Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:08:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hơn nữa chị Dung Hoa, chị nghĩ mà xem, đây em từng tới phòng đèn, tất cả những chuyện em về phòng đèn đều là Ngô Hiểu Hạ lúc tuyệt giao."
"Nếu em thực sự mắng chị như thì cũng là vì cô ở bên tai em khua môi múa mép, chị nên em mới , chứ thì em còn chẳng chị là ai, thể mắng chị ? Chuyện vô lý quá!"
Ân Nhu cũng ở bên cạnh giúp lời: "Dung Hoa, cô đừng cái bộ dạng thật thà của Ngô Hiểu Hạ mà lừa, theo thấy cô chẳng thật thà chút nào , chẳng cô gái thật thà nào mà gan tơ tưởng đến đàn ông của khác cả."
Dù Chu Dung Hoa thừa nhận đến mấy thì cuối cùng cũng sự thật thuyết phục.
Ngay lập tức, sự thù hận đối với Ngô Hiểu Hạ lên tới đỉnh điểm.
Nếu tại cái thứ như Ngô Hiểu Hạ thì cô căn bản sẽ chẳng chú ý tới Thẩm Oánh Oánh, càng bắt nạt Thẩm Oánh Oánh như .
Như thế, cô vẫn sẽ giống như đây, chỉ một nửa công việc, dù mỏ trưởng tới cũng chẳng điều gì bất thường.
Tất cả đều là vì Ngô Hiểu Hạ!
Đánh cho một trận cũng thể giải tỏa cơn hận trong lòng cô .
Cô chỉnh c.h.ế.t Ngô Hiểu Hạ, để cái thứ xa đó trả giá cho những việc !
Chương 106 Vợ khoác miếng vải lên cũng
Thành công khuyên lui Chu Dung Hoa, nghĩ đến vẻ mặt đầy phẫn nộ lúc rời của cô .
Tâm trạng Thẩm Oánh Oánh đến mức bay bổng.
Đối với hại t.h.ả.m hại như , Chu Dung Hoa sẽ gì nhỉ?
Mà Ngô Hiểu Hạ thêm một nữa hại thất bại, còn đồng minh của đ.á.n.h cho một vố, mặt cô sẽ những biểu cảm đặc sắc gì đây?
Cô bắt đầu mong chờ .
Sau khi chia tay Ân Nhu, vốn dĩ định về nhà dùng nguyên liệu sẵn một bữa linh đình nhưng Thẩm Oánh Oánh đổi ý định.
Cô đạp xe rẽ cửa hàng thực phẩm, mua một cân thịt, thêm một ít sườn, mua thêm ít rau xanh ở cửa hàng bên cạnh.
Dù hôm nay cũng là một ngày lành, thịnh soạn hơn chút mới .
Cô tổng cộng bốn món, dùng nguyên liệu mua món canh thịt nạc cay tê và sườn kho tàu.
Hai món còn dùng cá khô và thịt hun khói mà Đội trưởng Tô gửi tới vài hôm để .
Một món cá khô xào ớt đỏ, món còn là củ cải khô xào thịt hun khói.
Phía Tạ Phương Trúc còn về tới nhà ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi.
Một dân làng đang tưới phân cho mảnh ruộng nhỏ của nhà thấy liền lên tiếng chào hỏi .
Lại đầy vẻ ngưỡng mộ : "Tiểu Tạ, cưới cô vợ đảm đang quá, nấu cơm thơm nức nở, từ đằng xa mà nước miếng sắp trào đây."
Tạ Phương Trúc thích vợ khen.
Vợ khen còn khiến vui hơn cả chính khen.
Anh với dân làng đó, : "Vợ cháu mà thấy bác chắc chắn sẽ vui lắm đấy ạ."
Lại khách sáo : "Bác ăn cơm tối ạ? Hay là sang nhà cháu dùng một chút? Tay nghề của vợ cháu thì ngay cả đầu bếp khách sạn quốc doanh cũng chẳng sánh kịp ."
Quá khen thế ?
Người dân làng đó khỏi dừng động tác, hít hà cái mùi thức ăn khiến thèm thuồng , quả thực chút động lòng .
thấy khuôn mặt đó của Tạ Phương Trúc, ông vội vàng dập tắt ý nghĩ đó ngay lập tức.
Có ăn chực thì cũng là Tạ Phương Trúc sang nhà họ ăn chực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-130.html.]
Cơm nhà Tạ Phương Trúc thì ông chẳng dám tùy tiện ăn chực .
Vội vàng xua tay, gượng gạo : "Thôi thôi, bà nhà cũng nấu cơm , bà mà bỏ cơm nhà ăn chực là sẽ mắng một trận cho xem."
Câu trả lời trong dự tính của Tạ Phương Trúc, đó chẳng dám , chỉ đơn thuần là khoe vợ thôi.
Anh gật đầu, "Vậy bác ơi cháu về đây, chắc vợ cháu đang đợi sốt ruột ."
"Được !"
Khi Tạ Phương Trúc về đến nhà thì Thẩm Oánh Oánh mới bày biện xong xuôi.
Thấy , cô chạy vội tới ôm lấy tay : "Ông xã, hôm nay chậm nha, em cứ tưởng sẽ về sớm hơn cơ đấy."
Nhìn đôi mắt đen láy của cô, Tạ Phương Trúc mỉm , một tay ôm lấy vai cô, tay xách đồ lên cho cô xem.
Là một chiếc đài radio.
"Mấy hôm Mã mua cái đài mới, nghĩ mấy ngày tới nhà nên sang nhà lấy cái cũ về. Nếu em về thỉnh thoảng thấy buồn thì thể đài cho giải khuây."
Hiện giờ Thẩm Oánh Oánh cũng khá bận rộn, tay vẫn còn mấy bộ nội y dở, về nhà thực sự chẳng thấy buồn chút nào.
Tuy nhiên điều ngăn cô cảm động sự chu đáo của Tạ Phương Trúc.
"Ông xã~ đối với em quá! Em vui lắm!"
Nói xong, cô nhón chân ôm lấy cổ , "chụt" một cái rõ kêu lên má .
" mà so với cái đài radio thì em vẫn thích ở bên cạnh hơn, cho nên nhất định về sớm đấy nhé~"
Lời khiến Tạ Phương Trúc suýt chút nữa tìm thấy phương hướng, trong lòng thầm nhủ nhất định về sớm.
Nếu càng kéo dài lâu, e rằng chịu nổi tiên là cô mà là .
...
Hôm nay tâm trạng Thẩm Oánh Oánh , thêm đó là thức ăn ngon nên cô ăn nhiều hơn bình thường nửa bát cơm.
Tạ Phương Trúc thì khỏi , vẫn luôn nhiệt tình ủng hộ như khi, cuối cùng dọn dẹp bát đĩa cũng là .
Sau khi ăn cơm xong, hai dạo một vòng quanh làng cho tiêu cơm.
Lại sang nhà Mã chơi một lát, lúc về tới nhà thì trời tối hẳn.
Thẩm Oánh Oánh vì chiều nay vội về nên tắm ở nhà tắm công cộng.
Tuy nhiên ở đây tắm rửa cũng rắc rối như khi ở căn nhà gỗ nhỏ.
Hơn nữa căn nhà hai đang ở giếng, gần bếp lò, củi lửa mà chủ nhà cũ để cũng nhiều, đun nước tắm rửa vô cùng thuận tiện.
Để Tạ Phương Trúc giúp đun nước và chuẩn sẵn sàng, cô liền sang gian nhà bên cạnh tắm.
Vẫn là cái thùng gỗ lớn mà Tạ Phương Trúc chuẩn cho cô khi còn ở căn nhà gỗ nhỏ, ở bên trong thực sự cảm giác như đang trong bồn tắm, thoải mái vô cùng.
Trong lúc cô đang tắm thì Tạ Phương Trúc ở bên ngoài mày mò cái đài radio.
Thay ba cục pin khô mới , bật công tắc lên, đợi đến khi bên trong đài phát âm thanh.
Vặn vặn núm điều chỉnh, đổi sang một đài khác, thấy vẻ Thẩm Oánh Oánh thích thể loại nên đổi sang cái khác.
Cứ mày mò mãi một lúc lâu, mới phát hiện , hình như hôm nay Thẩm Oánh Oánh tắm lâu thì ?
Bình thường giờ chắc cô tắm xong bước chứ.