Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:16:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô tin tưởng con mắt của chồng .

 

Ngày hôm , cô xin nghỉ phép.

 

Tầm sáu bảy giờ tối, ước chừng đối phương chắc cơm nước xong xuôi, cô xách rượu lên đường.

 

Tạ Phương Trúc cùng cô nhưng cô từ chối.

 

thì trạm trưởng trạm phát thanh yêu cầu cao, cô trạm phát thanh thì nhất định đưa những kỹ năng chuyên môn coi cho .

 

Hồi đại học cô từng ở trạm phát thanh một thời gian, việc đối với cô khó.

 

nguyên chỉ là một cô gái nông thôn, ở phương diện chắc chắn là xa lạ.

 

Nếu Tạ Phương Trúc cùng, thấy chắc chắn sẽ thấy lạ lùng.

 

Thay vì nghĩ lý do để lấp l.i.ế.m thì chi bằng cứ đơn giản là dẫn theo cho xong.

 

Trạm trưởng trạm phát thanh Lê Quốc Hương sống ở khu tập thể nhà, lúc Thẩm Oánh Oánh tới nơi, từ bên trong .

 

Là hai phụ nữ, chắc là hai con.

 

Người trẻ tuổi Thẩm Oánh Oánh từng gặp qua, là nhân viên bán hàng ở cửa hàng bách hóa khu mỏ.

 

Đột nhiên xuất hiện ở đây, ước chừng cũng là nhắm trúng vị trí nhân viên phát thanh .

 

Xem vị trí cũng khá đắt khách đấy chứ.

 

Hai phụ nữ cũng thấy cô, ánh mắt đầu tiên là đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt, đó ánh mắt rơi vò rượu hoa đào mà cô đang xách tay.

 

Trên mặt cô gái trẻ lập tức lộ thần thái khinh miệt.

 

Lúc lướt qua , Thẩm Oánh Oánh thấy cô với phụ nữ bên cạnh: “Một vò rượu rách mà cũng dám mang phô trương, ai mà chẳng chồng trạm trưởng Lê uống rượu chứ?”

 

Thẩm Oánh Oánh xong, thầm nghĩ đúng là tầm hạn hẹp.

 

Chồng trạm trưởng Lê uống rượu, chẳng lẽ trạm trưởng Lê thể uống ? Sao coi thường phụ nữ đến thế chứ?

 

Vừa mới nghĩ thì thấy phụ nữ lớn tuổi : “Đây chẳng là vợ của thằng Tạ Phương Trúc ? Một đứa nhà quê mà cũng dám tới đây, đúng là trời cao đất dày là gì! Chắc là trạm trưởng Lê còn chẳng thèm con nhỏ đó một cái là đuổi cổ .”

 

Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ chồng quả thực là tiếng tăm, đến cũng .

 

những lời hai cô chẳng thích chút nào, đều là lạ, cũng chẳng cần chiều chuộng gì.

 

Thế là cô trực tiếp lùi vài bước, lên tiếng: “Có trời cao đất dày thì , nhưng nãy mồm mới đ.á.n.h rắm xong, thối chịu nổi.”

 

Hai vạn vạn ngờ Thẩm Oánh Oánh dám cãi , còn những lời khó như , lập tức dừng bước, khó chịu cô.

 

Cô gái trẻ hậm hực cô: “Này, cô cái gì đó?”

 

Thẩm Oánh Oánh đầu , vẻ mặt đầy vô tội.

 

bảo mồm cô đ.á.n.h rắm , cô kích động cái gì?”

 

Dứt lời, đột nhiên vẻ như sực nhận điều gì: “Chẳng lẽ nãy đúng là mồm cô đ.á.n.h rắm thật? Nếu thì khuyên cô nên cửa hàng bách hóa mà xức ít nước hoa lên mồm nhé, như thì sẽ thối nữa.”

 

Đây thực sự là công kích cá nhân , sắc mặt cô gái trẻ lập tức đổi.

 

Người đàn bà lớn tuổi bên cạnh cô càng quá đáng hơn, mặt mũi thoắt cái đỏ như gan lợn, trực tiếp lấy ngón tay chỉ mũi Thẩm Oánh Oánh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-169.html.]

“Mày nữa xem?!”

 

“Bác cãi với ?” Thẩm Oánh Oánh ngoái đầu cửa nhà trạm trưởng trạm phát thanh, như nhướng mày: “Ở ngay cửa nhà trạm trưởng Lê mà bác chắc chắn chứ?”

 

Nghe , cô gái trẻ lập tức phản ứng , vội vàng kéo đàn bà lớn tuổi : “Mẹ, đừng chấp nhặt với hạng vô học như cô , trạm trưởng Lê chắc chắn thèm trúng cái hạng mất tư cách ...”

 

Lời còn hết thì đột nhiên một tiếng: “Em Oánh Oánh!” ngắt lời.

 

Thẩm Oánh Oánh vội vàng thu sắc mặt, về phía hai , chỉ thấy một cô gái mười tám mười chín tuổi đang đạp xe tới, vẻ mặt đầy phấn khởi.

 

Thẩm Oánh Oánh cảm thấy chút quen mắt.

 

Lúc đang cố nhớ thì cô gái đó tới mặt, nhảy xuống xe đạp.

 

Trong mắt như những vì , sáng lấp lánh.

 

“Em Oánh Oánh, em ở đây thế?”

 

Lúc , hai cũng rõ khuôn mặt cô gái đó, nhất thời sắc mặt sượng trân luôn.

 

Cô gái trẻ nhịn lên tiếng hỏi cô : “Đồng chí... đồng chí Tôn, cô quen cô ?”

 

Đồng chí Tôn? Họ Tôn?

 

Thẩm Oánh Oánh nhớ là ai .

 

Chính là cô gái mà cô thuận tay cứu đường tháo chạy ở chợ đen , tên thì cô quên mất , hình như đúng là họ Tôn thật, việc ở tiệm may.

 

Chương 137 Dễ như trở bàn tay

 

Nghe thấy lời cô gái trẻ hỏi, Tôn Duyệt lúc mới chú ý tới cô , gật đầu: “Quen chứ.”

 

Ánh mắt rơi mặt cô , thần thái chút thắc mắc: “Cô là vị nào ?”

 

Cô gái trẻ còn kịp mở lời thì đàn bà lớn tuổi bên cạnh cô đầy mặt nịnh nọt tranh lời :

 

“Đồng chí Tôn, đây là con gái Bùi Tiểu Ngọc, hôm tới tìm trạm trưởng Lê mà, lúc đó cô cũng ở đó, còn khen giọng con bé nữa. Tiểu Ngọc hôm nay tới là để mang bản thảo phát thanh thử qua cho trạm trưởng Lê xem đấy ạ.”

 

“Ồ.” Tôn Duyệt thản nhiên gật đầu, sự nhiệt tình như khi đối với Thẩm Oánh Oánh: “Người tìm nhiều quá, nhớ rõ lắm.”

 

Nụ mặt bà cứng đờ, chuyện mới xảy hôm mà trí nhớ cũng kém quá mất.

 

cũng dám trở mặt, dù đây cũng là con gái của trạm trưởng trạm phát thanh, nếu đắc tội thì vị trí nhân viên phát thanh cũng bay luôn.

 

Thế là chỉ thể gượng gạo đáp ứng: “Cũng đúng, một ngày bao nhiêu tìm trạm trưởng Lê, nhớ cũng là bình thường thôi.”

 

Tôn Duyệt trực tiếp ngó lơ bà , sang Thẩm Oánh Oánh.

 

Ngay lập tức, sự phấn khởi trở khuôn mặt cô .

 

“Em Oánh Oánh, ngờ gặp em ở đây, chị vui quá.”

 

Nói xong bĩu môi hài lòng: “ mà em Oánh Oánh ơi, tìm em thực sự là khó quá mất, chị tới tìm em mấy nào cũng chẳng thấy em , chị cứ tưởng là chị tìm nhầm chỗ nữa chứ.”

 

Thẩm Oánh Oánh ngờ cô nhóc còn đặc biệt tìm , mỉm giải thích với cô : “Chắc là chị tới sườn núi phía khu tập thể tìm , em chuyển nhà , hiện tại sống ở đại đội Tô Đường Loan sát bên .”

 

Tôn Duyệt lúc mới vỡ lẽ: “Hèn chi chị tìm chẳng thấy!”

 

Dứt lời hỏi cô: “Em Oánh Oánh ơi, hôm nay em tới đây việc gì thế?”

 

 

Loading...