Có tay , những phía cũng sôi nổi lao tới, một đ.ấ.m kẻ một đá tấn công con lợn rừng.
Vốn dĩ con lợn rừng cũng quá lớn, thương ở mắt rõ đường nên nhanh ch.óng bọn họ đ.á.n.h cho thở thoi thóp.
Nhậm Kinh Tiêu thấy cũng hòm hòm mới từ cây nhảy xuống, mấy đang đ.á.n.h đến đỏ cả mắt, lên tiếng: "Được , nó c.h.ế.t hẳn ."
Nhóm của Lục T.ử ở trong núi lâu, cũng từng cơ hội giao đấu với dã thú nên mấy sợ hãi. Lục Hải và Cao Bác Văn thì vẫn đang bệt đất, hồn vía kịp lên mây. Bọn họ săn chắc chắn sẽ đổ m.á.u, chắc chắn sẽ nguy hiểm, nhưng cảm giác giữa tưởng tượng và thực tế khác xa .
Bọn họ thật sự hạ một con lợn rừng, còn trong tình cảnh Nhậm ca hề tay giúp đỡ.
"Thế nào, hai chứ?" Nhậm Kinh Tiêu bộ dạng của hai , mở miệng hỏi. Đi săn luôn cần bước bước đầu tiên, đó cũng là lý do tại để bọn họ xông lên .
Đàn ông ai chẳng m.á.u nóng trong , nếu kích phát mà cứ mãi theo lưng thì bọn họ vĩnh viễn chẳng học gì.
"Nhậm ca, em ... Chúng em chỉ là kích động thôi." Lục Hải liếc Cao Bác Văn một cái, cả hai cùng Nhậm Kinh Tiêu. Bọn họ Nhậm ca là cho .
Nhậm Kinh Tiêu lúc lúc để khuyên nhủ, thừa thắng xông lên, nếu để lát nữa nỗi sợ hãi hậu tri hậu giác ập đến thì họ sẽ chùn bước.
Nhậm Kinh Tiêu thêm gì nữa, bảo bọn họ mang theo con lợn rừng tiếp tục tiến sâu trong.
Dọc đường gặp gà rừng, thỏ hoang, chẳng cần Nhậm Kinh Tiêu mở miệng, mấy dùng sức trâu đuổi theo, lúc thì bắt , lúc thì để chúng chạy mất. Nhậm Kinh Tiêu can thiệp, săn dựa chính , những kỹ xảo của phù hợp với bọn họ.
Điều duy nhất thể chỉ bảo là đôi mắt của loài động vật đều là điểm yếu, nếu thấy chắc thắng thì chạy ngay. Bọn họ ở trong núi lâu như , cũng bản lĩnh sống cùng bầy hổ như . Ở trong núi, thể so với Đại Pháo, thậm chí còn nhạy bén hơn nó, nhưng bọn họ thì thể.
Có lẽ do mùi m.á.u của con lợn rừng, hoặc do thở lạ lẫm của nhóm mà chẳng mấy chốc thu hút một đám dã thú kéo đến. Có sói đơn độc, đàn lợn rừng, còn cả một con gấu, chúng đang chằm chằm như hổ rình mồi, bao vây lấy bọn họ.
"Nhậm ca... Nhậm ca..." Lục Hải và Cao Bác Văn sợ đến ngây , lập tức nép lưng Nhậm Kinh Tiêu, còn nhóm Lục T.ử thì bình tĩnh đến lạ kỳ.
Nhậm Kinh Tiêu huýt sáo một tiếng dài, đám dã thú lùi một bước, nhưng chúng vẫn vẻ do dự, cứ lảng vảng tại chỗ . Bản năng của động vật nhạy bén, thở Nhậm Kinh Tiêu khiến chúng thấy quen thuộc, nhưng chúng cũng hiếu chiến. Chỉ cần còn cơ hội thắng, trong thế giới của chúng khái niệm rút lui mà đ.á.n.h.
Những khác , nhưng nhóm Lục T.ử thì hiểu tiếng huýt sáo của Nhậm Kinh Tiêu ý nghĩa gì. Quả nhiên, chỉ một lát , một đàn hổ lù lù xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-423-thao-han-tro-tai-ho-dan-xuat-hien.html.]
"Mẹ ơi, Nhậm ca bây giờ? Hổ cũng tới , là chúng chạy ? Nhậm ca chạy , em ở bọc hậu cho !"
Nga
Lục Hải thấy đàn hổ thì cuống cuồng. Vừa đối phó với đàn lợn rừng, cảm thấy còn thể liều một phen. Gấu và sói cũng chỉ một con, Nhậm ca ở đây, họ vẫn cửa thắng, nhưng đây là hổ đấy, bọn họ dám !
Lục Hải đàn hổ mà run bần bật, nhưng Nhậm Kinh Tiêu vẫn im nhúc nhích. Bên Cao Bác Văn cũng chạy, nhưng cảm thấy mà chạy một thì thoát nổi, hơn nữa chạy như thì quá mất nghĩa khí.
Trong lúc Cao Bác Văn còn đang do dự đàn hổ gầm gừ tiến gần, Lục Hải chút chần chừ, trực tiếp chắn mặt Nhậm Kinh Tiêu. Cậu lúc chắc chắn chạy thoát , đàn hổ áp sát ngay mặt .
"Tránh , chúng là do gọi đến đấy." Hành động của Lục Hải khiến Nhậm Kinh Tiêu sững sờ. Trước đây chứng kiến quá nhiều sự phản bội. Dù đối xử với khác đến , khi nguy hiểm cận kề hoặc khi lợi ích đe dọa, họ bán còn nhanh hơn ai hết.
Đây là đầu tiên mặt để bảo vệ . Nhậm Kinh Tiêu khựng một chút, nhưng nhanh ch.óng tỉnh táo , kéo Lục Hải .
Đàn hổ đến mặt Nhậm Kinh Tiêu, phát những tiếng gầm gừ trầm thấp, đó bao quanh nhóm của , gầm lên những tiếng cảnh cáo đanh thép hướng về phía đám dã thú .
"Mọi lùi phía , đám dã thú các giải quyết , lo bảo vệ cho là ." Nhậm Kinh Tiêu dứt lời cùng đàn hổ xông thẳng ngoài.
Không còn cái vẻ mấy hợp sức đ.á.n.h một con lợn rừng thở hồng hộc như lúc nãy nữa. Nhậm Kinh Tiêu cùng đàn hổ lao thẳng giữa đàn lợn rừng. Ở đây cần tìm điểm yếu, chỉ quy luật kẻ mạnh vua.
Nhậm Kinh Tiêu lúc còn là đàn ông ít thường ngày. Gương mặt lạnh lùng, đầy vẻ tàn nhẫn, ánh mắt đàn lợn rừng hung ác chẳng khác gì bầy hổ bên cạnh. Thậm chí còn đáng sợ hơn, đôi bàn tay như còn là tay , tóm lấy lợn rừng là xé xác, phối hợp cực kỳ ăn ý với đàn hổ.
Anh tiên phong chiến đấu dũng mãnh, đàn hổ ở phía c.ắ.n xé những con lợn rừng quật ngã.
Bên , con sói và con gấu cảm thấy tình hình , định bỏ chạy. Nhậm Kinh Tiêu cho chúng cơ hội. Gấu rừng dễ gặp, đang lấy bộ tay gấu đó.
Nhóm Lục T.ử trong lòng rõ mười mươi, nhưng thấy cảnh tượng vẫn khỏi rùng . Còn Lục Hải và Cao Bác Văn thì sợ đến ngây dại, đôi chân ngừng run rẩy.
Trong khoảnh khắc đó, họ cảm thấy Nhậm ca là con , mà là một thành viên trong đàn hổ , thậm chí còn là vị Hổ vương uy quyền nhất.