Thập Niên 70: Cuộc Sống Viên Mãn Của Tôi - Chương 30: Khoe Khoang
Cập nhật lúc: 2026-05-06 21:42:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Càn Lập ôm nàng lắc lắc, “, em là vợ . Vậy, tối nay chúng ngủ cùng , ôm em.”
Trịnh Uyển Thiến cảm thấy nhanh, ngại ngùng, ho nhẹ một tiếng, “Không , Cẩm Nhi một ở bên em yên tâm.”
Sau đó vội vàng chuồn mất.
Lưu Càn Lập ở phía thấy dái tai đỏ bừng của nàng, khẽ hai tiếng.
Sáng hôm , Trịnh Uyển Thiến nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy đang chuyện bên tai nàng, giọng dịu dàng, nhưng gì thì nhớ, còn hôn lên má nàng một cái.
Lúc tỉnh việc đầu tiên, tiên Cẩm Nhi, phát hiện nàng tỉnh , mở to đôi mắt nàng .
“Bảo bối, chào buổi sáng.” Sau đó hôn nàng một cái.
Cẩm Nhi mặc dù còn hổ, nhưng tiến bộ nhiều , cũng hôn một cái, “Mẹ, chào buổi sáng.”
Sau khi dậy đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Trịnh Uyển Thiến dùng dây buộc tóc màu đỏ hôm qua tết một b.í.m tóc mới.
Cẩm Nhi trong gương, lắc lư trái , đôi chân nhỏ vui sướng vểnh lên.
Không lâu Lưu Càn Lượng cõng một bó củi lớn tới, thấy Cẩm Nhi cái đầu tiên liền khen, “Ây dô, đây là cô nương nhà ai , xinh thế .”
Cẩm Nhi khen đặc biệt kích động, xoay một vòng mặt bác cả để khoe.
Sau đó chạy sang nhà bên cạnh, khoe với quần áo mới, dây buộc tóc mới của .
Thạch Đầu lúc đầu chú ý, chỉ thấy quần áo mới, “Cẩm Nhi, bộ quần áo của thật .”
Cẩm Nhi thấy ca ca , cứ liên tục đưa đầu đến mắt , hiệu cho .
Thạch Đầu thực sự là hiểu, gãi gãi đầu, “Cẩm Nhi, ? Đây là thi đấu với ?”
Mã Ái Lan và Chu Thúy Bình xem bên cạnh sắp điên .
Vẫn là Chu Thúy Bình nổi, “Thạch Đầu, hôm nay đeo dây buộc tóc mới, để con xem đấy.”
Thạch Đầu lúc mới thấy, lập tức bật chế độ khen ngợi, “Dây buộc tóc màu đỏ của Cẩm Nhi thật bắt mắt, tôn lên đặc biệt trắng đặc biệt .”
Chillllllll girl !
Cẩm Nhi lúc mới hài lòng, thẳng dậy.
Thạch Đầu lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hai con chồng bên cạnh xem mà quá đỗi vui mừng.
“Thúy Bình , là hôm nay hai qua đó, may áo bông , trời bắt đầu lạnh , ước chừng sắp tuyết rơi .” Mã Ái Lan rầu rĩ.
“Vâng, nhưng bông trong nhà đủ lắm, bông lão Nhị mang về đó vẫn còn.” Chu Thúy Bình cũng rầu rĩ.
Mã Ái Lan suy nghĩ một chút, “Vậy thì may mới, thêm một chút cho mỗi .”
Đến nhà Trịnh Uyển Thiến, Trịnh Uyển Thiến cũng đang may quần áo, “Nương, chị dâu, hai đến , mau .”
Chu Thúy Bình mở lời , “ , đây là đúng lúc rảnh rỗi, nghĩ đến mượn máy may của em dùng một chút, may xong áo bông cho nhà. Trời vẻ sắp tuyết rơi .”
Trịnh Uyển Thiến rót hai cốc nước đường mang tới, “Được ạ, dùng . Em cũng cảm thấy mấy ngày nay lạnh ít.”
Mã Ái Lan ngại ngùng, “Vợ lão Nhị, chúng cũng dùng , cho con và Cẩm Nhi, còn lão Nhị, mỗi một đôi giày bông.”
Trịnh Uyển Thiến xua tay, “Nương, nương là khách sáo , đều là một nhà. Đại ca còn giúp chúng con kiếm củi, cũng lấy tiền.”
Sau đó cũng quan tâm bọn họ gì, trực tiếp chuyển chủ đề, “Mọi may áo bông, bông đủ ?”
Mắt Chu Thúy Bình sáng lên, “Bông đó thì vẫn còn một chút, lão Nhị cũng giúp chúng mang về một chút, nhưng vẫn đủ để may cho mỗi một bộ áo bông mới. Em dâu hai, em dư ?”
Trịnh Uyển Thiến suy nghĩ một chút, bông trong gian đó trồng , tối nay là thể thu hoạch, cái thể tạm thời thu hồi cho System, tự giữ .
“Là thế , chị dâu, em quen một , mối lấy bông, cần phiếu, nhưng giá cả cao một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-cuoc-song-vien-man-cua-toi/chuong-30-khoe-khoang.html.]
Chu Thúy Bình thèm nghĩ ngợi lập tức đồng ý, “Không thành vấn đề, chúng cần.”
Mã Ái Lan cũng hùa theo, “Chúng cũng cần một ít.”
Trịnh Uyển Thiến gật đầu, “Được, ngày mai em tìm .”
Hai định lập tức về lấy tiền, Trịnh Uyển Thiến cản .
“Không vội, vội, ngày mai em mới mà.”
Chu Thúy Bình ngại ngùng , xoắn xuýt mở miệng, “Em dâu hai, chủ yếu là bên nhà đẻ chị cũng thiếu bông, chị thể giúp họ mua một ít ?”
Trịnh Uyển Thiến quan tâm, dù đều tiền kiếm, “Được, chị xem , chỉ cần cho em tổng cộng cần bao nhiêu là .”
Hai kích động, xuất phát từ lòng ơn, liền giúp Trịnh Uyển Thiến may quần áo.
Trịnh Uyển Thiến dở dở , đành để bọn họ giúp đỡ, nếu trong lòng bọn họ yên tâm.
Nói sơ qua một chút về việc cắt may, hai liền bắt tay .
Chu Thúy Bình đồ cắt kỳ kỳ quái quái, nhưng dáng vẻ Trịnh Uyển Thiến đạp máy may thành thạo điêu luyện, liền yên tâm.
Khi thành phẩm đầu tiên lò, hai con chồng đều kinh ngạc đến ngây .
“Ây dô, cái thật sự , khác hẳn với những cái chúng đây.”
“ đúng , em dâu hai tay nghề của em cũng quá khéo .”
Trịnh Uyển Thiến là một chiếc áo sơ mi mặc bên trong cổ lá sen.
Áo bông của nhà nàng đều xong, đều dày dặn, áo len vẫn đan, định ngày mai mua len.
Mấy ngày nay đều là đồ mặc bên trong, hoặc mùa xuân thu thể mặc, đương nhiên, còn đồ ngủ mặc lúc ngủ.
Dưới sự khen ngợi luân phiên của hai , Trịnh Uyển Thiến đều khen đến đỏ mặt.
Vì may nhiều quần áo, vải vụn thừa cũng ít, nên nàng liền may vài chiếc túi nhỏ, còn dây buộc tóc.
Chu Thúy Bình thấy dời mắt , chỉ cảm thấy mở cánh cửa thế giới mới.
Trịnh Uyển Thiến thấy nàng hứng thú, dứt khoát dạy nàng, như cũng đỡ việc.
Mã Ái Lan cũng hào hứng theo dõi, học theo.
Hai đều là tay lão luyện may quần áo, Trịnh Uyển Thiến chỉ điểm một chút, lập tức hiểu ngay.
Sau khi Chu Thúy Bình học , tốc độ tay ngày càng nhanh, lâu năm chiếc túi nhỏ, mười bông hoa cài tóc.
Mã Ái Lan cũng chịu kém cạnh.
“Nương, chị dâu, hai quá.” Trịnh Uyển Thiến đối với việc cũng hài lòng.
Trực tiếp đưa một nửa trong đó cho bọn họ, “Cái hai mang về .”
Chu Thúy Bình vội vàng xua tay, “Không cần cần, vải là của em, chỉ là của em, cách đều là em dạy chúng , chị thể lấy .”
Mã Ái Lan ngược rõ, nhưng cũng chỉ lấy vài cái, “Được , mấy cái đưa cho nương là , nương khoe khoang một chút.”
Chu Thúy Bình cuối cùng vẫn thuyết phục, “Vậy chị cũng lấy vài cái, đến lúc đó tặng cho mấy đứa cháu gái của chị.”
Trịnh Uyển Thiến cũng vui vẻ, những mảnh vải vụn nàng đến phiền , đúng lúc giúp nàng giải quyết.
“Nương, chị dâu, chỗ con vải vụn nhiều, nếu hai ở nhà rảnh rỗi, thì mang về .”
Hai động lòng, nhưng vẫn tò mò, “Làm nhiều thế để gì? Uyển Thiến, những mảnh vải vụn gom vẫn thể may một bộ quần áo đấy.”
Trịnh Uyển Thiến giải thích, “Con chính là một túi nhỏ, hoa cài tóc các thứ .”