Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:08:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thay đó là vẻ mặt đầy khó hiểu: "Chị Dung Hoa, em hiểu ý chị là gì? Có chị hiểu lầm chuyện gì ?"
Lúc Ân Nhu cũng đang ở bên cạnh Thẩm Oánh Oánh, vì vội về nhà nấu cơm cho con nên cùng với Thẩm Oánh Oánh.
Thấy giữa đường xông một Chu Dung Hoa với cái bộ dạng liều mạng đó khiến cô giật một cái.
Cái mà đ.á.n.h thật thì chắc chắn đều thương mất, thế là vội vàng : "Phải đấy Dung Hoa, Oánh Oánh là một cô gái nhỏ, em lấy bản lĩnh mà hại chị chứ? Có chị nhầm ?"
"Sao thể nhầm !" Chu Dung Hoa hằn học , " ở phòng đèn bao nhiêu năm nay chẳng hề xảy chuyện gì, cái con tiện nhân mới tới phòng đèn mấy ngày là mỏ trưởng đích tới bắt , con tiện nhân hại thì là ai hại ?!"
"Chị Dung Hoa, chị thật sự oan uổng cho em ..."
Thẩm Oánh Oánh luống cuống kêu oan, sắm vai hình tượng bông hoa trắng nhỏ của khi ở phòng đèn, "Trước tiên đừng em hạng lòng xa , chỉ em là một nữ công nhân bé nhỏ, dù bản lĩnh thông thiên cũng chẳng thể nổi chuyện mà..."
Dứt lời, cô dùng bộ dạng thánh mẫu Chu Dung Hoa, hạ giọng dịu dàng :
"Chị Dung Hoa, em hiện giờ chị đang vui, nếu em mà gặp chuyện chắc chắn sẽ buồn gấp trăm gấp ngàn chị, hận thể đ.á.n.h cái kẻ hại đó tới nửa sống nửa c.h.ế.t, nhưng em thật sự là hại chị ạ!"
"Nếu chị mà đ.á.n.h em thật, để cho kẻ hại thực sự trốn thoát thì kẻ đó chẳng sẽ vui mừng c.h.ế.t ? Chị thể cái chuyện khiến đau lòng, kẻ thù vui sướng như ..."
Lý trí của Chu Dung Hoa hồi phục đôi chút, thật khi xảy chuyện, cô hề nghi ngờ Thẩm Oánh Oánh, dù một con nhỏ từ nông thôn tới thì lấy bản lĩnh đó?
đó Ngô Hiểu Hạ tìm tới cô , với cô rằng chắc chắn là Thẩm Oánh Oánh giở trò, nếu trùng hợp như ?
Cô nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, đời gì chuyện trùng hợp đến thế?
Lúc mới thừa dịp giám sát chú ý mà chạy qua đây.
Thấy sắc mặt Chu Dung Hoa giãn , Thẩm Oánh Oánh cô lọt tai .
Thở dài một tiếng, cô tiếp: "Chị Dung Hoa, thật em thực sự hiểu nổi, tại chị ghét em đến ? Trước đây em từng tới phòng đèn, ở phòng đèn em chỉ quen một Ngô Hiểu Hạ thôi, cũng quen chị, thể nào đắc tội với chị ..."
Lời trực tiếp khiến cơn giận dữ vốn dĩ dịu bớt của Chu Dung Hoa bùng nổ một nữa, nhớ tới những lời Ngô Hiểu Hạ từng , gân xanh trán cô cũng nổi hết cả lên.
"Cô còn dám giả bộ nữa !" Cô tức giận cắt ngang lời Thẩm Oánh Oánh, "Cô tưởng thấy thì là đắc tội với ?!!"
Thẩm Oánh Oánh rụt một cái, trông vẻ như dọa sợ.
Ngay đó cô mím môi, nghiêm túc cô : "Cho nên chị Dung Hoa ghét em là vì nguyên nhân ? em từng chị bao giờ... Xem thực sự đang khích bác ly gián quan hệ giữa chúng ."
"Lần cũng là cô gì đó với chị nên chị mới tới đây ? Chị Dung Hoa, chị nghìn vạn đừng lời cô , nếu chị lời cô là lừa, lợi dụng đấy ạ!"
Trong lòng Chu Dung Hoa kinh hãi một cái, khỏi cũng bắt đầu nghi ngờ theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-129.html.]
nghĩ đến bộ dạng thật thà chất phác của Ngô Hiểu Hạ, cô gạt phắt ý nghĩ đó khỏi đầu.
"Thẩm Oánh Oánh, đừng nhảm nhiều thế!" Chu Dung Hoa nắm c.h.ặ.t món đồ trong tay, hằn học : "Cô tưởng cô thì sẽ tin cô chắc? Cái hạng hai mặt như cô, hôm nay nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t cô!"
Thấy Chu Dung Hoa định xông tới, Thẩm Oánh Oánh nắm c.h.ặ.t t.a.y lái xe đạp, cái chân đang đạp bàn đạp cũng chuẩn sẵn sàng để đạp xuống.
Nếu Chu Dung Hoa thực sự điều mà dám xông tới một bước, cô sẽ tiên phát chế nhân, đ.â.m ngã cô tính !
Nói chung là trong lòng cô bình tĩnh vô cùng.
ngoài mặt là một thần sắc khác, đầy vẻ lo lắng, dường như đang chịu oan ức thấu trời .
"Chị Dung Hoa! Em thề với chị!" Cô thề độc, "Nếu chuyện thực sự là do em , em sẽ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, kết cục , đời đời kiếp kiếp đầu thai!!"
Chu Dung Hoa vốn dĩ chút d.a.o động lời của cô lúc , giờ thấy cô thề thốt đầy kiên định như , khỏi do dự.
Thấy , Thẩm Oánh Oánh thừa thắng xông lên, thê lương : "Chị Dung Hoa, em chị lợi hại, em căn bản là đối thủ của chị. khi tay, em hy vọng chị thể nghiêm túc những lời em , đừng để thực sự coi như kẻ ngốc mà dắt mũi!"
"Em đoán, em với chị chính là Ngô Hiểu Hạ đúng ?"
Không ngờ đoán trúng, Chu Dung Hoa rốt cuộc vẫn còn nghi ngờ chuyện , hành động định xông lên cũng dừng .
Nhìn chằm chằm Thẩm Oánh Oánh trân trối, xem xem cô rốt cuộc thể những gì.
Thẩm Oánh Oánh tiếp: "Trước đây em và cô là chị em , nhưng đó em phát hiện cô chị em với em là vì cô cướp đàn ông của em, luôn ly gián quan hệ giữa em và chồng em, khi em phát hiện tuyệt giao với cô ."
"Cô luôn cam tâm về chuyện , thậm chí còn để chị dâu cô tìm tới hại em, kết quả hại thành công, ngược chị dâu cô còn tù. Em đoán cô chắc chắn cam tâm, nhưng vì cô chỉ là một nữ công nhân bình thường nên gì em, cho nên mới đem ý đồ tính toán lên chị, bởi vì chị là lợi hại nhất phòng đèn..."
Nghe , Ân Nhu ở bên cạnh cũng bắt đầu giúp Thẩm Oánh Oánh: "Dung Hoa, cô xem, cái Oánh Oánh với cô là Ngô Hiểu Hạ ? Nếu cô thực sự như thì chuyện Oánh Oánh chẳng đều khớp hết ."
Tay Chu Dung Hoa run rẩy thôi, nếu chuyện thực sự là do bàn tay của Ngô Hiểu Hạ thì nghĩa là suốt cả quá trình cô đều coi như con ch.ó mà dắt mũi.
Cuối cùng còn rơi cái kết cục thế , thậm chí còn kéo cả Kim đội trưởng của cô xuống nước, cô thể chấp nhận ?
Cô cũng chẳng màng đến thể diện nữa, nghiến răng Thẩm Oánh Oánh, chất vấn cô: "Cô từng mắng là loại đàn bà hư hỏng?"
Nghe thấy lời , Thẩm Oánh Oánh chuyện thành , trong lòng vui mừng khôn xiết.
Ngô Hiểu Hạ, hạt giống cô gieo chín , chờ mà thu hoạch thành quả dồi dào nhé.
ngoài mặt cô vẫn treo vẻ phẫn nộ giả tạo: "Chị Dung Hoa, em ghét nhất mấy từ đó đấy! Bởi vì em vô duyên vô cớ mắng như vô . Nghe thấy mấy từ đó là em chỉ đ.á.n.h nát cái miệng kẻ đó thôi, thể mắng khác như ?"