THẬP NIÊN 70: CÔ VỢ NHỎ DỄ MANG THAI ĐƯỢC THIẾU TƯỚNG TUYỆT TỰ CƯNG CHIỀU ĐẾN PHÁT KHÓC - Chương 147: Thiếu gia Tạ vì tình mà cúi đầu, rơi xuống thần đàn

Cập nhật lúc: 2026-04-23 08:59:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, bữa ăn.

Tần Thư xách canh dưỡng sinh mà nhà bếp nấu cho bố Tạ, gõ cửa phòng ngủ chính lầu hai.

"Mẹ, con mang canh dưỡng sinh cho bố."

"Đến đây--"

Trong phòng, vang lên giọng của phu nhân Tạ.

Cửa phòng mở , Tần Thư thấy mặt chồng, nở một nụ rạng rỡ.

Phu nhân Tạ : "A Thư, Lan Chi đến Mỹ , việc tiến triển thuận lợi, sẽ về trong vòng nửa tháng."

Mắt Tần Thư khẽ lóe lên, đưa canh dưỡng sinh qua.

"Vậy thì quá."

Phu nhân Tạ nhận lấy canh dưỡng sinh, đầu gọi: "Lão Tạ, A Thư mang t.h.u.ố.c bổ cho ông , mau đây!"

Tần Thư hạ giọng : "Mẹ, con vài lời riêng với ."

Phu nhân Tạ liếc cô, đặt canh dưỡng sinh lên bàn cạnh cửa.

"Đi, chúng ban công chuyện."

"Được--"

Hai con cửa sổ kính.

Phu nhân Tạ chuyện xảy ban ngày, sắc mặt khó coi.

Bà tức đến n.g.ự.c phập phồng ngừng, giữa lông mày vương vấn sự tức giận thể xua tan, vẻ mặt nghiêm nghị Tần Thư: "Chuyện như con nghĩ ."

Khóe môi Tần Thư mỉm gật đầu: "Con chỉ hỏi thôi, dù chuyện ai cũng , chỉ con là ."

Lời ai cũng hiểu, cô để tâm đến chuyện đó.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Trong mắt phu nhân Tạ dâng lên một cơn bão, cố gắng kiềm chế sự tức giận, dịu dàng đảm bảo với Tần Thư.

"A Thư, con đừng nghĩ nhiều, Lan Chi và Gia Gia tuyệt đối bất kỳ mối quan hệ nào."

Tần Thư xong , nụ ngọt ngào và ngoan ngoãn.

Chỉ là, nụ chạm đến đáy mắt.

Cô nhẹ nhàng gật đầu: "Con ."

Tần Thư cơ bản xác định, chồng kín miệng, sẽ gì với cô.

Điều rõ ràng là điều mờ ám...

Phu nhân Tạ thấy Tần Thư ngoan ngoãn hiểu chuyện như , trong lòng nhẹ nhõm, mật nắm lấy tay cô.

"Chuyện tình hình khá phức tạp, sẽ xử lý thỏa, con cứ yên tâm dưỡng thai."

Tần Thư gật đầu: "Vâng, trời cũng còn sớm nữa, về phòng nghỉ ngơi ạ."

hỏi gì, cô cũng cần lãng phí thời gian nữa.

Phu nhân Tạ véo nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tần Thư: "Con nghỉ , còn chút việc."

"Vậy con về phòng đây."

Tần Thư rời , nụ ngoan ngoãn khóe môi biến mất, ánh mắt lạnh lùng.

Phu nhân Tạ tiễn Tần Thư xong, đến lan can cầu thang: "Chị A Hoa lên đây!"

"Đến đây--"

Chị A Hoa chạy nhanh lên lầu, kể chuyện xảy ban ngày một nữa.

kể chi tiết hơn Tần Thư.

Bao gồm cả việc Kim Xuân Hoa mới là kẻ chủ mưu buôn chuyện.

Bàn tay phu nhân Tạ nắm c.h.ặ.t lan can, ngừng run rẩy, móng tay cào từng vết gỗ hồng mộc.

Bà tức giận đến bật , âm u : "Bảo A Khôn đ.á.n.h gãy chân Kim Xuân Hoa!"

Chị A Hoa nắm c.h.ặ.t hai tay, lo lắng hỏi: "Có kinh động đến ông chủ ?"

"Làm lớn thì lớn! Con mụ lắm mồm đó, c.h.ế.t cả nhà !"

""""""“Chuyện cũ rích mà cũng lôi , cô đúng là an phận!”

Bà Tạ tức giận đến tột độ, khuôn mặt chăm sóc kỹ lưỡng méo mó, dùng những lời lẽ cay độc nhất để nguyền rủa Kim Xuân Hoa.

Chị A Hoa run rẩy sợ hãi.

Đã bao nhiêu năm , chị từng thấy tiểu thư tức giận như .

Kim Xuân Hoa đụng bức tường sắt , rằng chuyện thiếu gia phạt là điều cấm kỵ của nhà họ Tạ.

Chị A Hoa cúi đầu, cung kính : “ sẽ bảo A Khôn ngay.”

Bà Tạ nghiến răng : “Không cần giấu giếm!”

“Đã rõ——”

*

Trở về phòng, Tần Thư mở tủ quần áo sáu cánh bằng gỗ gụ.

Cô lấy một bộ đồ ngủ cotton thoải mái, tiện tay ném lên giường, lấy chiếc vali của từ gầm giường .

Tần Thư nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, nhét quần áo vali.

quan tâm Tạ Lan Chi và em gái nuôi quan hệ gì.

Từ lời và hành động của chồng, thể thấy hai họ chắc chắn điều mờ ám.

Tạ Lan Chi quỳ mưa, gia pháp đ.á.n.h, chảy nhiều m.á.u, còn nhịn ăn nhịn uống mấy ngày.

Mỗi thông tin đều xác nhận rằng Tạ Lan Chi, con cưng của trời, vì tình yêu mà cúi đầu, rơi xuống thần đàn.

Tần Thư thu dọn đồ đạc một cách trật tự, nhưng rời ngay.

Cô nhét chiếc vali đầy quần áo trở gầm giường, giường giả vờ ngủ như chuyện gì.

Sáng hôm .

Tần Thư đói đ.á.n.h thức.

Cô xuống lầu tìm đồ ăn thì thấy tiếng lóc ồn ào nhà.

“Quách Tĩnh Nghi! Bà đồ độc phụ , dám sai đ.á.n.h gãy chân !”

“Chuyện cho một lời giải thích, sẽ cho đều , cho bà mất hết danh tiếng!”

Giọng quen thuộc quá…

Tần Thư dừng chân cầu thang, nghiêng xuống.

Trong phòng khách, chồng trẻ mãi già của cô, đang ghế sofa với tư thế thanh lịch.

Đối diện là Kim Xuân Hoa mặt mũi bầm tím, chân bó bột, chống nạng.

Bà Tạ khinh miệt liếc Kim Xuân Hoa, “Cô cứ ầm ĩ , xem ai dám động đến .”

Dùng giọng dịu dàng, những lời bá đạo nhất.

Tần Thư lầu, lặng lẽ giơ ngón tay cái lên cho chồng.

Kim Xuân Hoa tức giận run rẩy, chỉ mũi bà Tạ mắng: “Bây giờ thời đại khác , bà việc ngông cuồng như , sớm muộn gì cũng trả giá!”

Bà Tạ nghịch móng tay, nhanh chậm : “ cứ ngông cuồng đấy, cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-nho-de-mang-thai-duoc-thieu-tuong-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-147-thieu-gia-ta-vi-tinh-ma-cui-dau-roi-xuong-than-dan.html.]

Có cần sai đưa cô đến Ngự Phủ ? Cô cứ vứt bỏ thể diện mà ầm ĩ lên, xem ai dám động đến một chút nào .”

Kim Xuân Hoa mắt đỏ hoe mắng: “Đồ tiện nhân! Vô liêm sỉ! Độc ác!”

Ánh mắt bà Tạ sắc lạnh: “A Khôn, tát nó——”

“Vâng, phu nhân.”

Chú Khôn đến mặt Kim Xuân Hoa, giơ tay tát cô mấy cái.

Kim Xuân Hoa chật vật đất lóc: “Nhà họ Tạ các ức h.i.ế.p khác!”

“Các ỷ thế h.i.ế.p , ức h.i.ế.p một góa phụ liệt sĩ! sẽ kiện các !”

Tần Thư bước xuống cầu thang, bộ vở kịch ồn ào trong phòng khách đều lọt mắt cô.

“Đây là đang ?”

Tiếng đột ngột vang lên, kinh động tất cả .

Khuôn mặt lạnh lùng của bà Tạ, lập tức nở nụ dịu dàng, dậy về phía Tần Thư.

“A Thư tỉnh , đói ? Bếp để cơm cho con.”

Tần Thư xoa bụng, đói đến mức choáng váng, : “Đói đến mức bây giờ con thể ăn hết một chậu cơm.”

Tối qua cô ngủ ngon, luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, giữa chừng còn giật tỉnh giấc một .

Mãi đến gần sáng mới ngủ , mở mắt hơn mười giờ .

Bà Tạ lập tức lộ vẻ mặt đau lòng, khoác tay Tần Thư về phía bếp.

“Con m.a.n.g t.h.a.i thích đồ ngọt, chị A Hoa nhiều đồ ngọt cho con…”

Kim Xuân Hoa thấy cảnh , chỉ cảm thấy vô cùng ch.ói mắt.

cam lòng mắng: “Quách Tĩnh Nghi! Tần Thư, hai con bà thật độc ác!”

“Tần Thư, bà con của Tần Bảo Châu suýt nữa giữ ? Cô bây giờ đang viện dưỡng thai, tất cả đều là của bà!”

“Còn bà nữa Quách Tĩnh Nghi! Nhìn vẻ bụng, nhưng thực chất là rắn rết độc phụ, thủ đoạn tàn độc, đời những độc ác như các bà!”

Tần Thư dừng chân tại chỗ, đầu , Kim Xuân Hoa mặt mũi dữ tợn méo mó.

Cô ngạc nhiên hỏi: “Tần Bảo Châu nhập viện ?”

Kim Xuân Hoa chật vật bò dậy, đất, ngẩng đầu giận dữ Tần Thư.

“Bà giả vờ ngốc cái gì, nếu bà bảo lão Diên đến nhà họ Dương, thì Dương Vân Xuyên thể con!”

“Bảo Châu nghi ngờ ngoại tình, suýt nữa Dương Vân Xuyên đ.á.n.h c.h.ế.t! Bà đồ hồ ly tinh lòng rắn rết , sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng!”

Tần Thư kéo kéo đôi môi đỏ mọng quyến rũ, liếc chú Khôn mặt biểu cảm.

“Chú Khôn, chú vất vả , tát cô thêm mấy cái nữa.”

“Vâng, thiếu phu nhân——”

“Khi nào miệng cô sạch sẽ , hãy để cô chuyện.”

“Đã rõ——”

Thấy chú Khôn hành động, Tần Thư thẳng bếp.

Bà Tạ ánh mắt âm trầm liếc Kim Xuân Hoa, “Đồ điên nhà cô, còn gì nữa, cô điên !”——(Đồ điên nhà cô, cô đang , cô điên !)

Kim Xuân Hoa bà Tạ rõ ràng, giọng điệu lười biếng quen thuộc mang theo sự tức giận.

hiểu một chữ nào, tức giận : “Bà tiếng cho !”

Bà Tạ lịch sự mắng: “Đồ khốn!”

Bà chỉ Kim Xuân Hoa, với chú Khôn: “Đuổi nó ngoài!”——(Đuổi ngoài)

Chú Khôn xách Kim Xuân Hoa, kéo cô như kéo một con ch.ó c.h.ế.t.

Tất nhiên, Kim Xuân Hoa cũng thoát khỏi mấy cái tát.

Chú Khôn tận tâm tận lực, thực hiện mệnh lệnh của Tần Thư.

Trong bếp, bàn ăn.

Tần Thư ăn há cảo tinh xảo, cháo ngọt thơm ngon, vẻ mặt thoải mái và mãn nguyện.

Bà Tạ , xuống bên cạnh Tần Thư.

“A Thư, con đừng để ý những lời của Kim Xuân Hoa.”

Tần Thư tâm ý món ăn, thời gian để ý đến những chuyện đó.

Cô nghiêng đầu, tinh nghịch : “Miệng cô hôi thối kinh khủng, còn hôi hơn cả nước cống, con mới thèm .”

Bà Tạ mặt đầy vẻ mãn nguyện, : “ , đừng để ý đến những như họ, đều là đồ ngu ngốc!”

Tần Thư gắp một cái há cảo, hỏi một cách rõ ràng.

“Tần Bảo Châu nhập viện , là chuyện gì ?”

Bà Tạ bĩu môi : “Cô cháu trai của Dương Đại Trụ đ.á.n.h, phía chảy m.á.u, nhập viện dưỡng thai.”

Tần Thư trầm ngâm gật đầu: “Thì .”

*

Không lâu , Tần Bảo Châu xuất viện.

Ngày hôm đó, nhà họ Dương ầm ĩ lớn, ồn ào.

Tần Thư đang châm cứu cho Tôn Cường, tay châm kim vững, hề ảnh hưởng.

Tôn Văn Hạo bên cạnh, dậy qua cửa sổ kính, thấy chiếc xe đậu cửa nhà họ Dương.

Tần Bảo Châu cẩn thận dìu từ xe xuống.

“Con xí đó xuất viện ?”

Miệng của Tôn Văn Hạo vẫn như cũ cửa.

Tôn Cường giường gỗ, ngẩng đầu quát.

“Văn Hạo! Chú ý lời của con!”

Tôn Văn Hạo xoa xoa ch.óp mũi, nhỏ giọng phản bác: “Vốn dĩ , mỗi gặp cô mặt đều vết thương.”

Tần Thư châm cây kim bạc cuối cùng huyệt Phong Môn lưng ông Tôn.

Cô xoa xoa thắt lưng lâu động, từ từ dậy.

“Được , đây là cuối cùng châm cứu cho ông.”

Tôn Văn Hạo , nhanh ch.óng bước tới, nịnh nọt : “Dì nhỏ vất vả .”

Tần Thư nhẹ nhàng xoa bụng, lông mày khẽ nhướng: “Ông Tôn, tính từ hôm nay, ông còn mười năm tuổi thọ, hãy sống và trân trọng nhé.”

Lưng đầy kim bạc, ông Tôn ngoài sáu mươi tuổi, tươi như hoa.

“Đa tạ tiểu thần y, mười năm tuổi thọ , đủ .”

Bị bệnh tật hành hạ mấy tháng c.h.ế.t, so với mười năm tuổi thọ đếm ngược.

Ông đúng là tổ tiên phù hộ, gặp quý nhân lớn, thể vui.

Chú Quyền khỏi chân, đột nhiên nhanh ch.óng bước từ bên ngoài.

“Thiếu phu nhân, tìm thấy !”

Tần Thư , đôi mắt quyến rũ lóe lên một tia sáng.

 

Loading...