Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:08:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nữa, cũng nỡ để Thẩm Oánh Oánh một ở bên ngoài chịu khổ.
"Thực chuyện cũng luôn do dự nên tiếp tục ." Cố Tiền Tiến ở bên cạnh cũng rút một điếu t.h.u.ố.c, : "Việc đúng là an , tiền kiếm đều là tiền bán mạng, đến việc bắt, chỉ riêng bọn cướp đường cũng đủ đau đầu ."
Anh Mã lên tiếng, vì những gì Cố Tiền Tiến đúng là sự thật.
Lúc bọn họ thể thành phố bắt tàu hỏa , nhưng lúc về, để đảm bảo vạn vô nhất thất, nhất định tự .
Lái xe tải từ tỉnh X về, dù và Tạ Phương Trúc phiên lái nghỉ cũng mất trọn một ngày một đêm.
Trên đường sẽ ngang qua nhiều con đường núi hoang vu, gặp cướp đường là chuyện thường cơm bữa.
Nghe , Nhiếp Diễm Mẫn nãy giờ vẫn im lặng cũng kìm mà lên tiếng:
"Em tán thành ý kiến của Trúc, lúc các hăng say quá em tiện vì sợ các mất hứng. Việc quá nguy hiểm, một chở là cả một xe, chạy cũng khó chạy, vạn nhất bắt hoặc bọn cướp c.h.é.m cho một nhát thì cái nhà tan nát luôn."
Thấy vợ cũng lên tiếng, Mã cũng im lặng.
Mặc dù bọn họ từng tóm, nhưng bọn cướp đường thì gặp cũng khá nhiều .
Mà trong việc trốn tránh trực tiếp đối đầu với bọn cướp, Tạ Phương Trúc luôn là lực lượng chủ chốt.
Tuy nhiên đ.á.n.h giỏi đến cũng địch đông.
Đã mấy Tạ Phương Trúc thương nặng, cũng là do thằng nhóc mạng lớn, nếu là bình thường thì gặp Diêm Vương từ lâu .
Suy xét tổng hợp, tuy phi vụ lợi nhuận lớn nhưng hệ nguy hiểm cũng cực kỳ cao.
"Tuổi tác cũng lớn , nếu thực sự gặp chuyện thì cũng chẳng gánh nổi, dù cách kiếm tiền cũng thiếu con đường ." Anh Mã thở dài một tiếng: "Được , theo thằng Trúc ."
"Ý kiến đều thống nhất, quyết định như thế ." Cố Tiền Tiến gảy gảy tàn t.h.u.ố.c, như sực nhớ điều gì, hỏi Tạ Phương Trúc: "Tiểu Trúc t.ử, chuyện với vợ ?"
Bọn họ hiện tại đang ở trong gian nhà củi nhà Mã, vì đống phụ tùng xe đạp chất đầy nên ngay cả chỗ cũng chẳng .
"Chưa ạ." Tạ Phương Trúc tùy ý xuống bậu cửa: "Chú Cố, chuyện chú đừng nhắc với cô , cô sẽ lo lắng đấy, chuyến cứ coi như cháu học tập là ."
"Bình thường thấy cũng tinh ranh lắm mà, mặt vợ thành thằng ngốc thế ?"
Cố Tiền Tiến nhíu mày Tạ Phương Trúc, chia sẻ với kinh nghiệm của .
"Phụ nữ đều sống theo cảm tính, chuyện cho cô , cô sẽ vô cùng cảm động, càng rời xa . nếu cứ ngốc nghếch chẳng gì, cô sẽ chẳng gì cả, việc còn ý nghĩa gì nữa?"
"Nói với cô , cô chắc chắn sẽ lo lắng nghĩ ngợi nhiều." Tạ Phương Trúc hờ hững chống cằm: "Thay vì thế, chi bằng đừng cho cô ."
Chỉ cần vợ thể vô ưu vô lự, mỗi ngày đều vui vẻ là việc đều ý nghĩa.
Còn về những chuyện tăng thêm phiền não thì cần thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-143.html.]
Anh Mã ở bên cạnh hiểu ý tứ của hai , qua , là từ cái miệng của Tạ Phương Trúc chẳng hỏi gì, bèn hỏi Cố Tiền Tiến: "Anh Cố, chuyện liên quan đến tiểu Thẩm ?"
Đều là nhà cả, Cố Tiền Tiến cũng giấu , : "Đang về công việc của tiểu Thẩm mà, bây giờ ngay cả thanh niên trí thức cũng khó mà khu mỏ, huống hồ tiểu Thẩm còn là hộ khẩu nông thôn. Cho nên vốn dĩ tìm đường giúp, nhưng tiểu Trúc t.ử sẽ giúp chạy một chuyến, phần của nó đưa cho ..."
Mặc dù lời Cố Tiền Tiến hết, nhưng Mã lập tức hiểu ngay.
Hóa Tạ Phương Trúc lụng vất vả chuyến là công ?
Chỉ để đổi lấy một công việc cho Thẩm Oánh Oánh?
Không khỏi lên tiếng chê bai: "Trúc, ngốc ! Cậu thiếu tiền, chẳng lẽ thiếu ba mươi mấy đồng của vợ ở phòng đèn ? Mắc gì hành hạ bản một vòng lớn như chỉ vì một công việc? Cô mà kiếm tiền thì cứ để cô theo với chị dâu là ."
Trong thời đại coi công việc là "bát cơm sắt" , suy nghĩ của Mã tiến bộ.
Anh cảm thấy công việc chắc định cả đời, chẳng đây cũng tấm gương trở thành công nhân cuối cùng về quê ruộng đó ?
Theo thấy, Tạ Phương Trúc bỏ công sức lớn như chỉ vì một công việc là cực kỳ đáng.
Thực nếu thể, Tạ Phương Trúc càng mong Thẩm Oánh Oánh thể luôn ở nhà, nuôi cô cả đời.
công việc là thứ cô , cho nên dù đáng đáng, thứ cô đều lấy về cho cô.
Những điều cần thiết với ngoài, nên mím môi, hờ hững : "Chạy một chuyến, đổi lấy một công việc, cũng ."
"Trúc, đổi ." Anh Mã lắc đầu: "Sao suy nghĩ giống mấy lão hủ lậu ? Theo nhé, công việc đó của cũng thể bỏ luôn , suốt ngày ở hầm mỏ vất vả cực nhọc, chi bằng theo ..."
"Tiểu Mã, đừng đưa mấy cái chủ kiến bậy bạ." Cố Tiền Tiến ngắt lời : "Năng lực của tiểu Trúc t.ử bày đó, sớm muộn gì cũng từ hầm mỏ lên thôi. Còn , ở chợ đen thì chừng mực một chút, nhỡ nhắm tới thì cũng chẳng tiếng ."
Lời Mã đúng là cách nào phản bác, đành gật đầu: "Anh Cố đúng."
Thấy chuyện gần như dừng , Tạ Phương Trúc cầm lấy bộ vòng bi gần nhất lên xem xét, như chợt nhớ điều gì đó, về phía Cố Tiền Tiến.
" chú Cố, chuyện suýt nữa cháu quên hỏi chú."
"Hôm qua lúc cháu về, chú Trần với cháu, Tiết Lâm và Hạ Ngũ Thiên mà chú điều đến chỗ bọn cháu điều , bọn họ xảy chuyện gì chứ? Sao tự nhiên điều ?"
Nghe thấy lời , Cố Tiền Tiến mới nhớ chuyện vẫn với Tạ Phương Trúc, dù đó ông còn nhờ Tạ Phương Trúc giúp đỡ chăm sóc hai họ.
Chương 117 Cảm... cảm ơn...
Cố Tiền Tiến vội vàng giải thích với : "Chuyện chú cũng quên với cháu, chuyện gì , Tiết Lâm đó là đối tượng của cháu gái chú."
"Con bé mà, đều xót đối tượng của , cảm thấy việc đào lò hầm mỏ quá nguy hiểm, nên nhờ chú giúp điều ."
"Vốn dĩ chú định điều lên mặt đất, kết quả đối tượng của nó chê lương thấp nên chịu. Nó nhờ chú điều sang đội khai thác than bên cạnh ."
Dứt lời, đau đầu thở dài một tiếng: "Đừng nó là một cô gái nhỏ dịu dàng mà lầm, lúc bướng bỉnh lên thì chẳng khác gì con trâu, điều Tiết Lâm thì thôi , còn điều kèm một tặng một, em của Tiết Lâm cũng mang theo, giày vò chú tận hai ngày trời, thực coi là vạn năng chắc, ôi!"