Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:16:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đã cảm ơn thì nhất định ghi nhớ thật kỹ trong lòng.”

 

về phía Ninh Ninh.

 

“Chuyện hôm nay, nếu đàn ông của thì sẽ xảy bi kịch gì nữa, chồng cũng vì mà tay thương hình thù gì, vợ như thật sự xót đến c.h.ế.t .”

 

“Mà tất cả chuyện đều do cô mà , nhưng cô cũng là vô tội, cho nên thể trách cô, nhưng hy vọng cô ơn, đừng lấy oán trả ơn, nếu thì chẳng khác gì ác quỷ tim, sẽ phỉ nhổ, chỉ trỏ lưng đấy.”

 

Giọng cô dịu dàng vô cùng, ngữ điệu cứ như đang trò chuyện gia đình bình thường, nhưng lời thì thực sự hề dễ chút nào.

 

Tiết Lâm tưởng Thẩm Oánh Oánh là vì xót Tạ Phương Trúc thương, tìm để trút giận nên mới những lời khó phát tiết lên Ninh Ninh.

 

Vội vàng giải thích Ninh Ninh: “Chị dâu, chị hiểu lầm , Ninh Ninh loại đó, cô tuyệt đối thể lấy oán trả ơn . Hơn nữa chuyện hôm nay liên quan đến Ninh Ninh, đều là nguyên nhân từ phía em, Ninh Ninh cũng là hại.”

 

“Vậy ?” Thẩm Oánh Oánh tùy miệng đáp một câu chiếu lệ, nhưng ánh mắt Ninh Ninh vẫn dời , thậm chí còn nghiêm túc hỏi vặn : “Chị Ninh Ninh, thật sự là như ?”

 

Sắc mặt Ninh Ninh trắng bệch, Tiết Lâm hiểu ẩn ý trong lời của Thẩm Oánh Oánh, nhưng cô thì hiểu.

 

Thẩm Oánh Oánh đây là đang mỉa mai, châm chọc.

 

Mỉa mai cô một chút tác dụng cũng , cuối cùng vẫn cứu bởi cái mà cô gọi là ác quỷ tim.

 

Cũng mỉa mai cô nếu còn ý định tay với Tạ Phương Trúc thì cô chẳng khác gì cái mà cô từng phỉ nhổ căm ghét nhất, là tự tát mặt .

 

Ninh Ninh tiêu chuẩn đạo đức cao với bản , thể để trở thành loại đó ?

 

“Phải.” Cô nghiến răng, khẽ : “Cô yên tâm, loại đó.”

 

tin chị.” Thẩm Oánh Oánh , như sực nhớ điều gì, thản nhiên bồi thêm một câu: “Nếu chị giữ lời, sẽ là đầu tiên chỉ trỏ lưng chị đấy.”

 

Ninh Ninh mím môi gì, coi như là ngầm thừa nhận lời .

 

Thẩm Oánh Oánh lúc mới hài lòng, thu hồi ánh mắt định chuyện với Tạ Phương Trúc, nhưng ngờ đầu va ngay một đôi mắt dịu dàng.

 

Đôi mắt đó như chứa cả một bầu trời , những đốm sáng lung linh và rực rỡ.

 

Và ở giữa những ánh đó chính là hình bóng của cô, dường như tất cả hào quang của đều vì cô mà tỏa sáng.

 

Tạ Phương Trúc vốn dĩ trai đến mức khó lòng cưỡng , giờ thêm cái thần thái nữa.

 

Dù là Thẩm Oánh Oánh tự xưng là định lực mạnh, nhất thời cũng chút chịu nổi, trái tim như cái gì đó va , khiến cô chút kìm lòng ... bắt nạt .

 

ý nghĩ cho giật , vội vàng dời tầm mắt .

 

Đồng thời tự nhắc nhở bản : Thẩm Oánh Oánh, mày là con gái, giữ kẽ!

 

Tuy nhiên, lời nhắc nhở chẳng tác dụng gì, mặt cô vẫn nóng bừng lên, trong lòng thậm chí còn tự chủ mà tính toán đủ kiểu bắt nạt ...

 

Tạ Phương Trúc suy nghĩ trong lòng cô, ánh mắt vẫn đuổi theo cô, trong lòng ấm áp vô cùng, ngừng dư vị những lời cô với Ninh Ninh.

 

Anh rõ những lời đó đều là cô đang khích Ninh Ninh, mục đích là để bảo vệ .

 

Bởi vì Ninh Ninh đó từng mặt cô là trừ khử .

 

căn bản chẳng để Ninh Ninh mắt, một đại nam nhân cũng cần vợ bảo vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-165.html.]

 

cảm giác thực sự thích, nỡ toạc , thậm chí sẵn sàng chìm đắm vô điều kiện trong đó.

 

Bởi vì, điều khiến cảm nhận một cách chân thực nhất rằng, còn là một nữa.

 

Bất kể lúc nào, cô cũng sẽ nghĩ cho , kiên định bên cạnh .

 

...

 

Mặc dù đám cướp đường giải quyết, nhưng bánh xe bus đều đ.â.m thủng, thể tiếp tục di chuyển.

 

Nơi họ đang ở hiện tại là vùng hoang vu hẻo lánh, xung quanh làng mạc cũng chẳng thị trấn.

 

cũng may, xe bò của đám cướp vẫn còn đó, nên Tạ Phương Trúc bảo một đ.á.n.h xe bò cùng Tiết Lâm và bọn Ninh Ninh thành phố báo công an.

 

Còn thì ở hiện trường trông chừng đám cướp đường đó.

 

Lúc hơn sáu giờ chiều , trời mùa thu tối nhanh, ước chừng lát nữa thôi là sẽ tối mịt.

 

Dù đám cướp đều trói , nhưng hai tên chạy thoát, Tạ Phương Trúc sợ hai tên đó gây biến cố nên trực tiếp qua phía đám cướp canh giữ.

 

Dù ở trong xe thì thoải mái hơn ở ngoài thổi gió lạnh, nhưng lúc , tất cả hành khách đều coi Tạ Phương Trúc là chỗ dựa tinh thần, một ai dám rời xa , nên cũng theo qua đó.

 

Đến mặt đám cướp, nhờ ánh sáng trời tắt hẳn, đều thấy Cát Xung và Nhị Cẩu đang thoi thóp nhưng vẫn kiên trì c.ắ.n xé lẫn .

 

Nhất thời ai nấy đều hít một khí lạnh.

 

Chương 134 Chẳng liên quan gì đến cả

 

Chỉ thấy nền đất xám xịt, mặt mũi hai m.á.u thịt be bét, còn diện mạo ban đầu, đang vùng vẫy vặn vẹo dùng miệng tấn công đối phương.

 

Những mặt đều là dân thường, bao giờ thấy cảnh tượng như thế ? Lùi một bước lùi thêm ba bước, thậm chí chỉ một cái là dám thêm thứ hai.

 

Bất thình lình thấy hai như , Thẩm Oánh Oánh cũng dọa cho giật , theo bản năng lùi một bước.

 

“Chuyện... chuyện ạ?”

 

Tạ Phương Trúc nắm lấy tay cô, khẽ : “Anh cũng .”

 

Lông mày nhíu .

 

“Lúc bắt bọn chúng, hai đứa xảy nội bộ lục đục, đ.á.n.h túi bụi, dây thừng căn bản trói nổi bọn chúng. Nên còn cách nào khác, đành trật khớp tay bọn chúng... nhưng ngờ, thế mà chúng vẫn thể tiếp tục đ.á.n.h...”

 

Thẩm Oánh Oánh kinh ngạc, và lúc , một chuyện còn đáng sợ hơn xảy .

 

Có lẽ vì trải qua quá trình c.ắ.n xé thời gian dài, một tên còn sức lực nữa, bỏ cuộc tấn công nữa, vùng vẫy bò về hướng ngược .

 

cái tên đang c.ắ.n xé tha cho , dồn hết sức lực bò tới, hung hăng c.ắ.n c.h.ặ.t cổ .

 

Người c.ắ.n gào thét t.h.ả.m thiết.

 

vốn dĩ chẳng còn chút sức lực nào, mà tên thì c.ắ.n c.h.ế.t buông, m.á.u tươi tuôn , mất bao lâu, c.ắ.n dần dần còn cử động nữa.

 

Cảnh còn khoa trương hơn cả Lưu Quế Trân và Chu Tam đ.á.n.h nhiều, ngay cả Thẩm Oánh Oánh cũng tác động thị giác nhỏ, tim đập loạn xạ ngừng.

 

 

Loading...