Thập Niên 70: Chớp Nhoáng Cưới Sĩ Quan, Tôi Dựa Vào Nghe Lén Tâm Tư Hóng Hớt Mà Sống Qua Ngày - Chương 126: Bị dọa khóc
Cập nhật lúc: 2026-01-14 18:05:22
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sống lưng Thẩm Việt Bạch cứng đờ, loại cảm giác cấp bách kiếm tiền, , kiếm nhiều tiền cho vợ con dùng, nếu , vợ sẽ cảm thấy vô dụng.
Hứa Giai Giai suy nghĩ của Thẩm Việt Bạch, cô nắm lấy tay : “Đừng nghĩ nhiều, em chỉ cần bình an sống sót, em thỏa mãn .”
Lời của Hứa Giai Giai khiến Thẩm Việt Bạch ấm áp, khóe miệng nhếch lên, mắt về phía Hứa Kiến Quốc, hổ : “Nhạc phụ, con may mắn hơn cha, con tìm một vợ đối xử với con .”
Lòng hiếu thắng của đàn ông mạnh, Hứa Kiến Quốc chịu thua: “Vợ cha cũng , vợ con đến , cũng bằng vợ cha.”
Thẩm Việt Bạch: “……”
Hứa Giai Giai: “……”
Cái lòng hiếu thắng c.h.ế.t tiệt !
Hứa Tiểu Dao đến run cả vai: “Chú, vợ của Thẩm Việt Bạch là Giai Giai, là con gái chú, chẳng lẽ trong mắt chú, con gái còn bằng thím?”
Đây là một câu hỏi lựa chọn, nhưng Hứa Kiến Quốc là trưởng thành, mới chơi trò chọn một trong hai: “Con gái chú , vợ chú cũng , nếu vợ chú, thì con gái chú, hai họ đều là quan trọng nhất trong cuộc đời chú, thiếu một thứ cũng .”
Lần Hứa Tiểu Dao nổi nữa, thậm chí còn hâm mộ, tại đàn ông đều ở Hứa gia, cô nếu thể tìm một đàn ông thật lòng đối xử với cô, cho cô sống ít vài năm, cô cũng nguyện ý.
Hôm .
Ăn xong bữa sáng.
Hứa Giai Giai mở hũ tiết kiệm của cô .
Cô xếp mười đồng một chỗ, năm đồng một chỗ, hai đồng và một đồng một chỗ, năm hào một chỗ.
Sắp xếp xong, đếm một chút.
Tổng cộng là tám trăm năm mươi ba đồng hai hào.
Trong ngân hàng cô gửi bốn ngàn.
Lần cô định gửi tám trăm, còn , dùng để chi tiêu.
Bà cụ Hứa ôm thằng cả , thấy Hứa Giai Giai đang đếm tiền, bà : “Các cháu tiêu tiền như nước, e là chẳng mấy đồng để dành nhỉ?”
Hứa Giai Giai híp mắt bà cụ Hứa: “Bà nội, cháu bốn ngàn tám trăm đồng .”
Bà cụ Hứa kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống: “Đâu nhiều tiền thế?”
Bà tưởng nhiều nhất cũng chỉ ba năm trăm.
Hứa Giai Giai nhướng mày, khóe miệng mang theo ý : “Trước khi kết hôn, A Việt tích ít, khi kết hôn, hai chúng cháu kiếm tiền, thỉnh thoảng còn kiếm thêm chút thu nhập bên ngoài, tiền đương nhiên đến nhanh.”
Bà cụ Hứa vẫn tin, đó là gần năm ngàn đấy, thời buổi càng nghèo càng quang vinh, hộ vạn tệ ít càng ít, khoản tiền coi là khoản tiền khổng lồ : “Các cháu tiêu tiền như nước, hai năm nay, còn thể tích nhiều thế ?”
Hứa Giai Giai vỗ vỗ n.g.ự.c: “Cái là gì, cháu gái bà lợi hại lắm đấy!”
Bà cụ Hứa trêu chọc : “Khiêm tốn chút , da mặt cháu càng ngày càng dày .”
Hứa Giai Giai bĩu môi, vui: “Cháu đây là thật mà.”
Bà cụ Hứa: “……”
Thẩm Việt Bạch từ đơn vị trở về, Hứa Giai Giai báo tin cho .
Thẩm Việt Bạch xong, cũng vẻ mặt khiếp sợ: “Một năm , em tích hơn hai ngàn đồng?”
Lương hai đều thấp.
trừ khoản tiêu xài, còn tích nhiều thế , đúng là vô địch .
Hứa Giai Giai ngẩng đầu Thẩm Việt Bạch: “Vui ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chop-nhoang-cuoi-si-quan-toi-dua-vao-nghe-len-tam-tu-hong-hot-ma-song-qua-ngay/chuong-126-bi-doa-khoc.html.]
Thẩm Việt Bạch ôm lấy Hứa Giai Giai, hôn lên trán cô một cái: “Vui.”
Hứa Giai Giai: “Lát nữa em gửi tiền, ở nhà trông con.”
Thẩm Việt Bạch gật đầu: “Được ——”
Hứa Giai Giai , Thẩm Việt Bạch liền ôm thằng hai đến nhà chiến hữu.
Hai đứa trẻ sự chăm sóc tỉ mỉ của bà cụ Hứa, nuôi đến trắng trẻo mập mạp, yêu thích.
Chiến hữu mà hâm mộ ghen tị hận, cũng vợ con ấm đầu giường: “Cùng lứa với chúng , là hạnh phúc nhất, haizz, còn đối tượng của ở đây?”
Thẩm Việt Bạch liếc chiến hữu: “Mẹ bảo về quê xem mắt ? Sao về?”
Chiến hữu buông thõng hai tay, toát một cỗ cảm giác vô lực: “Đó là thích, cảm giác với đó, thật sự kết hôn, đối với cô đối với đều !”
Thẩm Việt Bạch ôm thằng hai, tìm cái ghế xuống: “Thực cảm thấy thể thử tìm hiểu một chút , lỡ là kiểu thì !”
Chiến hữu bẻ ngón tay, đếm yêu cầu của : “Không văn hóa cấp ba, ít nhất cũng văn hóa cấp hai chứ, chiều cao một mét sáu cũng , da cũng thể quá đen, thích nữ đồng chí da đen, tính cách , còn chủ kiến của riêng , thể chuyện gì cũng hỏi .”
Thẩm Việt Bạch cảm thấy những yêu cầu cứng nhắc mặt thích chẳng đáng nhắc tới, gặp đó, cảm thấy cái cũng cái cũng , gặp đó , cho dù một khuyết điểm, cũng thể chấp nhận: “Vậy từ từ tìm, tin rằng, chỉ cần kiên trì nhiều hơn, tổng sẽ tìm thôi.”
Chiến hữu chuyển ghế xuống bên cạnh Thẩm Việt Bạch: “Cậu với vợ là mà quen ?”
“ cứu cô , trong thôn danh tiếng truyền , đó liền cưới cô .”
“Có điều, cảm thấy, đây chỉ là một cách thức chúng quen , khi kết hôn, cảm thấy đặc biệt hạnh phúc.”
Chiến hữu chua loét : “Không cần , cũng , vợ chỉ xinh , còn năng lực, con trai một sinh là hai đứa.”
Thẩm Việt Bạch cảm thấy cần thiết giải thích một chút: “Thực thích con gái hơn, tiếc là hai thằng con trai.”
Chiến hữu thấy vẻ mặt tiếc nuối của Thẩm Việt Bạch, tát : “Bớt hời còn khoe mẽ , như , sẽ đ.á.n.h đấy!”
Thẩm Việt Bạch cúi đầu thằng hai đang ngó lung tung, : “Tiểu Bảo, chú đ.á.n.h cha, con giúp cha nhé!”
Chiến hữu: “……”
Mẹ kiếp.
Thế mà tìm trẻ con trợ thủ, còn là ?
Tiểu Bảo còn đầy ba tháng tưởng Thẩm Việt Bạch đang chơi với , hai chân đạp đạp, ê a ê a ngôn ngữ trẻ thơ của nó, cái vẻ hưng phấn , phun nước miếng đầy mặt.
Hứa Giai Giai dùng kim băng gài một chiếc khăn tay ở cổ áo cho Tiểu Bảo.
Thẩm Việt Bạch dùng khăn tay lau nước miếng mặt Tiểu Bảo: “Cũng con đang hưng phấn cái gì, chúng chuyện, con thể hiểu?”
Tiểu Bảo tưởng Thẩm Việt Bạch đang trêu , khanh khách: “Ê a ê a……”
Chiến hữu thấy cảnh , cảm thấy thú vị, sán ha hả : “Tiểu Bảo, chú là chú đây, chiến hữu của cha con, nào, nào, chú lộ mặt một chút, chơi với chú nhiều hơn nhé.”
Anh tưởng Tiểu Bảo sẽ đáp một chút, nào ngờ gào lên oa oa , khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng, đau lòng cực kỳ.
Thẩm Việt Bạch đẩy chiến hữu : “Cậu dọa nó .”
Chỉ cần thấy mặt chiến hữu, Tiểu Bảo lập tức mưa chuyển sang nắng, còn khanh khách.
Chiến hữu phục: “ , dọa nó ?”
Thẩm Việt Bạch liếc một cái: “Đen quá, cứ như cái nồi đen , Tiểu Bảo thích đen thui lui.”
Chiến hữu nghẹn lời: “Cậu tưởng ai cũng giống , phơi thế nào cũng đen? Có điều, đàn ông đen chút, càng hương vị đàn ông, như ngoài, cho khác là quân nhân, đều tưởng là văn nhân đấy!”