: "Người ở cách tám dặm cũng thấy tiếng cô, cô thể nhỏ một chút ?"

Hứa Giai Giai việc gấp, thời gian ở đây cãi với Cục trưởng: " cần một trăm đồng, ông ?"

Hứa Giai Giai sợ Tiểu Phương đủ tiền, nên cố ý tăng gấp đôi.

Cục trưởng hít một lạnh: "Khẩu vị nhỏ nhỉ, mở miệng là một trăm, một nghìn?"

Hứa Giai Giai nghiêm mặt, một cách nghiêm túc: "Cục trưởng, đây là tiền cứu mạng của tiền bối Văn Long, ông c.h.é.m một nhát, ruột gan lòi cả , vẫn còn trong phòng theo dõi."

Sắc mặt Cục trưởng lập tức đổi, ông căng thẳng nắm lấy cánh tay Hứa Giai Giai: "Bác sĩ ?"

Hứa Giai Giai: "Phẫu thuật thành công, còn theo dõi hai mươi bốn giờ, trong thời gian , nếu sốt cao, ngày mai sẽ chuyển đến phòng bệnh thường."

Một trăm đồng ở thời đại là một khoản tiền lớn, ai mang nhiều tiền như ngoài, Cục trưởng khẽ thở dài: " chỉ hai mươi, cô đợi một chút, bạn ở hợp tác xã tín dụng, tìm vay, chắc chắn ."

Cục trưởng đang định rời , đồng đội của ông từ văn phòng : " tiền, còn thiếu bao nhiêu?"

"Tám mươi."

Người đồng đội cao lớn từ trong túi móc tám tờ Đại Đoàn Kết đưa cho Cục trưởng: "Mấy năm gặp Văn Long, cùng ông đến bệnh viện."

 

 

Loading...