Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:16:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ thấy bên ngoài xe, ít nhất hơn mười đàn ông vây quanh, mặc áo ngắn tay, tên nào cũng bịt mặt bằng vải đen, tay nếu cầm d.a.o chọc tiết lợn thì cũng là mã tấu dài. Dù thấy mặt cũng thể cảm nhận sát khí khủng khiếp tỏa .

 

Tim Thẩm Oánh Oánh vọt lên tận cổ họng: "Chồng ơi, chúng gặp cướp đường ?" "Chắc là ." Ánh mắt Tạ Phương Trúc trầm xuống đáng sợ, tay siết nhẹ tay cô như để an ủi: "Để xem tình hình thế nào, đừng sợ."

 

Tạ Phương Trúc lợi hại, nhưng đối phương đông như , còn cầm hung khí, nếu Tạ Phương Trúc thực sự đ.á.n.h với chúng, e là cũng sẽ thương. "Chồng ơi, đừng gắng gượng, nếu chúng tiền, chúng cứ đưa cho chúng là , tiền còn kiếm ." Cô cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y : " chỉ một thôi, em gặp chuyện gì cả."

 

Thấy vẻ mặt đầy lo lắng của cô, lòng Tạ Phương Trúc ấm áp, ôm cô c.h.ặ.t hơn. "Được, em."

 

Nói đoạn, nhoài về phía vị trí tài xế, nâng cao giọng: "Cứ thế tông thẳng qua , để leo lên chạy thoát ." Giọng bình tĩnh đến lạ kỳ, giống như dù tông c.h.ế.t thì cũng chỉ như cán c.h.ế.t vài con kiến mà thôi.

 

tài xế lọt tai, tay run cầm cập: "Nếu tông c.h.ế.t thì ? Ở nhà còn vợ con và già nữa..." Tạ Phương Trúc lạnh, thầm nghĩ giờ mà còn sợ cái sợ cái nọ, đợi chúng leo lên thì e là đến mặt vợ con già cuối cũng chẳng thấy .

 

nghĩ đến Thẩm Oánh Oánh còn đang trong lòng , những lời đó, chỉ bảo cô: "Để xem ." Nói xong, buông cô định tự tay.

 

Chẳng ngờ một bên của xe khách đột ngột lún xuống, xe nghiêng sang một bên, ngay đó là bên . Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, bộ xe đều xệ xuống. Tạ Phương Trúc vốn định dậy xuống: "Lốp xe đ.â.m thủng hết , nữa."

 

Kéo chiếc áo khoác đang đắp cô, khẽ dặn dò: "Lát nữa cứ nép sát cạnh , đừng ngẩng mặt lên, để xem tình hình ." Thẩm Oánh Oánh ngước mắt , rõ ràng tình hình bây giờ vô cùng nguy hiểm, bình tĩnh đến mức trong mắt gợn lấy một chút sóng. Điều đó khiến trái tim đang hoảng loạn của Thẩm Oánh Oánh bỗng nhiên định .

 

Lúc , những tên cướp đường đ.â.m thủng hết lốp xe bắt đầu đập cửa kính và cửa xe. Bên trong xe vang lên những tiếng kêu la sợ hãi, đồng thời giọng thô lỗ của bọn cướp cũng truyền : "Bọn chỉ bắt đúng một thôi, điều thì mau mở cửa , nếu điều thì đừng trách bọn cả xe vạ lây!"

 

Chương 127 Hỗn loạn

 

Tài xế mất hết hồn vía, cơ thể sợ hãi run rẩy ngừng. Hành khách phía ông càng hoảng loạn hơn, chỉ sợ ông mở cửa, từng một kinh hãi khuyên can: "Bác tài ơi, tuyệt đối đừng mở cửa nha! Đừng tin lời quỷ kế của bọn chúng!" "Mở cửa là tất cả chúng xong đời hết đó!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-156.html.]

"Mẹ kiếp! Rượu mời uống uống rượu phạt!" Lời của họ bọn cướp thấy, lập tức tiếng c.h.ử.i bới thô tục vang lên khắp nơi: "Anh em , xông lên cho tao!"

 

Giây tiếp theo, vô hòn đá đập kính chắn gió, chỉ vài cái, kính chắn gió xuất hiện từng vết nứt dài. Cứ đà , việc đập thủng là điều chắc chắn. Răng tài xế đ.á.n.h lập cập, cuối cùng chịu nổi áp lực, ông mở cửa xe.

 

Bọn cướp tranh tràn , hành khách sợ hãi rúc sâu ghế . "Tất cả ôm đầu yên cho tao!" Tên cầm đầu gầm lên một tiếng, lớn giọng đe dọa: "Đứa nào dám lộn xộn giở trò..."

 

Ngừng một chút, đột ngột vung mã tấu c.h.é.m mạnh khung cửa xe, kèm theo một tiếng "Rầm", khung cửa xe cứng cáp hiện một vết lõm sâu hoắm đầy kinh dị. "Cuối cùng sẽ nhận kết cục như thế đấy!" Hắn gằn quét mắt đám trong xe, "Vì , tất cả điều chút cho tao! Đừng thách thức giới hạn của tao!"

 

Tức thì, bên trong xe vốn dĩ ồn ào trở nên im phăng phắc, bởi vì ngay cả khung cửa cứng cáp còn c.h.é.m thành như thế, nếu rơi trúng chắc là chầu Diêm Vương ngay tại chỗ. Thấy tất cả đều ngoan ngoãn, hài lòng gật đầu, vác mã tấu về phía .

 

Rất nhanh, tên đàn em phía phát hiện mục tiêu, cầm d.a.o chọc tiết lợn chỉ về phía Tiết Tiểu Uyển: "Đại ca, con bé ở đằng !" Tên cầm đầu theo hướng chỉ, khi thấy Tiết Tiểu Uyển đang mặc quần áo giống hệt như phụ nữ của . Trên mặt lập tức hiện lên nụ hung ác: "Mang cho tao!"

 

Tiết Lâm ngờ bọn cướp nhắm em gái , lập tức cuống lên, xông lên chắn ghế của Tiết Tiểu Uyển và Ninh Ninh. "Các định gì?!"

 

Tên cầm đầu liếc một cái: "Cái thằng ranh con lông cánh mọc đủ mà cũng dám cản tao? Chán sống ?! Được, tao toại nguyện cho mày!" Nói xong, vẫy vẫy tay về phía : "Lôi cả thằng nhãi xuống luôn, cho nó nhớ đời một chút, để xem tao việc nó còn dám cản đường ?"

 

Mấy tên vốn định bắt Tiết Tiểu Uyển thấy lời , lập tức đổi mục tiêu, tranh xông về phía Tiết Lâm. Tiết Lâm đ.á.n.h giỏi, nhưng một thể địch nhiều như ? Hơn nữa chúng còn cầm hung khí. Không quá vài cái đè xuống, giẫm đất đ.ấ.m đá túi bụi.

 

Thấy , Ninh Ninh liều mạng đẩy những kẻ đang đ.á.n.h Tiết Lâm , van nài: "Đừng đ.á.n.h nữa! Đánh nữa là c.h.ế.t mất!" "Các rốt cuộc gì? Muốn tiền chúng thể đưa, chỉ cầu xin các đừng đ.á.n.h nữa!" Dù cô chậm chạp đến , khi thấy bọn cướp lao thẳng về phía Tiết Tiểu Uyển, cô cũng chuyện gì đang xảy , chắc chắn là do gã nhân tình lưu manh của kế Tiết Lâm tìm đến.

 

Cô nước mắt ròng ròng, trong lòng hối hận thôi, cô rõ ràng nhân tình của kế Tiết Lâm là lưu manh, tại còn lỗ mãng đến đây? Tại chuẩn ? Tất cả là của cô, là cô hại Tiết Lâm! Là cô hại Tiết Tiểu Uyển!

 

Tên cầm đầu nhanh chú ý đến cô, hiệu cho đàn em dừng , đưa tay bóp cằm cô, ánh mắt bất thiện và tham lam tùy tiện lướt qua khuôn mặt thanh tú dịu dàng của cô: "Ồ, con mụ mướt mát đấy!"

 

 

Loading...