Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn - Chương 479: Hỗn Loạn Ở Khu Tập Thể, Đám Người Không Biết Xấu Hổ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:02:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ trưởng Trịnh quản nữa, khu tập thể hai nhà cho chướng khí mù mịt, ông định năm sẽ bảo Tống Đại Căn và Phó Nhị Oa dọn chỗ khác. Dù giúp đỡ họ, nhưng khu tập thể ngày nào cũng ầm ĩ thế , lâu dần sẽ ý kiến.

"Bộ trưởng Trịnh, bác cứu chúng cháu với, nhà cháu vốn chẳng còn gì ăn, mà họ vẫn chịu buông tha, hôm nay thậm chí còn tay đ.á.n.h Tiểu Bảo." Vợ Phó Nhị Oa ôm đứa con lóc t.h.ả.m thiết.

Vốn dĩ chồng cô bảo lát nữa tiếp đãi ân nhân của gia đình, cô trong nhà chẳng còn gì ăn. Không còn cách nào khác, cô đành lén mang chiếc vòng tay để bán để mua ít lương thực về. Cô cứ nghĩ đám hôm qua mới đến quấy rối, ít nhất cũng yên hai ngày. đám đó cứ như mũi ch.ó , cô về đến nhà thấy họ đang lục tung đồ đạc, Tiểu Bảo thì họ đẩy ngã xuống đất.

Thấy đồ tay cô, họ như phát điên lao cướp. Phó Nhị Oa một địch cả đám , đ.á.n.h tới tấp đường chống trả. Đồ đạc cướp mất, Phó Nhị Oa hận thấu xương, đây của , đám là kẻ thù của . Anh như phát điên, vớ lấy cây gậy đập thẳng xuống đứa em trai út của .

Đám đó vẻ liều mạng của dọa sợ, nhưng khi phản ứng thì càng đ.á.n.h trả điên cuồng hơn. Mấy nhà hàng xóm xung quanh còn chạy khuyên ngăn, hai nhà quấy nhiễu mỗi ngày cũng thấy phát phiền. thực sự quá nghiêm trọng, mắt thấy sắp xảy án mạng, vội vàng xông tách họ , còn chạy gọi Bộ trưởng.

Phó Nhị Oa phát tiết xong, cướp đồ mua ôm khư khư lòng. Anh loạn quá lớn, khu tập thể họ thể ở nữa. Anh ôm đồ trong tay về phía nhà Bộ trưởng, cảm kích Bộ trưởng Trịnh thu lưu , Bộ trưởng khó xử.

"Các cái gì thế hả? Tết nhất mà điều một chút ?" Bộ trưởng Trịnh đám cãi vã ồn ào, dù họ khó khăn thế nào ông cũng nể mặt nữa.

"Thưa Bộ trưởng, sang năm chúng cháu sẽ dọn khỏi khu tập thể." Phó Nhị Oa nhắm mắt , khi mở thì đầy vẻ căm hận.

"Haiz!" Bộ trưởng Trịnh gật đầu, còn về mâu thuẫn của hai nhà ông hỏi thêm nữa, thì nhà nào cũng cái khổ riêng.

"Cái gì, dọn á? Thế , dọn thì ở ? Mà dọn thì căn nhà để trống cũng đưa tiền bồi thường chứ?" Mẹ Phó Nhị Oa lúc đầu nghĩ dọn thì họ ? Phía nhà máy cũng đang ý kiến với Phó Nhị Oa, giờ nhà còn, chừng sang năm việc cũng mất. Thế thì Phó Nhị Oa chẳng cũng về quê như họ ? Như , họ còn đang trông chờ nó nuôi cơ mà!

đầu óc mụ xoay chuyển nhanh, họ thể đòi tiền mà, gì quan trọng hơn tiền ? Đợi sang năm mụ đến nhà máy loạn, đợi đến khi nhà máy định đuổi việc nó, mụ sẽ tiếp tục đòi bồi thường. Có tiền trong tay, cả nhà mụ còn lo gì nữa? Nghĩ đến đó, mắt mụ sáng rực lên, mụ thấy thật quá thông minh.

"Bồi thường? Bà chắc là tỉnh ngủ hả?" Vợ Bộ trưởng Trịnh thực sự chịu hết nổi hai nhà .

" thế, căn nhà là của Bộ Vận tải, vốn dĩ Phó Nhị Oa và Tống Đại Căn ở đây là vì họ là tài xế của Bộ, giờ họ còn là của Bộ Vận tải nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-479-hon-loan-o-khu-tap-the-dam-nguoi-khong-biet-xau-ho.html.]

"Phải đấy, các ngoài mà xem, chuyện công nhân nhà máy mà ở khu tập thể, cả cái huyện cũng chẳng tìm chỗ thứ hai , đều là do Bộ trưởng nhà chúng dễ tính đấy."

"Bảo các dọn một cách êm là nể mặt mũi lắm , còn dám đòi bồi thường, cút ..."

Những đang xem náo nhiệt bỗng nhiên đồng lòng nhất trí. Nếu đuổi hai nhà , chẳng sẽ trống chỗ ? Đây là phòng của tài xế, nhà họ sẽ cơ hội. Không lợi thì chẳng ai dậy sớm, những kẻ vốn đang xem kịch, nhạo khác giờ sang giận dữ mắng nhiếc Phó Nhị Oa.

Nga

Mẹ Phó Nhị Oa còn đang mơ mộng hão huyền, họ mắng cho thì ngẩn . , căn nhà thuộc về Phó Nhị Oa! Nghĩ đến đó mụ càng tức giận, lao đ.ấ.m đá Phó Nhị Oa túi bụi.

"Đồ vô dụng, lúc mày c.h.ế.t quách ở ngoài , cái nhà đang yên đang lành mày phá nát hết . Có cái công việc thì ích gì, giờ đến căn nhà cũng giữ nổi."

Phó Nhị Oa nghiến răng im nhúc nhích, thể tay với em trai, nhưng với thì thể, nếu cái danh bất hiếu sẽ đè c.h.ế.t , cả đời coi như bỏ. Anh còn vợ con nuôi, dám đ.á.n.h cược.

"Phải đấy, nhà thì họ ở ? Đi thuê nhà tốn bao nhiêu tiền, chút lương lậu của nó đủ nuôi cả nhà ?" Chị dâu cả của Phó Nhị Oa bất mãn gào lên, những khác cũng hùa theo chỉ trích Phó Nhị Oa, cứ như việc nuôi họ là lẽ đương nhiên .

"Các sống c.h.ế.t thế nào liên quan gì đến chúng ? Chúng phân gia ." Vợ Phó Nhị Oa che chắn cho chồng, giận dữ mắng đám .

"Dù phân gia thì các cũng phụng dưỡng cha ." Vợ của em ba Phó Nhị Oa bĩu môi, mụ chẳng quan tâm, cha chồng mụ thì họ nuôi. Trước vì sợ mất việc nên dám căng, giờ việc cũng mất, nhà cũng , về quê thì suýt c.h.ế.t đói. Thể diện cái gì chứ, ăn no bụng mới là quan trọng nhất.

"Ông trời cho đường sống mà, gặp hạng nhà thế , các c.h.ế.t hết , c.h.ế.t hết ..." Vợ Phó Nhị Oa lóc t.h.ả.m thiết, miệng thốt những lời độc địa, chỉ cùng họ đồng quy vu tận.

"Muốn c.h.ế.t thì cô mà c.h.ế.t, nếu tại cô mẩy thì Nhị Oa cũng tuyệt giao với gia đình, nhà cũng mất việc, lúc đó cả nhà vẫn còn êm ấm, chính là tại cái đồ chổi xẻ nhà cô ám đấy."

 

 

Loading...