Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Tư Bản Mang Theo Không Gian, Gả Cho Đại Lão Phản Diện - Chương 170: Tỷ Thí Thấy Rõ Cao Thấp!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 20:18:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ông dám đồng ý, đủ để chứng minh hề bậy!" Nguyễn Duẫn Đường khinh thường nhếch môi.

 

Thẩm Hương Hương cũng nhướng mày, khoanh tay n.g.ự.c, khinh bỉ đảo mắt Lưu Sở Hương từ xuống , miệng phát tiếng "chậc chậc" đầy ghét bỏ.

 

Lập tức, Lưu Sở Hương tức đến nghẹn tim, ôm n.g.ự.c một lúc lâu mới giận dữ : "Sao dám đồng ý?"

 

"Hôm nay những mặt ở đây hãy chứng, , Lưu Sở Hương, !"

 

Nói xong, ông lạnh lùng Nguyễn Duẫn Đường, "Vậy thì đồng thời, cô cũng hình phạt chứ, đúng ?"

 

"Ông cứ đề nghị." Nguyễn Duẫn Đường hất cằm.

 

Lưu Sở Hương Julia, khẽ thở một ,

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

" cũng khó một con nhóc, nhưng vì suy nghĩ cho nhà máy, xưởng của chúng nuôi ăn , cũng cần thứ phế vật đến để qua ngày!"

 

Trong phút chốc, cả phòng im phăng phắc.

 

Lời thật sự quá nặng nề, là sỉ nhục khác.

 

"Ông mới là phế vật, cả nhà ông đều là phế vật!" Thẩm Hương Hương tức đến mức suýt nhảy lên bàn.

 

Lưu Sở Hương , mặt mày tái mét, bổ sung: "Còn cả con nhóc nữa, tương tự, xưởng nuôi ăn !"

 

Đây là đuổi việc cả hai một lúc!

 

Mọi lặng lẽ cúi mắt, dám lên tiếng.

 

"Ông mới là ăn , đồ lão già thối mồm phun phân!" Thẩm Hương Hương trực tiếp xắn tay áo lên c.h.ử.i ầm lên.

 

Nguyễn Duẫn Đường vội vàng ấn cô xuống, với Lưu Sở Hương: "Nếu ông tăng cược, cũng tăng."

 

Lưu Sở Hương lạnh một tiếng.

 

Bảo cô cút khỏi nhà máy cũng là vì thấy cô tự lượng sức , ông mới bất đắc dĩ , thế mà cô còn dám so kè!

 

ông cũng lười so đo với một con nhóc, "Nói ."

 

Nguyễn Duẫn Đường chậm rãi : "Đến lúc đó nếu thắng, ông công khai xin , và tay cho mỗi chúng một lá thư xin một nghìn chữ."

 

Trong phút chốc, cả phòng hít một khí lạnh.

 

Lưu Sở Hương là ai chứ, đó là đại sư điều chế hương nổi danh ở Thượng Hải, thậm chí còn tên tuổi trong giới quan chức quyền quý.

 

Con nhóc Lưu Sở Hương xin ?

 

Xin thì thôi , còn tay thư xin một nghìn chữ...

 

Sắc mặt Lưu Sở Hương cũng tức đến xanh mét.

 

Cuối cùng thậm chí còn bật vì tức giận.

 

"Con nhóc nhà cô đúng là dám ." Ông dùng ánh mắt âm u chằm chằm Nguyễn Duẫn Đường, giọng khiến rợn tóc gáy.

 

Julia cũng cảm nhận điều gì đó, khỏi đưa tay kéo Nguyễn Duẫn Đường.

 

Nguyễn Duẫn Đường đầu, mà thẳng Lưu Sở Hương, nhạo, "Sao? Ngài dám ?"

 

"Có gì mà dám." Lưu Sở Hương trầm giọng cô, lạnh lùng khinh bỉ một tiếng.

 

Chẳng qua chỉ là một thứ phế vật ngay cả tiền-trung-hậu vị của nước hoa cũng phân biệt .

 

Tất cả những gì cô đề xuất chẳng qua cũng chỉ là lời suông.

 

Đợi khi cô Tiểu Diệp đ.á.n.h bại, sẽ chỉ thể xám xịt rời .

 

Nghĩ đến đây, ông trìu mến nghiêng đầu Tô Diệp đang căng thẳng, :

 

"Tiểu Diệp, cần căng thẳng như , để con thi đấu với cô , quả thực là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà, sỉ nhục con ."

 

Tô Diệp chút lúng túng, lướt qua những ánh mắt nóng rực xung quanh, c.ắ.n môi :

 

"Sư phụ đừng , đồng chí Nguyễn chỉ là phát huy thôi ạ."

 

"Hừ, con đúng là lương thiện, còn giúp cô tìm cớ!" Lưu Sở Hương vui .

 

Nguyễn Duẫn Đường cuộc đối thoại của hai thầy trò họ, khóe môi cong lên, "Nếu Lưu đại sư đồng ý, xin mời tất cả ở đây chứng!"

 

Nói xong, để đảm bảo đám tạm thời trở thành kẻ gió chiều nào theo chiều , cô gọi phục vụ viên ngoài lấy giấy b.út, một bản thỏa thuận đơn giản, đưa cho Lưu Sở Hương.

 

"Lưu đại sư đồng ý , ký một bản thỏa thuận bằng văn bản, chắc sẽ phiền chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-tu-ban-mang-theo-khong-gian-ga-cho-dai-lao-phan-dien/chuong-170-ty-thi-thay-ro-cao-thap.html.]

Lưu Sở Hương sắc mặt khó coi trừng cô một cái, "Chẳng lẽ cô nghĩ sẽ nuốt lời?"

 

"Người nên lo lắng nuốt lời mới đúng chứ!"

 

Nguyễn Duẫn Đường sắc mặt đổi, nhướng mày , "Vậy Lưu đại sư ký chẳng sẽ càng yên tâm hơn ?"

 

Lưu Sở Hương nghĩ cũng , chỉ cảm thấy mặt ngu như heo, tự đưa thóp tay ông .

 

Lúc , Tô Diệp đột nhiên kéo tay áo ông , nhỏ giọng khuyên:

 

"Sư phụ, là thôi ạ, con và đồng chí Nguyễn vốn cùng một xưởng, hà tất tranh giành những thứ ."

 

Nói , cô Nguyễn Duẫn Đường, ánh mắt đầy thiện ý,

 

"Đồng chí Nguyễn, chị , chuyện cứ bỏ qua , em cũng tham gia dây chuyền sản xuất mới gì nữa."

 

Nguyễn Duẫn Đường đối diện với ánh mắt thiện của cô , nhưng hề cảm động.

 

Vừa cô và Lưu Sở Hương cãi như , cô đều im lặng tiếng, đến tận bây giờ khi chuyện thành định cục, cô đột nhiên mặt , là ý gì đây?

 

Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên ấn tượng nhiều về cô , nhàn nhạt : "Chuyện bỏ qua , do quyết định."

 

Tô Diệp cảm nhận sự lạnh nhạt của cô, sắc mặt cứng đờ.

 

Lưu Sở Hương cũng gạt tay đồ ngốc , xoẹt xoẹt ký tên, đập mạnh lên bàn mặt Nguyễn Duẫn Đường.

 

Nguyễn Duẫn Đường lướt qua chữ ký rõ ràng, khóe môi hài lòng cong lên.

 

Lưu Sở Hương suy nghĩ một chút, : " mà, cuộc thi nên thời hạn chứ."

 

" ." Nguyễn Duẫn Đường gật đầu, ông đề cập đến điều cô .

 

Lưu Sở Hương mắt động, lập tức đập bàn quyết định, "Vậy thì thời hạn một tuần!"

 

Trong phút chốc, tất cả kinh ngạc ông .

 

Julia càng lập tức nghiến răng :

 

"Nghiên cứu phát triển sản phẩm nhanh nhất cũng nửa tháng, bình thường còn một tháng trở lên, ông đây còn là thi đấu, ông giới hạn thời gian ngắn như thể điều chế cái gì?"

 

Lưu Sở Hương sang Tô Diệp, cong môi , "Tiểu Diệp, con thể ?"

 

Tô Diệp cúi đầu, , nắm c.h.ặ.t vạt áo : "Con thể."

 

"Thấy ?" Lưu Sở Hương khinh thường Nguyễn Duẫn Đường, "Nếu cô ngay cả điều cũng , cũng cần thi nữa, trực tiếp nhận thua ."

 

"Ông quá đáng !" Julia tức giận ném cốc.

 

Nguyễn Duẫn Đường đưa tay nắm lấy tay cô , gật đầu với cô , với Lưu Sở Hương:

 

"Được, chúng cứ hẹn một tuần."

 

"Một tuần là thứ qua loa đại khái, mà là tác phẩm đảm bảo chất lượng." Lưu Sở Hương cao giọng nhắc nhở.

 

" đương nhiên , cần ngài nhảm nhiều." Nguyễn Duẫn Đường .

 

Lưu Sở Hương nghẹn họng, lập tức hừ lạnh một tiếng đầu .

 

Bàn ăn tạm thời khôi phục tiếng ăn uống như ban đầu.

 

ánh mắt đều thường xuyên về phía Nguyễn Duẫn Đường, xen lẫn tiếng thì thầm.

 

Phần lớn đều là bàn tán xem cô sẽ thua t.h.ả.m hại thế nào, đuổi thê t.h.ả.m .

 

" thấy nhé, Julia cũng bảo vệ !"

 

" , thấy Julia lo lắng đến mức ăn nổi cơm ?"

 

...

 

"Ăn cơm còn bịt miệng các ?" Julia hung hăng trừng mắt một cái, đầu Nguyễn Duẫn Đường, môi mấp máy,

 

"Đường Đường, xin , chuyện là do xử lý ."

 

"Không , đừng lo lắng, chị còn rõ thực lực của em ?" Nguyễn Duẫn Đường an ủi.

 

Julia quả thực cũng quá lo lắng, cô yên tâm, vô tình liếc sang bên trái, đối diện với một đôi mắt ngập tràn vẻ cẩn trọng.

 

sững sờ, vẫy tay với Tô Diệp tỏ ý , đầu Nguyễn Duẫn Đường, đắn đo một lúc :

 

"Đường Đường, hy vọng cuộc thi sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ hữu nghị trong nội bộ nhóm chúng ."

 

 

Loading...