Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Điên Cuồng Mang Trăm Triệu Vật Tư Về Nông Thôn - Chương 102: Thẩm Kiều Kiều Vay Tiền Bị Mắng, Khương Thù Gia Cố Cửa Phòng
Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:12:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm nhận sự quan tâm chân thành của Điền Thúy Nga, trong lòng Khương Thù thấy ấm áp vô cùng.
“Thím, thím cần lo cho cháu , tổn thất của cháu lớn. Tiền và phiếu cháu đều mang sát bên , mất. Lương thực cháu cũng còn nhiều, chỉ mất mười mấy cân thôi. May mà hôm nay đồng chí Tống Thời Sâm mượn xe đạp của cháu , nếu thì tổn thất lớn .”
Điền Thúy Nga Khương Thù , cũng thấy may mắn cho cô nhóc .
Lão tam nhà bà mượn xe đúng là đúng lúc thật.
Biết Khương Thù chỉ tổn thất mười mấy cân lương thực, Điền Thúy Nga cảm thán, đây đúng là trong cái rủi cái may.
Thế là bà với Khương Thù: “Vậy thì quá , tổn thất của cháu quả thực tính là lớn. lương thực của cháu trộm , trong tay lương thực, tối nay ăn gì? Hay là thế , tối nay đến nhà thím ăn cơm , đó thím lấy cho cháu ít lương thực.”
Điền Thúy Nga thích Khương Thù, cho nên lúc cô nhóc gặp khó khăn sẵn lòng giúp đỡ một tay.
Khương Thù : “Thím, tối nay cháu đến nhà thím ăn cơm thì , nhưng lương thực thím cần lấy cho cháu , lát nữa cháu tìm đại đội trưởng mua một ít là .”
Điền Thúy Nga nghĩ tiền của Khương Thù mất, ở đại đội quả thực lúc nào cũng thể mua lương thực, nên cũng gì thêm nữa.
Thẩm Kiều Kiều cũng tìm đại đội trưởng mua chút lương thực.
tiền của cô đều trộm sạch , căn bản mua nổi.
Cứ nghĩ đến việc cùng trộm, tổn thất mấy trăm đồng, cộng thêm một chiếc xe đạp, còn Khương Thù những mất một xu, xe đạp cũng trộm, chỉ tổn thất một chút lương thực, trong lòng Thẩm Kiều Kiều liền vô cùng mất cân bằng.
Dựa mà vận may của Khương Thù như , còn cô xui xẻo đến thế chứ?
Thẩm Kiều Kiều lóc sụt sùi đến mặt Khương Thù, với Khương Thù: “Thanh niên trí thức Khương, cô cũng thấy đấy, tiền của trộm sạch , cô thể cho vay một trăm đồng để giải quyết khó khăn mắt ?”
Khương Thù Thẩm Kiều Kiều đang vay tiền , cảm thấy phụ nữ chắc chắn là điên .
Bọn họ thiết ?
Mở miệng là vay một trăm đồng, thật dám quá nhỉ, coi cô là máy rút tiền chắc?
Khương Thù khách sáo đáp trả một câu: “Thanh niên trí thức Thẩm, tiền của cô trộm, liên quan gì đến ? Tại cho cô vay tiền?”
Thẩm Kiều Kiều oán hận chằm chằm Khương Thù: “Cô nhiều tiền như , tiền của trộm , tại cô thể cho vay một ít? Cho giải quyết khó khăn mắt, là trả cho cô. Đợi bố gửi tiền cho , chắc chắn sẽ lập tức trả tiền cho cô.”
Khương Thù khẩy một tiếng: “Chúng , cho vay.”
“Chúng đều là thanh niên trí thức xuống nông thôn, nên giúp đỡ lẫn ? Bây giờ tiền cũng hết , lương thực cũng trộm , cô cho vay tiền, là trơ mắt c.h.ế.t đói ?”
Khương Thù bực bội phụ nữ não tàn : “Cô c.h.ế.t đói c.h.ế.t đói, liên quan gì đến ? Thẩm Kiều Kiều, thấy cô bệnh ở não nhẹ ! Cô đừng việc gì cũng giở trò bắt cóc đạo đức với , cẩn thận đ.á.n.h cô đấy. Cô tiền thể tìm quen vay, cũng thể tìm đối tượng của cô vay, nghĩa vụ giúp đỡ cô. Tình cảm giữa cô và đối tượng của cô ? Bây giờ cô ngay cả cơm cũng mà ăn, chắc hẳn thanh niên trí thức Tề chắc chắn sẽ bỏ mặc cô , đúng ?”
Khương Thù , hất cằm về phía Tề Văn Binh ở bên cạnh, hiệu cho một câu.
Tề Văn Binh thấy lời của Khương Thù, lập tức thấy đau đầu.
Thanh niên trí thức Khương thật sự quá xa, ném cái vấn đề nan giải cho .
Trớ trêu lúc Tề Văn Binh thể là quan tâm đến Thẩm Kiều Kiều.
Suy cho cùng gia cảnh của Thẩm Kiều Kiều như , tốn chín trâu hai hổ mới dỗ ngọt vị đại tiểu thư , thể vì một chút "trắc trở" nhỏ mà xôi hỏng bỏng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-dien-cuong-mang-tram-trieu-vat-tu-ve-nong-thon/chuong-102-tham-kieu-kieu-vay-tien-bi-mang-khuong-thu-gia-co-cua-phong.html.]
Thẩm Kiều Kiều thấy Tề Văn Binh, lúc mới nhớ còn một đối tượng.
“Văn Binh, sẽ bỏ mặc em chứ?”
Khóe miệng Tề Văn Binh nhếch lên một nụ cứng đờ: “Đương nhiên là , Kiều Kiều, em là đối tượng của , là yêu nhất, thể bỏ mặc em . em cũng đấy, trong tay dư dả cho lắm. Tiền và lương thực của cứ để em dùng chung , nhưng em mau ch.óng liên lạc với bố em, bảo họ sớm gửi tiền và phiếu đến, nếu chỉ dựa chút tiền và phiếu của , căn bản trụ mấy ngày .”
Thấy Tề Văn Binh hề bỏ rơi , sẵn sàng cùng vượt qua khó khăn, Thẩm Kiều Kiều cảm động, cô mà, đàn ông thể nào bỏ mặc cô quan tâm .
Cô lau nước mắt, gật đầu thật mạnh: “Vâng, Văn Binh, yên tâm, em nhất định sẽ mau ch.óng bảo bố em gửi tiền gửi phiếu đến. Ngày mai em sẽ huyện, đ.á.n.h điện tín cho bố em. Trước đây em đều thư, thể thư thất lạc, họ nhận , cho nên vẫn luôn gửi đồ cho em, đ.á.n.h điện tín sẽ xảy tình trạng , họ sẽ nhanh nhận .”
Tề Văn Binh Thẩm Kiều Kiều , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần tiền và phiếu của bố Thẩm Kiều Kiều gửi đến, thì gì sợ nữa.
Đổi góc độ suy nghĩ, thực chuyện đối với mà là một cơ hội thể hiện hiếm , là phúc chứ họa! Chỉ cần dốc lực giúp đỡ Thẩm Kiều Kiều, là thể xây dựng hình tượng một đàn ông cao lớn vĩ đại trong lòng cô , cô chắc chắn sẽ một lòng một với , hai thể tu thành chính quả , chỉ cần thể thuận lợi bám víu nhà họ Thẩm, mục đích coi như đạt .
Nghĩ như , chút vui trong lòng Tề Văn Binh lập tức tan biến như mây khói.
Khương Thù cầm tiền đến đại đội bộ , tìm Tống Bảo Điền mua chút lương thực.
Cô mua lượng nhiều, chỉ mua hai mươi cân gạo, mười cân bột ngô, còn năm cân bột mì trắng.
Khương Thù mua lương thực, chẳng qua là màu thôi, phần lớn thời gian cô vẫn trực tiếp lấy đồ ăn từ trong gian, cho nên lượng tiêu thụ khẩu phần lương thực lớn lắm.
Nghĩ đến hôm nay cửa phòng cạy, chỉ vì tên trộm xảo quyệt, mà còn một nguyên nhân quan trọng là ổ khóa cửa chắc chắn.
Lúc chỉ mải dọn dẹp bên trong phòng, quên mất các biện pháp chống trộm bên ngoài, thật sự là sơ suất quá.
Để ngăn chặn chuyện xảy nữa, cần thiết gia cố cửa phòng, khóa cũng đổi thành loại chắc chắn hơn.
Cho nên khi mua lương thực xong, Khương Thù tìm thợ mộc Tống, hỏi ông thể giúp cô sửa cửa phòng cho chắc chắn hơn một chút .
Thợ mộc Tống sảng khoái đồng ý, tỏ ý sẽ mau ch.óng giúp Khương Thù đóng một cánh cửa chắc chắn hơn.
Khương Thù bận rộn xong, về đến điểm thanh niên trí thức, thấy Tống Thời Sâm đang đợi cô ở cửa điểm thanh niên trí thức .
Khương Thù vội vàng tiến lên chào hỏi Tống Thời Sâm.
“Tiểu Khương, cảm ơn xe đạp của cô, dùng xong , trả cho cô.”
Khương Thù vội : “Không gì, đáng lẽ cảm ơn mới đúng.”
Tống Thời Sâm sững một lát, rõ ràng hiểu tại Khương Thù như .
Khương Thù liền giải thích nguyên do trong đó một chút.
Tống Thời Sâm xong, nhíu c.h.ặ.t mày.
“Lát nữa nhớ với thợ mộc Tống một tiếng, sửa cửa phòng cho chắc chắn , tuyệt đối đừng để kẻ trộm cơ hội lợi dụng nữa.”
Nghĩ đến Khương Thù một nữ đồng chí ở một một phòng, trong phòng trộm lẻn , trộm chút đồ thì còn đỡ, lỡ như bắt nạt thì ?