Anh Mã: "..."
Đây là thứ hai Mã Tạ Phương Trúc Thẩm Oánh Oánh nhát gan, khiến tự chủ nhớ đến Thẩm Oánh Oánh đá Lưu Quế Trân ở chợ đen, cái vẻ tàn nhẫn đó, chậc chậc, thật sự hạng nhát gan .
Anh Mã vốn dĩ định thẳng luôn cô nhát gan cái con khỉ! Ước chừng gan còn to hơn cả vợ là Nhiếp Diễm Mẫn chứ!
nghĩ nếu lời , ngộ nhỡ đôi vợ chồng trẻ vì thế mà cãi , chẳng thành kẻ đầu sỏ ?
Khó khăn lắm thằng Trúc mới một đàn bà để đặt lên đầu tim...
Nghĩ đến đây, Mã đổi ý, tặc lưỡi một cái như , câm nín đảo mắt trắng dã.
"Được , , cô nhát gan, cho thì !"
Chương 86 Chuyện cũ ân oán
Lúc trò chuyện cũng hòm hòm .
Nhiếp Diễm Mẫn thấy hai đàn ông to xác chụm đầu , hồ nghi liếc hai một cái.
"Hai chuyện gì đấy? Mà rôm rả thế?"
Anh Mã còn kịp mở lời, Tạ Phương Trúc : "Em đại đội trưởng ở đây hai ngôi nhà đang để trống, nên cùng Oánh Oánh chuyển tới đây ở, nhờ Mã tham mưu xem ngôi nhà nào hơn."
Anh Mã liếc một cái, hỏi chuyện nhà cửa từ bao giờ thế?
cũng vạch trần , phụ họa theo: " , đang phân tích giúp một chút."
Chuyện xem nhà Nhiếp Diễm Mẫn cũng Thẩm Oánh Oánh , Thẩm Oánh Oánh Tạ Phương Trúc nhắm trúng hai gian, bà liền ngay là hai gian nào .
Bà liếc Mã một cái: "Chỉ hai ngôi nhà mà cũng đáng để ông nghiên cứu kỹ thế ?"
Dứt lời, bà sang Thẩm Oánh Oánh, với cô:
"Oánh Oánh, em cứ theo lời chị dâu với em , chọn gian cái giếng, nhà nước thì tiện hơn nhiều so với việc xách nước từ bên ngoài , dù cũng chỉ hai vợ chồng ở, nhà nhỏ một chút cũng ."
"Vâng, chị dâu, em nhớ ạ." Thẩm Oánh Oánh gật đầu, "Lát nữa em và Tạ Phương Trúc sẽ xem ."
Tạ Phương Trúc Mã và Nhiếp Diễm Mẫn: "Vậy Mã, chị dâu, chúng em nhé."
Anh Mã : "Được, còn chợ đen, cùng hai ."
Tạ Phương Trúc gật đầu, Thẩm Oánh Oánh, : "Đi thôi."
Thẩm Oánh Oánh đến bên cạnh , nở nụ ngọt ngào với , "Vâng ạ."
Anh Mã đang định rời thì loạng choạng một cái, suýt nữa ngã nhào.
Ánh mắt rơi gương mặt Thẩm Oánh Oánh, nụ đó ngoan ngoãn vô cùng, đôi mắt to ngây thơ long lanh nước, thuần khiết hết mức.
Cái dáng vẻ khiến thương xót , thể liên tưởng nổi đến đàn bà tàn nhẫn bình tĩnh ở chợ đen .
Anh Mã cuối cùng cũng hiểu vì Tạ Phương Trúc cứ hở là bảo Thẩm Oánh Oánh nhát gan .
Cái dáng vẻ , nếu mà dọa một cái thì chắc chắn nước mắt rơi lả tả chẳng tốn tiền mua .
Đôi vợ chồng đúng là kẻ tám lạng nửa cân, diễn kịch giỏi như .
là một cặp trời sinh.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-105.html.]
Chia tay Mã và Nhiếp Diễm Mẫn, Tạ Phương Trúc dắt xe đạp chở Thẩm Oánh Oánh trong làng.
Trên đường gặp mấy , ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi .
một điểm Thẩm Oánh Oánh thấy lạ, lũ trẻ con trong làng dường như đặc biệt sợ Tạ Phương Trúc.
Đầu tiên là một đứa trẻ sáu tuổi, đang cầm nhành cỏ đuôi ch.ó nhảy nhót về phía .
Kết quả thấy Tạ Phương Trúc, nụ ngây thơ mặt lập tức biến mất, cứ như chuột thấy mèo , chạy biến mất tăm mất tích trong nháy mắt.
Thẩm Oánh Oánh còn tưởng là trùng hợp, nhưng thêm một đoạn đường nữa, thấy cách đó xa một ngôi nhà vách đất hai chị em bảy tám tuổi đang đào bùn đất.
Có lẽ thấy tới, hai đứa trẻ hì hì ngẩng đầu , khi tầm mắt rơi mặt Tạ Phương Trúc khoảnh khắc đó, mặt nhỏ bỗng chốc trắng bệch, đến cả cái xẻng cũng cần nữa, phi như bay trong phòng.
Thẩm Oánh Oánh chỉ thấy tiếng cài cửa vội vàng, mà thậm chí còn thấy tiếng bé bên trong sợ đến mức lắp bắp:
"Đại, đại ác ma tới !! Chị, chị ơi, mau đóng đóng !"
Thẩm Oánh Oánh: "..."
Lần , dù cô là trùng hợp thì cũng nổi nữa.
Tạ Phương Trúc rốt cuộc chuyện tàn nhẫn gì mà dọa lũ trẻ đến mức ?
Thẩm Oánh Oánh lục lọi kỹ ký ức về tình tiết trong sách, hề tình tiết nào về chuyện .
cũng bình thường thôi, Tạ Phương Trúc là nhân vật phản diện, về tình tiết của chi tiết như cũng là lẽ thường.
Cô ngước mắt Tạ Phương Trúc một cái, nhịn hỏi : "Sao mấy đứa trẻ đó đều sợ thế? Anh gì ?"
Tạ Phương Trúc im lặng.
Anh thực sự nên trả lời cô câu hỏi như thế nào.
Anh chỉ mải nghĩ để cô ở an hơn, mà quên mất chuyện cũ ân oán giữa và lũ trẻ trong làng.
Lũ trẻ sở dĩ sợ như là vì Khổng Lệnh Long nợ một ân tình.
Khi đó, đến khu mỏ chừng một năm, bí mật giúp đỡ Cố Tiền Tiến việc .
Ở khu mỏ một cô vợ trẻ tên ác bá làng bên nhắm trúng, đội bảo vệ giải quyết , Cố Tiền Tiến và Khổng Lệnh Long mới lên chức trưởng khoa đội bảo vệ là bạn .
Thế là, Cố Tiền Tiến bảo mặt giúp Khổng Lệnh Long giải quyết.
Anh vốn dĩ hứng thú với chuyện , nhưng nghĩ Khổng Lệnh Long là một trưởng khoa, giúp ông lẽ cũng ích cho , nhân mạch bao giờ là thừa cả, nên đồng ý.
Để thể giải quyết với tốc độ nhanh nhất, để ép làng bên bao giờ dám động đến khu mỏ nữa, thủ đoạn của mắt cho lắm.
Anh phát huy sự dã man và vô liêm sỉ đến cực hạn.
Dẫn theo các công nhân của đội đào lò trực tiếp xông trong làng, đ.á.n.h cho lũ ác bá gây chuyện, những già lý, thậm chí cả trẻ con và ch.ó trong làng một trận tơi bời.
Cũng chính vì , chỉ đầy một ngày, thu phục tên ác bá làng bên và những dân làng bên ngang ngược lý lẽ một cách tâm phục khẩu phục.
Nếu giữa những trưởng thành sự giao thoa về lợi ích, thì thể nhanh ch.óng biến thù thành bạn.
trẻ con và ch.ó thì như .
Cho nên cho đến tận bây giờ, những đứa trẻ từng đ.á.n.h cũng như những con ch.ó đó, hễ thấy làng là chạy thục mạng như thấy quỷ .
Về chuyện , vốn dĩ Tạ Phương Trúc hề để tâm.