Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:16:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Oánh Oánh giấu cô : “Nghe trạm phát thanh đang tuyển nhân viên phát thanh nên em tới thử vận may xem .”
Nghe lời , ánh mắt Tôn Duyệt rơi vò rượu mà cô đang xách, trong mắt lộ ánh sáng tán thưởng, trực tiếp giơ ngón tay cái về phía Thẩm Oánh Oánh.
“Vẫn là em hiểu chị nhất.”
Gạt chân chống xe đạp xuống, cô nắm lấy tay Thẩm Oánh Oánh dắt về phía cửa nhà: “Chị dẫn em gặp chị, giọng em như thế chắc chắn là vấn đề gì .”
Hai phụ nữ ngó lơ chôn chân tại chỗ .
Sắc mặt tệ hại tả nổi.
Đặc biệt là của Bùi Tiểu Ngọc, mặt mũi đen kịt như đ.í.t nồi.
Trong miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa: “Cứ cho là trạm trưởng Lê thực sự thích uống rượu thì ? Trạm trưởng Lê đến cả cái khăn quàng cổ lông chồn chúng tặng còn chẳng thèm trúng, thể trúng vò rượu rách của cái đứa nhà quê đó ! tin cái con nhỏ thổ bao t.ử đó thể nhân viên phát thanh !”
Nói xong, bà kéo con gái hậm hực bỏ .
Cùng lúc đó, Thẩm Oánh Oánh theo Tôn Duyệt trong nhà.
Phải là điều kiện nhà Tôn Duyệt thực sự .
Ở thời đại , phòng khách của đại đa các gia đình đều kê bàn bát tiên và ghế gỗ dài.
nhà Tôn Duyệt thì khác, nhà họ kê bộ sofa gỗ thực sự kiểu Trung Hoa, cái bàn thấp dài trải khăn trải bàn trông giống bàn , bắt đầu hình bóng sơ khai của phòng khách hiện đại .
Lúc hai , Lê Quốc Hương đang xem tivi.
Nghe thấy tiếng Tôn Duyệt, bà lập tức : “Duyệt Duyệt về đấy , gọt hoa quả đây , mau mà ăn.”
Dứt lời, ngước mắt lên mới phát hiện con gái còn dẫn theo về.
Ánh mắt vốn dĩ tùy hòa lập tức đổi, cái vẻ lãnh đạo cũng dựng lên.
Bà hỏi Tôn Duyệt: “Vị là?”
“Mẹ, đây là Oánh Oánh.” Tôn Duyệt giới thiệu với bà : “Chính là cô em cứu con ở chợ đen ạ.”
Nghe , vẻ lãnh đạo mặt Lê Quốc Hương lập tức biến mất còn dấu vết.
“Đây là Oánh Oánh đấy ?” Bà lập tức dậy khỏi sofa, nhiệt tình vẫy tay với Thẩm Oánh Oánh: “Lại đây đây, cứ tự nhiên , cứ coi như nhà là .”
Lại đẩy đĩa hoa quả tới mặt cô: “Táo mới gọt xong đấy, ngọt giòn, cháu ăn thử xem thích .”
Sợ cô ngại, bà trực tiếp dùng tăm xiên một miếng đưa cho cô: “Nào.”
Thẩm Oánh Oánh: “...” Cái tốc độ lật mặt cũng thể so kè với cô đấy chứ.
sự nhiệt tình khó khước từ, Thẩm Oánh Oánh đành nhận lấy, lễ phép : “Cảm ơn trạm trưởng Lê.”
“Không cần khách sáo thế .” Lê Quốc Hương híp mắt: “Lúc cô định mời cháu tới ăn bữa cơm , tiếc là vận khí , Duyệt Duyệt mấy tìm đều gặp cháu, hôm nay cuối cùng cũng gặp .”
Dứt lời, bà nghiêm sắc mặt :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-170.html.]
“Oánh Oánh , hôm đó cảm ơn cháu nhé, nếu cháu thì Duyệt Duyệt nhà cô chắc chắn là chịu khổ .”
Thực hôm đó Thẩm Oánh Oánh cứu Tôn Duyệt là chuyện bất đắc dĩ, bởi vì nếu cứu Tôn Duyệt thì Tôn Duyệt chắc chắn sẽ kéo chân cô cô cũng hại theo.
những lời cô sẽ với Lê Quốc Hương.
“Trạm trưởng Lê, bác cần lời cảm ơn với cháu về chuyện ạ.”
Cô khẽ mở lời, thần thái khuôn mặt vô cùng chân thành.
“Bởi vì cháu tin rằng, bất kể là ai khi thấy khác gặp khó khăn thì chắc chắn đều sẽ mà ngơ , nhất định đều sẽ tay giúp đỡ thôi ạ!”
Nghe lời , Lê Quốc Hương cô với ánh mắt thêm vài phần tán thưởng.
Lúc đó khi Tôn Duyệt về nhà kể bộ chuyện xảy ở chợ đen cho bà , đến tự nhận là phản ứng nhanh nhạy như bà cũng nhịn mà khâm phục sự cơ trí của cô gái đó.
Nay thực sự gặp chính chủ, phát hiện cô gái chỉ cơ trí mà đạo đức và nhân phẩm đều đấy chứ!
“Người với là khác .” Lê Quốc Hương : “Duyệt Duyệt kể với cô , lúc cháu đuổi kịp lên thì vẫn còn vài chạy phía nó, nhưng cuối cùng chỉ cháu là đưa tay với nó thôi.”
Ánh mắt bà rơi vò rượu mà Thẩm Oánh Oánh mang tới, khựng một chút chủ động lên tiếng hỏi: “Oánh Oánh , hôm nay cháu tới tìm cô là việc ?”
Nghe lời , Thẩm Oánh Oánh như mới sực nhớ , vội vàng dậy, ngại ngùng mỉm .
“Trạm trưởng Lê đối với cháu quá cháu suýt nữa thì quên mất việc chính ạ.”
“Nhà cháu dạo gần đây chồng cháu xin hai vò rượu hoa đào từ chỗ bạn, cháu chú Tiền Tiến bình thường bác cũng thích nhâm nhi chút rượu, vị của rượu hoa đào đó cũng khá , nên cháu đặc biệt mang một vò qua đây cho bác nếm thử ạ.”
Nói xong, cô đưa vò rượu hoa đào cho Lê Quốc Hương: “Cũng hợp khẩu vị của bác nữa, mong bác đừng chê ạ.”
Lê Quốc Hương liếc cô một cái, mắng yêu: “Cái con bé , cứ lòng vòng mãi, là vì vị trí nhân viên phát thanh mà tới đây ?”
tay thì đón lấy vò rượu từ tay cô: “Cố Tiền Tiến với cô, cô bé mà ông tiến cử chỉ mồm mép nhanh nhảu mà còn cơ trí nữa, nhất định sẽ cô hài lòng, lúc đó cô còn thấy ông gì mèo khen mèo dài đuôi .”
“ giờ kỹ thì đúng là khá thật, cô hài lòng.” Nói xong bà trực tiếp hỏi cô: “Cháu khi nào thì qua đây?”
Thẩm Oánh Oánh chút ngơ ngác, dễ dàng ? Cô còn tưởng là vượt năm ải c.h.é.m sáu tướng nữa chứ.
Vội vàng : “Trạm trưởng Lê, cháu thì lúc nào cũng ạ.”
Lê Quốc Hương gật đầu: “Vậy , sáng ngày tới trạm phát thanh báo danh nhé, ngày mai cô tìm Cố Tiền Tiến để xong thủ tục điều động công tác .”
Nói xong bà dặn: “Còn nữa, cháu là bạn của Duyệt Duyệt, là của trạm phát thanh, cứ một câu trạm trưởng Lê hai câu trạm trưởng Lê xa cách quá, cứ gọi cô là dì Lê , khó khăn gì chuyện gì thì cứ với cô.”
Tôn Duyệt bên cạnh thấy lời nhịn ghé tai Thẩm Oánh Oánh thầm: “Em Oánh Oánh ơi, chị bảo em , đừng chị ở ngoài oai phong lẫm liệt thế thôi chứ thực bà cực kỳ bảo vệ nhà đấy, em đừng sợ, bà sẽ chống lưng cho em.”
“Duyệt Duyệt!” Lê Quốc Hương cạn lời liếc cô một cái: “Lần thầm với bạn thì ơn nhỏ cái mồm một chút, là chính chủ mà còn thấy hết đây .”
Tôn Duyệt: “...”
Thẩm Oánh Oánh: “...”
Thấy Tôn Duyệt ngoan ngoãn gật đầu, Lê Quốc Hương mới thu hồi tầm mắt, mở nắp vò rượu hoa đào ngửi thử, ngay lập tức mặt hiện lên thần thái kinh ngạc.