Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:05:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"..." Sao cô thể lý lẽ một cách ngang ngược như chứ?

 

Tạ Phương Trúc chút bất lực: "Thật là hết cách với em."

 

Nói thì , nhưng khóe miệng mới ép xuống nhịn mà cong lên, trong đôi mắt nhạt màu như thể gió xuân thổi qua, gợn lên những sóng mắt lăn tăn.

 

"Được ... em... chồng em là lợi hại nhất."

 

Nhìn bộ dạng đó của , Thẩm Oánh Oánh thật sự buồn thôi.

 

Vốn định trêu chọc thêm chút nữa, nhưng thấy dừng một căn nhà, đến nơi cần xem, cô liền thu tâm tư trêu ghẹo, yên lặng bên cạnh quan sát căn nhà.

 

Căn nhà kiểu dáng bình thường, nhưng cái là rộng. Ở trong thôn đa là nhà ba gian, một phòng chính cộng với hai phòng phụ hai bên.

 

căn nhà thêm hai gian nữa, tổng cộng tới năm phòng.

 

Nghe Tạ Phương Trúc nơi vốn một cặp vợ chồng già sinh sống, một con trai việc hầm mỏ, đó xảy chuyện, hai cụ tuổi cao sức yếu chịu nổi đả kích nên đều qua đời.

 

Căn nhà vì thế thuộc về đại đội quản lý.

 

Nghe xong những lời , Thẩm Oánh Oánh mấy thiện cảm với căn nhà nữa. Tuy cô mê tín, nhưng sống trong một căn nhà như thế , trong lòng ít nhiều cũng thấy lấn cấn.

 

Cô yêu cầu Tạ Phương Trúc đưa xem căn nhà còn .

 

Căn nhà đó ở phía Đông, còn một cái sân bao quanh bằng tường đất, cây dây leo bám đầy đó, một màu xanh mướt.

 

Vừa bước sân, ánh mắt của Thẩm Oánh Oánh thu hút bởi cây hồng bên cạnh nhà.

 

Lúc là tháng mười, vặn là mùa hồng chín.

 

Trên cây treo lủng lẳng ít quả hồng, giống như những chiếc đèn l.ồ.ng vàng rực.

 

Vừa sân, cây hồng, phía giếng nước.

 

Ngoại trừ việc ít hơn căn nhà đầu tiên hai gian phòng, thì những phương diện khác gì để chê.

 

Gần như ngay lập tức, Thẩm Oánh Oánh đưa quyết định, cô về phía Tạ Phương Trúc: "Em thích chỗ , chúng thuê chỗ !"

 

Tạ Phương Trúc theo cô: "Được. Để với đại đội trưởng ở đây một tiếng."

 

Hai ngoài, khi đến giữa sân, Thẩm Oánh Oánh nhịn về phía cây hồng.

 

Tạ Phương Trúc nhận ánh mắt của cô, hỏi: "Muốn hái ?"

 

"Cao quá ..."

 

Ánh mắt Thẩm Oánh Oánh dừng ở quả hồng gần hai nhất, đưa tay ướm thử.

 

Sau đó cô quanh quẩn xem cây gậy dài thứ gì tương tự .

 

giây tiếp theo, chân cô bỗng rời khỏi mặt đất, cả Tạ Phương Trúc nhấc bổng lên, sợ tới mức cô vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy đầu Tạ Phương Trúc.

 

Cúi đầu , cô hờn dỗi pha chút trách móc: "Tạ Phương Trúc, đ.á.n.h tập kích bất ngờ thế hả!"

 

Ngước mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Tạ Phương Trúc khẽ một tiếng: "Anh bế em lên, em xem hái ?"

 

Dứt lời, nâng cô lên cao thêm một chút, việc Thẩm Oánh Oánh hoảng sợ vô cùng, chỉ tay mà ngay cả chân cũng cuống quýt quấn c.h.ặ.t lấy .

 

"Đừng cao quá, em sợ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-107.html.]

 

"Đừng sợ, đỡ em ." Tạ Phương Trúc an ủi cô, "Em hái thử xem."

 

Nghe , Thẩm Oánh Oánh cẩn thận đưa một tay thử hái hồng.

 

Sau vài cố gắng, cuối cùng cô cũng hái quả hồng ở thấp nhất xuống, cô vui mừng khôn xiết.

 

"Chồng ơi! Em hái !"

 

Tạ Phương Trúc lúc mới hạ cô xuống một chút, ôm cô lòng.

 

Thẩm Oánh Oánh một tay ôm cổ , một tay hào hứng chia sẻ quả hồng trong tay với : "Chồng ơi, xem !"

 

Tạ Phương Trúc nụ rạng rỡ của cô cho lây động, đôi mày cũng hiện lên ý : "Ừm, vợ giỏi thật đấy."

 

Mặc dù lúc nãy Thẩm Oánh Oánh sợ đến mức đó, nhưng lời khen của Tạ Phương Trúc, cô chẳng hề khiêm tốn chút nào, : "Tất nhiên ! Anh xem vợ là ai !"

 

Nhìn bộ dạng đắc ý của cô, Tạ Phương Trúc nhịn nữa, bật thành tiếng.

 

Đây là đầu tiên Thẩm Oánh Oánh thấy như , ngoài ý mang cảm giác rạng rỡ, đầy nắng.

 

Trái tim như va đập một cái, cô nhịn sờ sờ khóe miệng , : "Nụ trai bao nhiêu, thường xuyên với em như nhé!"

 

Dứt lời, cô cố tình nghiêm mặt bổ sung thêm một câu: " với những phụ nữ khác như đấy."

 

Sự chiếm hữu của cô khiến trái tim Tạ Phương Trúc tràn đầy cảm xúc, tự chủ ôm c.h.ặ.t cô lòng hơn, khẽ hôn lên trán cô một cái.

 

"Được."

 

Chương 88 Đây là vợ ? Trông xinh thật đấy

 

Sau khi khỏi sân, Tạ Phương Trúc dẫn Thẩm Oánh Oánh về phía xưởng nến của văn phòng đại đội Tô Đường Loan.

 

Đại đội Tô Đường Loan lớn lắm, một lát là tới.

 

Xưởng nến giống như các nhà máy ở khu mỏ, nó chỉ gồm bốn gian nhà gạch đất lợp ngói, cửa treo tấm biển "Xưởng nến Đại đội Tô Đường Loan", hơn hai mươi xã viên đang việc hăng say bên trong.

 

Tạ Phương Trúc gọi vọng trong: "Đội trưởng Tô!"

 

"Ơ, tiểu Tạ tới !" Một đàn ông gần 50 tuổi chạy , lau tay tạp dề, tỏ vô cùng nhiệt tình với Tạ Phương Trúc, "Có xem nhà ? Chọn căn nào ?"

 

"Lấy căn phía Đông giếng ." Tạ Phương Trúc lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi đưa cho Tô Đại Quân, "Căn lớn thì lấy nữa, đây là chìa khóa."

 

"Mắt đấy!" Tô Đại Quân giơ ngón tay cái với , "Sau khi cô gái ở căn nhà đó lấy chồng, nhiều xã viên trong đội đều đang hỏi thăm căn nhà đó, vẫn là nhanh tay."

 

Nói xong, ông về phía Thẩm Oánh Oánh: "Tiểu Tạ, đây là vợ ? Trông xinh thật đấy!"

 

Lại Tạ Phương Trúc, ông cảm thán một cách cường điệu: "Hai vợ chồng thật xứng đôi! sống từng tuổi đầu , từng thấy đôi vợ chồng trẻ nào xứng đôi như hai !"

 

Thẩm Oánh Oánh vốn nghĩ với tính cách của Tạ Phương Trúc, chắc chắn sẽ khiêm tốn khách sáo một phen.

 

Ai ngờ những , ngược còn vẻ mặt đầy tán đồng gật gật đầu: "Mọi đều như cả."

 

Thẩm Oánh Oánh: "..."

 

Mặc dù Tô Đại Quân quả thực thấy hai xứng đôi, nhưng cũng ngờ câu trả lời của Tạ Phương Trúc thẳng thắn như thế, nhất thời cạn lời, chỉ đành khan hai tiếng: "Xem đều là tinh mắt cả!"

 

Dứt lời, ông hỏi: "Hai vợ chồng định khi nào chuyển tới? Để bảo thằng con dắt thêm mấy qua giúp một tay."

 

 

Loading...