Ở một hai ngày thì còn , chứ ở lâu chắc cô chịu nổi. Ninh Hạ cảm thấy con cái đông đúc quá cũng mệt, cô càng kiên định với ý định chỉ sinh một đứa thôi. Nếu cô sinh hai ba đứa, mỗi đứa sinh thêm hai ba đứa nữa, mấy đời cộng , cô dám tưởng tượng cảnh tượng đó sẽ náo loạn thế nào.
"Cháu gái, đây." Ninh Hạ đống chiến lợi phẩm bày la liệt bàn ghế, cảm giác cứ như hội chợ mua sắm về .
"Có mệt ? Mau xuống nghỉ ngơi chút ." Bà nội tuổi cao, một chuyến cũng thấm mệt. Bà nắm tay Ninh Hạ kéo xuống, đống đồ mà . "Lúc mua thì chẳng thấy gì, giờ thấy nhiều thế ?" Câu của bà Ninh Hạ cũng bật theo. Hóa ở thời nào cũng , lúc mua thì hăng hái, mua xong mới thấy giật .
Nga
"Hạ Hạ, lát nữa cháu mang đồ phòng mà thu dọn, là mua cho hai đứa cả đấy. Còn mấy thứ của cha nuôi cháu thì lát nữa dọn xong cháu đưa riêng cho ông ."
Hầu hết đồ đạc ở đây đều là mua cho vợ chồng cô, Ninh Hạ bảo Nhậm Kinh Tiêu mang phòng, còn khi cất đồ xong thì tìm cha nuôi. Ninh Hạ lấy món quà chuẩn . Mấy thứ đồ ăn thức uống mang từ quê lên thì khó tặng, cuối cùng cô bàn với Nhậm Kinh Tiêu, dù nhà họ Thân đối xử với họ thế nào, họ cũng thể để cha nuôi mất mặt. Họ quyết định tặng một củ sơn sâm, thứ dù thế nào cũng là món quà giá trị, nhà nào cũng .
"Bà nội, cháu với Nhậm Kinh Tiêu cũng món quà nhỏ tặng ông bà. Nói là đây là tấm lòng của chúng cháu, dù ông bà cũng chê, nhất định nhận đấy ạ." Ninh Hạ cầm củ sơn sâm bọc kỹ trong vải . Cô nhà họ Thân với mong báo đáp, nên cô sợ họ sẽ từ chối nhận.
"Cái con bé , cháu với Kinh Tiêu tới đây là ông bà vui lắm , cần quà cáp gì ." Bà nội dáng vẻ kiều diễm của Ninh Hạ mà , cô bà cứ tưởng món quà gì đáng giá. Bà Nhậm Kinh Tiêu ở nông thôn, Ninh Hạ là thanh niên trí thức, cả hai đều là những đứa trẻ chịu nhiều vất vả, nên quà cáp đắt rẻ quan trọng, quan trọng là cái tâm.
"Thế ạ, ông bà mua cho chúng cháu bao nhiêu đồ mà chúng cháu từ chối , ông bà cũng từ chối tấm lòng của chúng cháu chứ." Ninh Hạ đưa món quà qua, bà nội cũng để ý lắm mà nhận lấy. khi mở lớp vải , bà Ninh Hạ trân trân, lúc mới hiểu hết ý nghĩa câu của cô.
"Không , cái quý giá quá." Bà nội thiếu kiến thức, bà nhận ngay đây là nhân sâm, còn là loại lâu năm, thứ là vật cứu mạng đấy. Có tiền cũng chắc mua , hai đứa nhỏ kiếm mà đem tặng thế .
"Bà nội, chúng mà, bà từ chối ." Ninh Hạ mỉm đặt món quà lòng bà nội. Mấy bác gái bên cạnh cũng thầm khen ngợi cô gái thật cách cư xử. Từ lời ăn tiếng đến cách đều già dặn, sắc sảo, chẳng giống từ nơi nhỏ bé tới chút nào. Họ cảm thấy nếu cho cô một vị trí xứng đáng, chắc chắn cô sẽ khiến ngước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-365-mon-qua-quy-gia-bo-trang-suc-phi-thuy-de-vuong-luc.html.]
"Được , bà nhận. Cháu tặng quà cho bà thì bà cũng thứ tặng cho cháu." Ông bà cụ Thân tuổi cao, củ nhân sâm đúng là thứ họ thể cần đến bất cứ lúc nào. "Mấy thứ tuy bây giờ chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng coi như là một chút kỷ niệm. Các bác gái của cháu đều cả , phần vốn là của chú út cháu, nhưng chú ... thôi thì cho cháu cũng ."
Bà nội lấy một bộ trang sức xanh biếc rực rỡ đặt mặt Ninh Hạ, vẻ như bà định tặng cô từ sớm.
"Bà nội, chúng cứ tặng qua tặng thế ạ? Ông bà mua cho chúng cháu nhiều đồ thế là món quà tuyệt vời nhất . Ở chỗ chúng cháu núi, sơn sâm cũng đến mức hiếm lắm ạ." Ninh Hạ nhà họ Thân thấy món quà quá quý giá cảm thấy như đang chiếm tiện nghi của họ, cô vội vàng tìm lý do để họ nhận quà một cách thoải mái.
"Cái con bé ngốc , dù cháu tặng gì thì bà cũng vẫn cho cháu thôi. Đây là đồ của cha nuôi cháu, vốn dĩ là định để dành cho... tóm là cháu cầm là hợp nhất." Bà nội nhét hộp trang sức tay Ninh Hạ, cô sợ hãi vội vàng đỡ lấy.
Một hộp trang sức phỉ thúy Đế Vương Lục xanh mướt: một đôi vòng tay, một chuỗi hạt dài, một đôi hoa tai và một chiếc nhẫn. Dù am hiểu về ngọc nhưng xem tivi nhiều cô cũng , đây là phẩm chất thể trưng bày trong bảo tàng đời . Những món đồ lưu lạc trong dân gian thế sẽ giá trời, mà bà nội đưa hết cho cô, cô cảm thấy cầm tay mà lòng run rẩy.
"Bà nội, cháu..."
"Cháu mà còn thêm câu nào nữa là bà giận đấy." Ninh Hạ kịp khuyên can thì bà nội nghiêm giọng cắt ngang.
"Hạ Hạ, cháu cứ nhận , đây là của hồi môn của , đứa con nào cũng phần cả. Mấy thứ giờ đáng tiền , chỉ để kỷ niệm thôi." Mấy bác gái cũng xúm khuyên nhủ. Họ quả thực đều chia phần, điều nguyên bộ như của Ninh Hạ, chỉ là một hai món lẻ thôi. họ chẳng hề tị nạnh, vì hiện tại mấy thứ những đáng tiền mà giữ trong còn dễ rước họa . Họ chứng kiến bao nhiêu gia đình giàu đập phá, tịch thu vàng bạc ngọc ngạch . Mấy thứ chỉ để ngắm cho chứ chẳng dám mang ngoài, vả chồng cũng cho họ một cách công khai và công bằng nên họ thấy thoải mái.
Ninh Hạ họ " đáng tiền" mà chẳng gì hơn. Hiện tại thì đúng là thật.