Thập Niên 70: Cô Vợ Nóng Tính Ngọt Ngào Lại Kiều Diễm, Đại Lão Không Chịu Nổi Trêu Ghẹo - Chương 41: Suy Nghĩ Nhỏ Nhen Của Mẹ Con Nhà Hai

Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:04:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong bầu khí gượng gạo, khi Đào Hỉ chào hỏi một vòng, xem như đối phó xong chuyện .

 

Cô và Nhạc Minh bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng cũng thể xuống ăn cơm.

 

"Cơm là do em nấu ?" Lạc Vận, con gái của chú hai Nhạc Minh, cầm đũa chỉ Đào Hỉ.

 

Cách dùng đũa chỉ bất lịch sự, khiến Lạc Tuấn Phong nhíu mày.

 

Ông cụ định lên tiếng, thím hai của Nhạc Minh là Hoàng San nhận thấy ông cụ vui, sợ con gái mắng, liền lập tức ha hả đỡ cho con gái.

 

"Con xem, em dâu con còn lớn bằng con, cha dạy dỗ mà thể nấu một bàn thức ăn ngon thế , như con đến giờ vẫn chẳng gì, đúng là chúng chiều hư !"

 

Lời móc mỉa của Hoàng San vẻ như đang khen Đào Hỉ đảm đang, trách mắng con gái , nhưng thực chất là đang ám chỉ Đào Hỉ cha dạy dỗ.

 

Người bàn ai là kẻ ngốc ?

 

Ai cũng thể ý tứ trong lời của Hoàng San.

 

Ông bà nội Nhạc Minh nay luôn cưng chiều Nhạc Minh, gia đình chú hai thím hai của sớm ý kiến, hôm nay là ngày vui, nếu giúp Đào Hỉ, e là sẽ khiến vui mà tan rã.

 

Còn bố Nhạc Minh vốn ưa Đào Hỉ, càng thể giúp cô.

 

Thế là tất cả đều giả vờ hiểu.

 

Chỉ Nhạc Minh đặt đũa xuống, về phía thím hai Hoàng San của .

 

Đào Hỉ thấy vội gắp một miếng thịt, đặt bát Nhạc Minh: "Lúc nãy ăn món ? Mau nếm thử ."

 

Nhạc Minh liếc Đào Hỉ một cái, lúc mới lạnh mặt, cầm đũa lên .

 

Đào Hỉ ngăn Nhạc Minh gây sự với Hoàng San, vì cô nhu nhược, rùa rụt cổ, mà là cảnh hiện tại thích hợp để gây chuyện.

 

Nếu gả cho Nhạc Minh, lập gia đình, thì cô còn là một , thể bất chấp tất cả.

 

đối phương cũng là nhà, họ hàng của Nhạc Minh, nhiều chuyện thể để hãy tính, cần thiết gây sự trong cảnh hôm nay.

 

Hoàng San ngờ rằng, tiểu bá vương Nhạc Minh thể quý trọng một cô gái quê như Đào Hỉ đến , hơn nữa còn lời cô như thế.

 

Hoàng San là bậc trưởng bối, thực chút sợ Nhạc Minh, thằng nhóc ông cụ cưng như báu vật.

 

Ngày thường ở nhà chính là một tiểu bá vương, ai dám vui, liền dám đập vỡ bát của đó.

 

Khi xưa nhà đẻ của Hoàng San đến chơi, con của một họ hàng nhà bà để ý món đồ chơi của Nhạc Minh.

 

Hoàng San vì thể hiện mặt họ hàng, khoe khoang rằng gả cho con cháu quan lớn cũng thể chủ gia đình, nên tự ý đem đồ chơi của Nhạc Minh cho đứa bé nhà họ hàng.

 

Nào ngờ, hôm đó Nhạc Minh xông phòng bà , đập phá hết tất cả những gì thể đập.

 

Những món đồ đó đều là do Hoàng San tích cóp lâu, khiến bà đau lòng c.h.ế.t, bèn tóm lấy Nhạc Minh định đ.á.n.h.

 

Không ngờ ông cụ vội vã chạy về, ngược còn mắng Hoàng San một trận, còn lệnh cho bà đòi đồ chơi của Nhạc Minh.

 

Chuyện chỉ khiến Hoàng San mất tiền, mà còn mất mặt.

 

Bao năm nay bà vẫn luôn canh cánh trong lòng, hận ông cụ thiên vị, còn ghét sự ngang ngược của Nhạc Minh.

 

Tuy Nhạc Minh lớn, cũng đổi nhiều.

 

chuyện hôm nay là do Hoàng San bà khơi mào, nếu Nhạc Minh thật sự nổi giận, chịu thiệt cuối cùng vẫn là bà .

 

Sau đó, ai gì nữa, lượt cầm bát đũa lên ăn.

 

Khi ăn miếng đầu tiên món ăn do Đào Hỉ nấu, đôi đũa liền thể dừng .

 

Ngon quá mất!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-nong-tinh-ngot-ngao-lai-kieu-diem-dai-lao-khong-chiu-noi-treu-gheo/chuong-41-suy-nghi-nho-nhen-cua-me-con-nha-hai.html.]

Đều là những nguyên liệu bình thường, cách cũng là món ăn gia đình, nhưng khi ăn miệng, một hương vị thể tả .

 

Giống như cho thứ gì đó thể gây nghiện, ăn một miếng ăn thêm.

 

Có đồ ăn chặn miệng, chỉ Hoàng San gì thêm, ngay cả Lạc Vận vốn cố tình về để gây khó dễ cho Đào Hỉ, cũng dừng đũa , ăn hết miếng đến miếng khác, chỉ sợ chậm chân sẽ khác ăn hết.

 

Rất nhanh, bát đĩa bàn đều thấy đáy, cũng ăn no uống đủ.

 

Tất cả mặt đều cảm thấy tinh thần phấn chấn, như thể ăn tiên đơn.

 

"Không ngờ tay nghề nấu ăn của con dâu như , chúng lộc ăn ."

 

Đây là đầu tiên Nhạc Minh, Xuân Hà, chuyện với Đào Hỉ hôm nay, bà xem như công nhận con dâu Đào Hỉ .

 

Qua tiếp xúc quan sát, Xuân Hà phát hiện Đào Hỉ hề thô bỉ tục tằn như tưởng tượng.

 

Chỉ chuyện ăn cơm lúc nãy, Đào Hỉ ngược còn ăn uống nho nhã lễ phép hơn cả Lạc Vận nhà hai cưng chiều hết mực.

 

Trưởng bối động đũa, Đào Hỉ động đũa, gắp thức ăn chỉ gắp món mặt , muỗng đũa hề phát tiếng động.

 

Lúc nãy đường về, hai con Hoàng San còn mặt Xuân Hà chế giễu rằng cô gái quê Đào Hỉ , liệu ăn uống ch.óp chép như heo ?

 

Sau khi về, Xuân Hà vẫn luôn lo lắng, lúc ăn cơm, Đào Hỉ sẽ thật sự nhà mất mặt.

 

Bây giờ xem lo xa, mắt của con trai bà tệ đến thế!

 

Nếu hôn sự ông cụ gật đầu đồng ý, con trai cũng thích, bà phản đối cũng vô dụng, chỉ thể bình thản chấp nhận.

 

"Cảm ơn dì khen ạ!" Đối với lời của Nhạc Minh, Đào Hỉ cũng gì, nhưng thể trả lời, mãi mới nặn một câu cảm ơn.

 

"Gọi dì gì chứ? Bây giờ đổi cách xưng hô , gọi là ."

 

Xuân Hà , lấy từ trong túi một bao lì xì chuẩn sẵn.

 

Tiền trong bao lì xì nhiều, vốn dĩ bà nghĩ con dâu thích, cứ qua loa cho xong chuyện, coi như cho lệ.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

bây giờ cái của bà đối với Đào Hỉ đổi, nếu quá keo kiệt khó tránh chồng nàng dâu nảy sinh hiềm khích.

 

Thế là để giữ thể diện, Xuân Hà trực tiếp tháo chiếc đồng hồ nữ nhập khẩu tay , đeo tay Đào Hỉ.

 

Chiếc đồng hồ vô cùng quý giá, trong nước mấy chiếc, đây là chiến lợi phẩm ông nội Nhạc Minh năm xưa giành .

 

Năm xưa khi bố Nhạc Minh kết hôn, bà nội Nhạc Minh đưa chiếc đồng hồ cho con dâu Xuân Hà, bây giờ Xuân Hà đưa nó cho con dâu của .

 

Mẹ con Hoàng San nhà hai chiếc đồng hồ đó, ghen tị đến mức mắt sắp lòi .

 

Chiếc đồng hồ quý giá như , con họ đều , bây giờ đeo tay một cô gái quê.

 

Ông bà nội Nhạc Minh thấy Nhạc Minh , vui vẻ gật đầu, con dâu cả cũng xem như hiểu chuyện, đại thể.

 

Nhận tiền, đồng hồ, Đào Hỉ dứt khoát gọi một tiếng: "Mẹ!"

 

"Ừ!" Xuân Hà đáp lời.

 

Sống hai kiếp, Đào Hỉ từng , cũng từng gọi ai là , đây là đầu tiên.

 

Cô gọi xong, khóe mắt bất giác chút ươn ướt.

 

Nếu đây là ruột của cô thì mấy, như chịu nhiều khổ cực như thế.

 

"Con ngoan, đừng nữa, bà nội cũng quà cho con." Bà nội Nhạc Minh vẫy tay với Đào Hỉ.

 

Đào Hỉ tiến lên, nắm lấy bàn tay phần khô héo của bà lão, đó trong ánh mắt ghen tị oán hận của con Hoàng San, cô theo bà cụ lên lầu.

 

Trang trí lầu hai đơn giản, chỉ là tường trắng và sàn gỗ, đồ đạc cũng đều là những món đồ cũ chạm khắc hoa văn, nhưng xem đều là đồ , loại thể bán đồ cổ.

 

 

Loading...