Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:08:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong vấn đề về vợ, kể cả cũng .

 

Ngoài , điều khiến khó chịu hơn là vợ ưu tú, nhưng ngờ ưu tú đến .

 

Dáng vẻ tự tin tỏa sáng khi trò chuyện đó, dường như mới chính là con thật của cô.

 

Anh cũng như , thể theo kịp tư duy của cô, cùng cô trò chuyện về những thứ cô thích.

 

Đáng tiếc là, những theo kịp mà còn hiểu gì cả, cảm giác thất bại khiến gần như nghẹt thở.

 

Anh thực sự sợ một ngày nào đó, vợ ưu tú sẽ chán ghét một kẻ theo kịp bước chân như mà rời xa .

 

Anh nhẹ nhàng nới lỏng cô một chút, mò nâng cằm cô lên, mật cọ cọ môi cô.

 

"Vợ ơi, ngày mai em cũng hãy nhiều hơn một chút, đừng chỉ mải chuyện với , cũng chuyện với nhiều hơn ?"

 

Thẩm Oánh Oánh cảm thấy giọng điệu của hình như chút khác so với bình thường, cứ như đang nũng ?

 

Nghĩ đến một cao lớn như nũng như một đứa trẻ, sự tương phản lập tức khiến cô hạ gục.

 

Người đáng yêu thế chứ?

 

"Hôm nay là em sơ suất, khó chịu , ngoan ngoan nhé, ngày mai nhất định thế nữa ."

 

Cô kiễng chân hôn lên cằm , nhẹ giọng dỗ dành:

 

"Ngày mai em nhiều hơn, chuyện với cũng nhiều hơn, trong lòng em, ai quan trọng bằng cả, kể cả cũng ."

 

Trương Đông Minh đang ở trong phòng bệnh bỗng nhiên hắt một cái.

 

Trương Đông Minh cau mày.

 

Đêm hôm khuya khoắt thế , ai còn đang nhớ đến ông ?

 

Tạ Phương Trúc thấy giọng điệu dỗ trẻ con , nhịn khẽ thành tiếng.

 

cực kỳ hưởng thụ, thành công dỗ dành cho vui vẻ trở , bắt chước dáng vẻ bình thường của cô mà : "Vậy em lừa đấy, giữ lời hứa."

 

Thẩm Oánh Oánh cho buồn : "Vậy cần ngoắc tay với hả, đồ con nít."

 

Tạ Phương Trúc sờ sờ mũi, nhưng cũng thật sự ngoắc tay với cô, mà buông cô lưng xổm xuống mặt cô: "Vợ ơi, cõng em về nhà khách nhé."

 

Bây giờ là buổi tối, phố chẳng mấy , cộng thêm khắp nơi đều tối om, Thẩm Oánh Oánh vốn dĩ đang mỏi chân nên từ chối, mò leo lên lưng .

 

Cô cúi xuống c.ắ.n nhẹ tai , nũng nịu : "Vậy thì vất vả cho chồng nhé."

 

Tạ Phương Trúc rùng một cái, nhịn nắn nắn chân cô: "Vợ ơi, đừng loạn."

 

Thẩm Oánh Oánh ôm cổ hi hi: "Sao thế, thích ?"

 

Khuôn mặt Tạ Phương Trúc nóng bừng lên, thích chứ?

 

Anh thích c.h.ế.t chứ.

 

Chỉ là...

 

Anh khẽ ho một tiếng để che giấu sự bối rối của : "Bây giờ đang ở bên ngoài."

 

Nếu là ở nhà, nhất định đè xuống ngay lập tức .

 

Chạm làn da nóng bỏng của , Thẩm Oánh Oánh cuối cùng cũng tha cho , dù buổi tối cũng thể quá phóng túng, ngày mai còn tiếp tục thăm mà, nếu lúc đó cả hai đều mang quầng thâm mắt thì cho lắm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-153.html.]

Thấy cô yên tĩnh , cơ thể căng cứng của Tạ Phương Trúc cuối cùng cũng thả lỏng xuống.

 

Anh cõng cô bước vững vàng, suy nghĩ một lát, vẫn đem thắc mắc của buổi chiều hỏi : "Vợ ơi, em nhiều sách như ? Trước đây từng thấy em bao giờ."

 

Thẩm Oánh Oánh khi chủ động thảo luận về sách với Trương Đông Minh Tạ Phương Trúc sẽ hỏi câu .

 

"Anh chắc chắn là thấy ." Thẩm Oánh Oánh vai , nghiêm túc dối: "Những cuốn sách đó đây cho phép mà, em dám đường đường chính chính chứ? Đều là lén lút cả đấy."

 

"Hơn nữa, lúc đó thích em, thấy em là chạy xa tít tắp, thể em lén lút sách chứ?"

 

Lời Tạ Phương Trúc thể phản bác, lúc đó một cuốn sách bừa bãi, Thẩm Oánh Oánh giấu cũng là chuyện bình thường.

 

"Em thích sách ?" Anh khẽ hỏi.

 

Thẩm Oánh Oánh hỏi cái việc sách là ám chỉ thể loại mà hôm nay cô thảo luận với Trương Đông Minh.

 

Đừng thể trò chuyện hợp rơ với Trương Đông Minh như , nhưng thực tế cô mấy hứng thú với phương diện .

 

Sở dĩ cô hiểu rõ tình tiết và thiết lập nhân vật như , là vì hồi cấp hai học trường nội trú, mang theo thiết điện t.ử.

 

Nên lúc bình thường thứ thể dùng để g.i.ế.c thời gian chỉ thể là những cuốn tiểu thuyết kinh điển.

 

Ba năm cấp hai, cô cuốn.

 

Trong tình trạng , đối với Trương Đông Minh ở thời đại , là một sự áp đảo.

 

chuyện tiện cho Tạ Phương Trúc , nên cô gật đầu: "Cũng khá thích ạ."

 

Điều cũng tính là dối, bởi vì đối với những cuốn truyện ngôn tình ngọt sủng truyện sảng văn thể khiến ha hả, cô vẫn khá là thích.

 

thì đều là sách cả mà.

 

Tạ Phương Trúc suy nghĩ trong lòng cô, trực tiếp tin là thật, đồng thời trong lòng âm thầm hạ một quyết tâm.

 

Sau khi về, bồi dưỡng thêm về phương diện , cố gắng sớm theo kịp bước chân của vợ, cố gắng một ngày thể trò chuyện lưu loát với cô giống như .

 

...

 

Ngày thứ hai, Thẩm Oánh Oánh và Tạ Phương Trúc đến bệnh viện từ sớm, ở bên Trương Đông Minh cả ngày.

 

Có hai ở bên cạnh, Trương Đông Minh đến mức miệng khép .

 

hai chỉ xin nghỉ ba ngày, thể ở bên ông lâu , đến ngày thứ ba là chuẩn về khu mỏ.

 

Trương Đông Minh vô cùng nỡ, nhưng hai về , ông cũng thể cưỡng ép giữ , chỉ thể dặn dò hai đường cẩn thận.

 

Sau đó riêng biệt dặn dò Tạ Phương Trúc: "Tiểu Trúc t.ử, Oánh Oánh là một cô gái , cháu đối xử với nó, ức h.i.ế.p nó, nếu cháu dám ức h.i.ế.p nó, đầu tiên đ.á.n.h cháu đấy."

 

Tạ Phương Trúc gật đầu: "Cậu ơi, cháu , yên tâm ạ."

 

Giữa và vợ, nếu ức h.i.ế.p thì cũng là vợ ức h.i.ế.p , là tuyệt đối dám ức h.i.ế.p vợ.

 

Nghe câu trả lời , Trương Đông Minh mỉm hài lòng.

 

Trước đây ông thành kiến với Thẩm Oánh Oánh, cảm thấy Thẩm Oánh Oánh căn bản xứng với cháu ngoại .

 

qua hai ngày tiếp xúc, nút thắt trong lòng gỡ bỏ.

 

Thẩm Oánh Oánh giống những khác của nhà họ Thẩm, cô là một cô gái .

 

Hoàn thể xứng đôi với cháu ngoại của ông, thậm chí thể cưới cô là cháu ngoại ông kiếp thắp hương cao .

 

 

Loading...