Thập Niên 70: Chớp Nhoáng Cưới Sĩ Quan, Tôi Dựa Vào Nghe Lén Tâm Tư Hóng Hớt Mà Sống Qua Ngày - Chương 309: Phần thưởng hai mảnh đất
Cập nhật lúc: 2026-01-18 05:58:47
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Căn nhà bán hai ngàn mốt, phía còn một cái sân, thể trồng chút rau theo mùa gì đó.”
Lệ Lệ sang Hứa Giai Giai, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy căn nhà thế nào?”
Hứa Giai Giai: “Đến hiện trường xem thử.”
Thực Hứa Giai Giai cũng ưng một căn tứ hợp viện, nhưng giá hơn hai vạn, trong tay nhiều tiền như , cô định qua một thời gian nữa mới mua.
Đến hiện trường.
Lệ Lệ càng xem càng hài lòng.
Căn nhà hai cái sân, một sân , một sân .
Sân nhỏ hơn nhiều, nhưng đào một cái giếng, Lệ Lệ thử một chút, vẫn còn bơm nước lên.
“Giai Giai, chị mua căn , nhưng tiền bố chồng chị và chị gửi vẫn đang đường tới. Em thể cho chị mượn một ngàn ba để dùng gấp ? Mấy hôm nữa trả em.”
Hứa Giai Giai đương nhiên thành vấn đề: “Được, căn nhà quả thực tệ.”
Cũng là do bây giờ vật giá thấp, giá mới mua căn nhà như .
Đợi thêm mấy năm nữa thì còn giá .
Làm xong tất cả thủ tục, Lệ Lệ mới giao tiền.
Cầm giấy chứng nhận sở hữu nhà, Lệ Lệ thích thú sờ sờ : “Chị nhà ở Kinh Đô .”
Hứa Giai Giai hiểu tâm trạng của Lệ Lệ: “Bất động sản đáng đầu tư.”
Lệ Lệ lọt tai câu : “Đợi chị tiền, sẽ mua thêm một căn.”
…
Đầu tháng tám.
Nguồn điện, bo mạch chủ, khối tích hợp bên trong tivi màu Hứa Giai Giai nâng cấp một nữa.
Xưởng trưởng cũng tê liệt : “Lần bất kể đạt kỳ vọng của cô , cũng thể cải tiến nữa !”
Hứa Giai Giai cũng xưởng trưởng đang lo lắng cái gì: “Cải tiến thì giá bán càng cao.”
“A a a… Xưởng trưởng, , đài Hương Cảng, còn đài Loan Loan, ơ, đài Mỹ, đài Anh Hoa Quốc, ơi, Giai Giai, , thật sự !”
Xưởng trưởng giật lấy điều khiển từ xa, liên tục chuyển kênh, càng chuyển càng kích động, cuối cùng kích động đến mức ngất xỉu.
Hứa Tiểu Dao ngẩn , đó xổm xuống, vỗ vỗ mặt xưởng trưởng: “Xưởng trưởng, tỉnh , mau tỉnh …”
Hứa Giai Giai bấm nhân trung xưởng trưởng, bấm một hồi lâu ông mới tỉnh : “ thế ?”
Hứa Giai Giai thẳng: “Kích động đến ngất xỉu, dù cũng là một xưởng trưởng, khả năng chịu đựng , rèn luyện thêm nhiều !”
Xưởng trưởng: “…”
Hứa Kiến Quốc con gái ông chuyện chọc tức thế ?
“Hứa Giai Giai, tất cả bằng sáng chế tivi màu, đều .”
“Ông là xưởng trưởng nhà máy cơ khí, cần bằng sáng chế tivi màu gì? định đưa cho xưởng quân sự.”
“A, bán cho mấy cái, ?”
“Được.” Hứa Giai Giai sảng khoái vô cùng.
Xưởng trưởng đằng chân lân đằng đầu: “Hay là, cái cho luôn ?”
Hứa Giai Giai một câu c.h.ặ.t đứt ảo tưởng của xưởng trưởng: “ tự dùng.”
Xưởng trưởng: “…”
Đồ keo kiệt!
…
Tứ hợp viện.
Bà cụ Hứa chiếc tivi màu trong thùng, kích động thốt lên: “Thành công thật ?”
Hứa Giai Giai gì, cô phất tay một cái, bảo Thẩm Chu lắp đặt, dùng hành động cho bà cụ là thành công.
Bà cụ hình ảnh rõ nét, cảm xúc kích động đó giống như một ngọn lửa, hừng hực cháy trong lòng bà: “Cái tivi màu thật đấy, rõ nét hơn tivi đen trắng nhiều, cũng to hơn nhiều, còn điều khiển từ xa, dùng điều khiển là chuyển kênh. Đất nước ngày càng lớn mạnh .”
Già trẻ lớn bé trong nhà đều vây quanh chiếc tivi màu.
Hứa Kiến Quốc về, thích thú sờ chiếc tivi màu, Tiểu Di Di sợ ông cẩn thận sờ hỏng mất, cô bé chạy tới nắm lấy tay Hứa Kiến Quốc: “Ông ngoại, sờ nữa, sẽ hỏng đó.”
Hứa Kiến Quốc xoa đầu Tiểu Di Di: “Ông ngoại sờ cẩn thận, hỏng , ngoan nào, để ông ngoại sờ thêm cái nữa.”
Tiểu Di Di do dự một chút, khuyên thì tham gia cùng : “Tiểu Di Di cũng sờ, chỉ sờ nhẹ một cái thôi.”
Hứa Kiến Quốc toét miệng : “Mẹ ơi, hôm nay con oai phong thế nào ! Xưởng trưởng nhắc tên con trong xưởng đấy, con đứa con gái . Còn con dựa con gái, thể thẳng cẳng hưởng phúc.”
Bà cụ Hứa tát một cái gáy Hứa Kiến Quốc: “Bà già hơn sáu mươi còn đang khởi nghiệp, mới hơn bốn mươi thẳng cẳng. Bà già cho , đừng mơ!”
Hứa Kiến Quốc cũng chỉ thôi, nào dám thẳng cẳng thật chứ: “Không , con sẽ nỗ lực việc, đợi bận xong đợt , con cũng bán quần áo, kiếm thêm chút tiền, mua đồ ăn vặt cho cháu ngoại con ăn.”
Tiểu Di Di phối hợp nuốt nước miếng: “Đồ ăn vặt ngon lắm.”
…
“Cái gì? Tivi màu do Hoa Quốc chế tạo còn bắt nhiều kênh hơn chúng , kiểu dáng còn mỏng hơn của chúng ?” Hắc Mộc Hùng thấy lời , chút dám tin.
“Không thể nào, tuyệt đối thể nào, Hoa Quốc là một đất nước lạc hậu, căn bản bóng bán dẫn, cũng nghiên cứu mạch tích hợp, chắc chắn là ăn trộm tài liệu của chúng .”
Trợ lý cảm thấy những lời của gia chủ chút khiên cưỡng: “Gia chủ, nếu chỉ đơn thuần là ăn trộm tài liệu của chúng , đồ chế tạo chắc chắn sẽ giống hệt, khả năng còn bằng tivi màu của chúng . Bởi vì linh kiện của bọn họ bằng của chúng . tivi màu bọn họ tạo hơn của chúng , bắt nhiều kênh hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chop-nhoang-cuoi-si-quan-toi-dua-vao-nghe-len-tam-tu-hong-hot-ma-song-qua-ngay/chuong-309-phan-thuong-hai-manh-dat.html.]
Hắc Mộc Hùng tức c.h.ế.t, gã dựa tivi màu kiếm đầy bồn đầy bát.
Nếu thị trường Hoa Quốc chiếm mất, doanh của bọn họ sẽ giảm mạnh, gã thấy chuyện xảy : “Cậu điều tra xem rốt cuộc là chuyện thế nào?”
Trợ lý việc hiệu suất cao.
Rất nhanh điều tra rõ chuyện.
“Gia chủ, là Hứa Giai Giai nghiên cứu mạch tích hợp, cùng với bóng bán dẫn, còn nguồn điện… Cô là một đối thủ mạnh.”
Đáy mắt Hắc Mộc Hùng xẹt qua một tia tàn nhẫn: “Bên phía Trần Thiên Vũ tiến triển thế nào ?”
“Quan hệ hai , nhưng vẫn tiến quan hệ nam nữ.”
Hắc Mộc Hùng chê bai tốc độ việc của Trần Thiên Vũ chậm chạp: “Trần Thiên Vũ ăn kiểu gì ! Một học kỳ trôi qua mới chỉ dừng ở quan hệ bạn bè, hỏi rốt cuộc , thì đổi .”
Trợ lý gật đầu: “Vâng, liên lạc với ngay.”
…
“Được, chắc chắn , cũng Hứa Giai Giai là gia đình, cô bỏ gia đình theo , chắc chắn là tốn chút thời gian.”
Những lời của Trần Thiên Vũ lý, trợ lý khựng một chút mới mở miệng: “Gia chủ đang giục , cố gắng lên.”
Trần Thiên Vũ gật đầu, nghĩ đến trợ lý ở đầu dây bên thấy động tác của , thề thốt mở miệng : “ chắc chắn sẽ cố gắng, thể trở thành bạn bè với cô chứng tỏ cô thiện cảm với , yên tâm, hạ gục cô là chuyện sớm muộn thôi.”
Trợ lý: “Tivi màu cô nghiên cứu , nghĩ cách mua một chiếc.”
“Cần tiền đấy đại ca, hai ngàn hai một chiếc.”
Trợ lý hít một khí lạnh: “Đắt hơn của chúng sáu trăm một chiếc, Hoa Quốc bán đắt thế? Có mua ?”
Trong ấn tượng của , Hoa Quốc nghèo thì thôi , đường còn cần giấy giới thiệu, mua đồ cũng kiểm soát, còn cần phiếu.
Tivi màu đắt như , tin sẽ mua.
“Đầy mua, đừng Hoa Quốc lạc hậu, nhưng tiền thì ít . còn , mẫu tivi màu bán chạy ở Hương Cảng, Loan Loan, các nước khác doanh cũng .”
Sắc mặt trợ lý đại biến, tốc độ Hoa Quốc nhanh như ? Mới bao lâu mà chiếm nhiều thị trường như ?
Không , để gia chủ nghĩ cách ngăn cản mới .
Hắn cúp điện thoại, lập tức tìm Hắc Mộc Hùng: “Gia chủ, Trần Thiên Vũ tivi màu Hứa Giai Giai nghiên cứu bán , doanh ở các nước khác cũng .”
Hắc Mộc Hùng chỉ trợ lý: “Kiếm một chiếc tivi màu về nghiên cứu xem.”
“Vâng——”
…
Nhìn doanh ngày càng tăng.
Lãnh đạo Hoa Quốc ai nấy mặt mày rạng rỡ, đường như gió.
Có khoản tiền , thể đầu tư v.ũ k.h.í mới .
“Hứa Giai Giai thật sự tồi, lập công lớn như mà chỉ cần hai mảnh đất, quả thực là tấm gương sáng trong giới trẻ. Tuy nhiên, cô đòi ít, chúng cũng thể coi cô là kẻ ngốc, cái gì nên bù đắp thì vẫn bù đắp. Chúng cũng chia hoa hồng cho cô nữa, trực tiếp đưa cho cô mười vạn, các ông thấy thế nào?”
Mười vạn, ở thời đại , tuyệt đối là con thiên văn.
“ thành vấn đề.”
“ cũng thành vấn đề.”
…
“Cái gì? Còn cho mười vạn?” Hứa Giai Giai ngạc nhiên.
“Lãnh đạo cô chỉ cần hai mảnh đất, quá thiệt thòi .”
Hứa Giai Giai: “…”
Hai mảnh đất đó đáng giá lắm đấy!
lời thể !
Tuy nhiên, lãnh đạo cho, Hứa Giai Giai cũng từ chối: “Được, cảm ơn lãnh đạo.”
Tivi màu thể chế tạo , công lao của một Hứa Giai Giai.
Thẩm Chu, Hà Hoa, Hứa Tiểu Dao đều công.
Còn xưởng trưởng.
Tuy ông tham gia bộ quá trình chế tạo, nhưng mua vật liệu các thứ đều là ông chạy ngược chạy xuôi.
Mười vạn đồng.
Hứa Giai Giai lấy phần lớn.
Thẩm Chu, Hà Hoa, Hứa Tiểu Dao mỗi một vạn, xưởng trưởng năm ngàn.
Xưởng trưởng ngờ ông cũng tiền, chút dám tin mắt : “Cái, cái là cho ?”
“Cấp thưởng chút đỉnh, mỗi chia một ít, trong quá trình chế tạo tivi màu, chú cũng giúp đỡ ít, chúng cháu thể để chú giúp công .”
Nhiều thế , xưởng trưởng ngại nhận: “Không, cần !”
Hứa Giai Giai trực tiếp nhét bao tải tay xưởng trưởng: “Nếu chú cảm thấy ngại, lúc mượn chỗ, đừng lằng nhằng, sảng khoái dọn chỗ cho chúng cháu là .”
Cô đưa nhiều như cũng là vì cái .
Đưa chút tiền, việc thuận tiện.