Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:17:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tam Kim và vợ là Thúy Hoa bên cạnh thấy thì khỏi lo lắng, sợ hãi.
Dù tai tiếng và tính khí của Thẩm Oánh Oánh là điều ai cũng ở khu mỏ, hai thật sự sợ Thụy Thụy như sẽ khiến Thẩm Oánh Oánh mất kiên nhẫn.
"Đồng chí Thẩm." Lý Tam Kim vội vàng lên tiếng, "Thụy Thụy đứa nhỏ ngốc nghếch, hễ gặp thích là thích bám lấy đòi bế, khiến đau đầu lắm, cô cứ mặc kệ nó là ."
"Hóa Thụy Thụy đây là thích ?" Thẩm Oánh Oánh xoa xoa khuôn mặt múp míp của nhóc con, "Vậy thì vui quá, một em bé đáng yêu như thích thì còn gì bằng."
Nói xong, cô cũng vươn tay về phía Thụy Thụy, "Nào, nuôi bế Thụy Thụy nhé."
Tuy lấy hết can đảm để đòi bế, nhưng Thụy Thụy vẫn thẹn thùng thôi, lòng Thẩm Oánh Oánh là hổ vùi đầu cổ cô.
"Ây da, giống cha nuôi thế , thẹn thùng thế?" Thẩm Oánh Oánh nhịn mà , "Sau lớn lên cưới vợ thì đây?"
Tạ Phương Trúc: "?"
Khụ, thẹn thùng khi nào chứ?
Lý Tam Kim và Thúy Hoa bên cạnh nãy giờ vẫn luôn căng thẳng quan sát, thấy bộ dạng của cô thì trái tim treo cao cũng buông xuống.
Xem Thẩm Oánh Oánh là thích trẻ con.
Đồng thời trong lòng cũng chút nghi hoặc, cảm giác Thẩm Oánh Oánh khác hẳn so với đây nhỉ?
Cùng lúc đó, Thụy Thụy cũng ngẩng mặt lên, chớp chớp đôi mắt Thẩm Oánh Oánh, đó đôi tay nhỏ bé nâng mặt cô lên, thẹn thùng hôn lên mặt cô một cái "chụt".
"Mẹ nuôi thơm thơm, Thụy Thụy thích!"
Tạ Phương Trúc: "..."
Dám lén lút lưng mà hôn vợ , ai bảo thằng bé thẹn thùng hả?
Anh đưa tay xốc nách Thụy Thụy, trực tiếp nhấc nhóc con khỏi lòng Thẩm Oánh Oánh, mặt đổi sắc : "Thằng bé nặng quá, để bế cho."
Thụy Thụy ấm ức gục đầu lên vai Tạ Phương Trúc, nhỏ xíu: "Mẹ nuôi thơm thơm, Thụy Thụy bế cơ."
Tạ Phương Trúc: "... Cha nuôi cũng thơm thơm, bế cha nuôi là ."
Thẩm Oánh Oánh: "..."
Chương 149 Học ít, dùng từ đúng
Vốn dĩ hôm nay Thẩm Tri Nghĩa định thể hiện học vấn của mặt Thẩm Oánh Oánh để cô thấy rõ sức hút của .
ngờ sự chú ý đều Tạ Phương Trúc chiếm hết, cơ hội thể hiện, dường như Tạ Phương Trúc mới là nhân vật chính, còn ngay cả nhân vật phụ cũng bằng, trực tiếp trở thành tàng hình.
Không chỉ , ba họ còn như một gia đình ba , Thẩm Tri Nghĩa tức đến đỏ cả mắt.
Hắn chịu nổi nữa !
Hắn rảo bước vài cái đến bên cạnh Tạ Phương Trúc, cố nặn một nụ , vươn tay về phía Thụy Thụy, bày bộ dạng dỗ dành con gái ở nhà: "Thụy Thụy, cho chú bế một cái nào?"
Thụy Thụy chớp chớp mắt , một mực rúc lòng Tạ Phương Trúc, rõ ràng là cảm tình với .
Thẩm Tri Nghĩa nản lòng, ở nhà trông con gái nhiều, việc dỗ trẻ con rèn luyện , tin là xử lý đứa nhỏ .
Thế là, nụ mặt càng rạng rỡ hơn, "Thụy Thụy, cho chú bế , lát nữa chú chơi trốn tìm với cháu nhé."
Dứt lời, lấy hai tay che mặt, một lúc đột nhiên mở : "Oa~"
Thụy Thụy sững một lát, đó đầu nhỏ vùi vai Tạ Phương Trúc, "Oa ——" một tiếng lớn lên.
"Thụy Thụy ngoan, sợ." Tạ Phương Trúc nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nhóc con, thấp giọng dỗ dành: "Có cha nuôi ở đây, cha nuôi bảo vệ con."
Dứt lời, nhíu mày liếc Thẩm Tri Nghĩa đang luống cuống: "Đồng chí Thẩm Tri Nghĩa, Thụy Thụy sợ nào trông xí, nhất nên xa một chút, đừng thằng bé sợ."
Không khí xung quanh yên tĩnh trong chốc lát.
Mặt Thẩm Tri Nghĩa xanh mét.
Thấy , Tạ Phương Trúc như mới phản ứng , vẻ mặt đầy hối bồi thêm một câu: "Đồng chí Thẩm Tri Nghĩa, ngại quá, học ít, lời dùng từ đúng, ý là Thụy Thụy sợ lạ, ý gì khác ."
Thẩm Tri Nghĩa Tạ Phương Trúc, thấy mặt quả thực chút hối , nhưng hối đó trong mắt, trong đôi mắt nhạt màu là đầy rẫy sự chế nhạo và châm biếm.
Đây là ánh mắt nên khi xin ?
Ngay lập tức, Thẩm Tri Nghĩa cảm thấy bộ m.á.u trong như dồn hết lên đỉnh đầu, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Tạ Phương Trúc rõ ràng là cố tình mắng xí!!
Hắn chất vấn Tạ Phương Trúc, chẳng lẽ mắt mù ?
Nhìn khắp cả khu mỏ, diện mạo của tuy dám xếp thứ nhất trong các đồng chí nam, nhưng top 5 thì chắc chắn chen chân , liên quan gì đến từ "" chứ?
Mà lúc , Lý Tam Kim bên cạnh cuối cùng cũng phản ứng .
Vội vàng với Thẩm Tri Nghĩa: "Đồng chí phóng viên, đừng giận, Thụy Thụy đúng là sợ lạ, lá gan nhỏ như con chuột , chỉ với mà với những khác cũng thế cả."
Dứt lời, vợ của Lý Tam Kim là Thúy Hoa cũng ở bên cạnh góp lời: " , đúng ! Đồng chí phóng viên, đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với đứa nhỏ gì."
Người một câu một câu, chính là hề nhắc tới lời đầy gai góc của Tạ Phương Trúc, Thẩm Tri Nghĩa sốt ruột thôi.
đối mặt với vợ chồng Lý Tam Kim đến cả lời "đại nhân đại lượng" cũng , vì sĩ diện mà lời chất vấn Tạ Phương Trúc của cứ nghẹn thốt .
Cuối cùng chỉ thể hậm hực nén cơn giận xuống, theo cả nhóm nhà gỗ.
Trong nhà đang đốt than, ấm áp vô cùng.
Buổi tổng duyệt phỏng vấn Lý Tam Kim cũng chính thức bắt đầu, Khương Diệp Đan và Lý Tam Kim đối đáp theo bản thảo phỏng vấn, Thẩm Tri Nghĩa và Thẩm Oánh Oánh bên cạnh .
Tạ Phương Trúc, liên quan đến công việc, thì ở bên cạnh giúp trông trẻ.
Thẩm Oánh Oánh về phía hai , chỉ thấy ánh sáng lờ mờ của đèn dầu, Thụy Thụy trong lòng Tạ Phương Trúc, Tạ Phương Trúc cúi đầu, bàn tay lớn nắm lấy ngón tay béo múp của nhóc con chỉ chỉ.
Giọng của hai nhỏ, Thẩm Oánh Oánh thấy họ đang gì.
dáng vẻ đó, ước chừng là đang đếm hoa tay cho Thụy Thụy.
Thẩm Oánh Oánh cảm thấy ấm áp lạ thường, nếu họ con, Tạ Phương Trúc chắc cũng sẽ trông con như nhỉ.
Nghĩ đến đây, trong mắt cô khỏi hiện lên ý , khóe môi cũng nhịn mà cong lên.
Cùng lúc đó, Thẩm Tri Nghĩa ở phía bên bàn bát tiên bắt chính xác nụ của cô, theo hướng ánh mắt của cô, sắc mặt lập tức sụp đổ.
Một cảm giác khủng hoảng từng ập đến trong lòng.
Khoảnh khắc đó thậm chí còn hoài nghi, liệu Thẩm Oánh Oánh thật sự thích tên con nhà địa chủ , nếu cô ánh mắt dịu dàng như khi ?
Hắn vô cùng căm phẫn, chằm chằm Thẩm Oánh Oánh, Thẩm Oánh Oánh chẳng sẽ yêu cả đời ? Chẳng lẽ nhanh như lòng đổi ?
Ánh mắt quá mang tính tấn công, khiến Thẩm Oánh Oánh phớt lờ cũng khó, cô ngước mắt về phía ánh mắt đó, liền thấy Thẩm Tri Nghĩa đang trừng mắt như gà chọi.
Thẩm Oánh Oánh: "..." Cái bệnh ?
Cạn lời đảo mắt một cái, đang định phớt lờ thì ánh mắt bỗng khựng .
Thẩm Tri Nghĩa thấy cô chằm chằm rời mắt, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Cô nhận đang giận ! Cô quan tâm ! Trong lòng cô quả nhiên là !
Hắn bảo mà, Thẩm Oánh Oánh thể trúng tên con nhà địa chủ đó !
Suy nghĩ dứt, thái dương đột nhiên ngứa ngáy, dường như thứ gì đó từ tóc bò xuống.
Giây tiếp theo, một cái tát đột ngột giáng xuống mặt.
"Chát ——"
Cùng với một tiếng vang giòn giã, cả Thẩm Tri Nghĩa sững sờ, theo bản năng che lấy một bên mặt nóng rát, ngơ ngác sang bên cạnh.
Kẻ gây cái tát, Lý Tam Kim, với vẻ vô cùng áy náy: "Đồng chí phóng viên, thật xin quá, con rết núi độc lắm, sốt ruột nên tay nhanh... Anh, nó c.ắ.n đấy chứ?"
Thẩm Tri Nghĩa cuối cùng cũng lấy tinh thần, xuống tay Lý Tam Kim, con rết trong tay ông đập bẹp dí, thể tưởng tượng ông dùng lực lớn thế nào.
Thẩm Tri Nghĩa sắp tức c.h.ế.t .
Vẻ văn nhã mặt cũng giữ nữa, đột ngột bật dậy gầm lên với Lý Tam Kim: "Ông nhất định đập nó ? Không lấy tay gạt nó ?! Mẹ kiếp ông cố ý hả?!"
Lý Tam Kim dọa sợ, lắp bắp đưa tay : "Xin, xin , đồng chí phóng viên, con đây từng con c.ắ.n , tay sưng vù như cái màn thầu , là vì sốt ruột mới tay..."
Vợ ông cũng vội vàng giúp đỡ: "Tam Kim cũng là ý thôi, nếu c.ắ.n thì năm sáu ngày là khỏi ..."
Thẩm Tri Nghĩa tức đến mức đảo mắt, c.ắ.n năm sáu ngày khỏi, chẳng lẽ tát một cái thì cần thời gian hồi phục chắc?
Đang định mở miệng chuyện, phía bên Tạ Phương Trúc đang bế Thụy Thụy dậy, lướt qua tay Lý Tam Kim, với Thúy Hoa: "Chị dâu thế là nhẹ , cái thứ kịch độc, nếu thật sự c.ắ.n thì đừng năm sáu ngày, chắc là còn bệnh viện truyền dịch nữa đấy."
Nói xong, chằm chằm năm dấu ngón tay rõ rệt mặt Thẩm Tri Nghĩa, : "Đồng chí Thẩm Tri Nghĩa, Tam Kim mạo hiểm lớn như để giúp , nhất định cảm ơn Tam Kim cho thật nhé!"
Thẩm Tri Nghĩa: "?"
Hắn Lý Tam Kim tát một cái, còn bắt lời cảm ơn với Lý Tam Kim?
Chương 150 Quen thế nào
"Anh đừng nhảm với !" Thẩm Tri Nghĩa nghiến răng nghiến lợi, " thấy con rết nào lợi hại như bao giờ!"
"Đó là do thấy ít thôi." Tạ Phương Trúc nghiêm túc : "Anh tin thì cứ mang cái thứ trong tay Tam Kim cho bác sĩ xem, xem đúng ."
Thẩm Tri Nghĩa thể bày vẽ mang con rết cho bác sĩ xem ?
Hắn tức đến nổ phổi, theo bản năng về phía Thẩm Oánh Oánh.
Trong tình huống , Thẩm Oánh Oánh nhất định sẽ giúp cho .
Tiếc là chỉ thấy một khuôn mặt xinh đang xem kịch vui, sắp phát điên , tại Thẩm Oánh Oánh với biểu cảm , cô nên về phía chứ!
Hắn hiểu tại , nhưng hiện tại cũng còn tâm trí để sâu tìm hiểu nữa.
Bởi vì thật sự thể ở thêm nữa! Ở nhà bố vợ cũng bao giờ uất ức như !
Hắn giận dữ hừ một tiếng, trực tiếp sập cửa bỏ .
Thẩm Oánh Oánh vui vẻ thôi, diễn biến hôm nay cũng huyền ảo quá , rết từ xà nhà rơi xuống, cô từng thấy ai xui xẻo như .
Cô lén ghé sát Tạ Phương Trúc, dùng giọng chỉ hai thấy hỏi : "Chồng ơi, thật sự độc ?"
Nhìn dáng vẻ lén lút vui vẻ của cô, vốn dĩ Tạ Phương Trúc còn lo lắng về mối quan hệ giữa cô và Thẩm Tri Nghĩa.
Giờ thì lo lắng nữa, cũng thấp giọng đáp cô: "Lừa đấy."
Nghĩ đến bộ dạng nghiêm túc như thật của lúc đó, Thẩm Oánh Oánh suýt chút nữa nhịn mà thành tiếng.
Chồng cô thật sự là thú vị quá mất.
mà bộ dạng ăn quả đắng của Thẩm Tri Nghĩa, sướng!
Một trong những nhân vật chính, Lý Tam Kim, ngờ chuyện thành thế , vẻ mặt đầy luống cuống, nhưng sự khuyên giải của Tạ Phương Trúc, ông nhanh ch.óng điều chỉnh trạng thái, tiếp tục cùng Khương Diệp Đan tổng duyệt phỏng vấn.
Đài phát thanh của khu mỏ là loại dây, hầu hết nhà công nhân đều lắp đài phát thanh, khi chương trình bắt đầu, chỉ cần nối dây phát thanh với dây đất là thể , vô cùng thuận tiện.
Bởi vì chuyên mục phỏng vấn tuyên truyền từ , nên đối với mô hình từng , cư dân khu mỏ vô cùng mong đợi, đều đang đợi ngày phát sóng.
Nói cách khác, đến ngày chương trình phỏng vấn lên sóng, ước chừng sẽ hàng ngàn thấy.
Lý Tam Kim chỉ là một công nhân khai thác than bình thường, đối với ông mà , lên đài phát thanh cũng giống như lên ti vi , khó tránh khỏi căng thẳng, cho nên nhiều .
Đến khi rời hơn mười giờ đêm .
Chương 186
...
Sau khi khỏi nhà Lý Tam Kim, Thẩm Oánh Oánh và Tạ Phương Trúc tiên đưa Khương Diệp Đan về ký túc xá.
Lúc chia tay, Khương Diệp Đan gọi Thẩm Oánh Oánh , nhét tay cô một đôi găng tay.
Khuôn mặt luôn lười biếng và quyến rũ chút tự nhiên, "Oánh Oánh, thời tiết ngày càng lạnh , chắc lâu nữa là tuyết rơi thôi, chị đan thừa một đôi găng tay... tặng em ."
Thật sáng nay ở đài phát thanh cô tặng , nhưng ngại dám tặng, sợ Thẩm Oánh Oánh từ chối.
Trì hoãn đến tận bây giờ mới lấy hết can đảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-184.html.]
Ánh mắt Thẩm Oánh Oánh rơi khuôn mặt đang giả vờ quan tâm của cô , mỉm , nhận lấy đôi găng tay từ tay cô , "Cảm ơn chị Diệp Đan, em khách sáo nhé!"
Khương Diệp Đan thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: "Vậy chị lên đây."
"Dạ! Chào chị Diệp Đan ạ!"
Nhìn theo cô lên lầu, Thẩm Oánh Oánh và Tạ Phương Trúc về phía đài phát thanh, xe đạp của họ vẫn đỗ ở đó.
Từ ký túc xá công nhân đến đài phát thanh mất bảy tám phút bộ, Tạ Phương Trúc cụp mắt đang đeo đôi găng tay bên cạnh, tay nhịn mà xoa xoa đầu cô.
"Vợ , mệt em?"
Thẩm Oánh Oánh dừng động tác tay, chớp chớp mắt , "Chồng ơi, định cõng em ?"
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh , mắt Tạ Phương Trúc hiện lên ý , tự giác xổm xuống mặt cô.
Thẩm Oánh Oánh cũng khách sáo, trực tiếp trèo lên.
"Cảm ơn chồng, yêu quá mất~"
Nghe giọng nhẹ nhàng tinh nghịch của cô, lòng Tạ Phương Trúc tràn ngập hạnh phúc, cõng cô vững vàng về phía .
Thẩm Oánh Oánh vai , khuôn mặt tuấn tú của , nhịn rướn hôn "chụt" một cái.
"Chồng em mà trai thế ? Em đúng là nhặt bảo bối !"
Dứt lời, cô nhỏ giọng hỏi : "Chồng ơi, quen chị Diệp Đan ?"
Tạ Phương Trúc còn đang chìm đắm trong câu "nhặt bảo bối" của cô, thấy câu , căn bản nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng hỏi: "Quen chứ, chị là bạn của , em?"
"Cậu hồi định giới thiệu chị cho ?"
Nghe thấy lời , suy nghĩ của Tạ Phương Trúc ngay lập tức trở , theo bản năng tưởng rằng đang châm chọc ly gián mối quan hệ giữa và vợ, giọng càng trở nên căng thẳng:
"Ai với em ? Anh và chị quan hệ gì cả, lúc chị gặp khó khăn, quả thực bảo chăm sóc chị nhiều hơn, nhưng chị từ chối , liền quản nữa. Vợ , em đừng bậy, từ đầu đến cuối chỉ mỗi em thôi, và cũng chỉ mỗi em thôi."
Nhìn bộ dạng lo sợ hiểu lầm của , Thẩm Oánh Oánh phì , ôm c.h.ặ.t hơn một chút.
"Chồng ơi, đừng kích động mà, em nghi ngờ , chỉ là chút tò mò thôi." Cô cọ cọ mặt , "Em đoán là lúc đó vun vén cho hai , kết quả là cả và chị Diệp Đan đều ý gì, chuyện liền đó nữa."
Nghe lời , lòng Tạ Phương Trúc mới bình tâm , nhưng vẫn nhịn nghiêm túc nhấn mạnh với cô: "Vợ , trong lòng chỉ em thôi."
"Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của kìa, em mà!"
Thẩm Oánh Oánh nựng mặt một cái.
Dứt lời, cô hỏi : " chồng ơi, nhận Thụy Thụy con nuôi ?"
Câu hỏi cô hỏi ở nhà Lý Tam Kim , nhưng đông quá nên mới nhịn đến tận bây giờ.
Lý Tam Kim tuy bây giờ là chiến sĩ thi đua, nhưng thực tế cũng chỉ là một công nhân khai thác than bình thường.
Theo tính cách của Tạ Phương Trúc, đối với mang lợi lộc gì, lẽ sẽ giữ vẻ khách sáo, nhưng tuyệt đối nhiệt tình đến mức nhận con con nuôi.
Nghe , thần sắc Tạ Phương Trúc bỗng nhiên trầm xuống.
Anh quen Lý Tam Kim năm thứ hai khi đến mỏ.
Ngày hôm đó vặn là mùng Một Tết, vợ của Lý Tam Kim đang m.a.n.g t.h.a.i thì chuyển , do chuyển sớm một tháng nên chuẩn gì.
Bà đỡ định thì về quê chồng ăn Tết , còn bác sĩ trực ở bệnh viện khu mỏ đỡ đẻ, vợ Lý Tam Kim là con đầu lòng nên gì cả, tình hình vô cùng nguy hiểm.
Lý Tam Kim bèn chạy mượn xe lừa của những nhà xe lừa trong khu mỏ để đến bệnh viện thị trấn ở trấn Hồng Tinh.
Vốn dĩ mùng Một Tết mượn đồ là may mắn .
Hơn nữa lúc đó, Lý Tam Kim mới đến mỏ lâu, vẫn là một công nhân luân chuyển từ nông dân, phận địa vị.
Cho nên dù ông quỳ trong tuyết khổ sở van xin, chủ nhà xe lừa đó vẫn ngay lập tức đóng sập cửa .
Khi Tạ Phương Trúc xách rượu ngang qua, Lý Tam Kim đang quỳ trong tuyết lóc t.h.ả.m thiết trong vô vọng.
"Ông trời ơi! Con chỉ còn mỗi vợ con thôi, cầu xin ông hãy cứu lấy cô !"
Đó là duy nhất Tạ Phương Trúc thực sự động lòng trắc ẩn.
Bởi vì cảnh tượng đó quá quen thuộc , mười mấy năm , cũng từng quỳ cửa nhà khác như , quỳ dập đầu, lóc trong vô vọng.
Cầu xin đại đội trưởng duy nhất xe bò trong làng cứu .
Đại đội trưởng cũng từ chối y như mà Lý Tam Kim cầu xin, thậm chí còn chê mùng Một Tết thật xui xẻo, đ.ấ.m đá một trận túi bụi.
Khi khập khiễng trở về, bắt đầu m.á.u, ngày càng nhiều, sắc mặt cũng ngày càng tái nhợt, cuối cùng vĩnh viễn nhắm mắt .
Anh nghĩ, nếu ngày hôm đó ai đó giúp , thì liệu kết quả khác ?
Chương 151 Khoảnh khắc đó, cảm thấy khổ cực đều xứng đáng
Xua những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, Tạ Phương Trúc mím môi, nhẹ giọng :
"Lúc đó là Tết, chị dâu sinh non, giúp tìm xe lừa đưa đến bệnh viện thị trấn. Sau khi Thụy Thụy bình an chào đời, Tam Kim liền nhất quyết bắt đứa bé nhận cha nuôi."
Nghe , Thẩm Oánh Oánh chút kinh ngạc, Tết nhất mà Tạ Phương Trúc cứu ?
Đây giống phong cách của nha.
Dù trong sách, Tạ Phương Trúc ghét nhất là Tết, ghét nhất thấy khác vui vẻ đoàn viên.
Cho nên cứ đến Tết Nguyên đán là nhất định sẽ nhảy gây chuyện.
Nhìn thấy khác đau đớn c.h.ế.t trong cái ngày lẽ vui vẻ đoàn viên đó, dường như mới cảm thấy khoái lạc.
Trong lòng chút nghi hoặc, nhưng từ thái độ của Lý Tam Kim mà , lòng cảm kích dành cho Tạ Phương Trúc là hề giả dối chút nào.
Cho nên cô cũng nghi ngờ tính xác thực của sự việc, dù hiện tại là đàn ông của cô, tên đại phản diện gì đó trong sách.
...
Sau khi khỏi nhà Lý Tam Kim, Thẩm Oánh Oánh và Tạ Phương Trúc đưa Khương Diệp Đan về ký túc xá .
Lúc chia tay, Khương Diệp Đan gọi Thẩm Oánh Oánh , nhét tay cô một đôi găng tay.
Khuôn mặt luôn lười biếng phong tình vạn chủng chút tự nhiên, "Oánh Oánh, thời tiết ngày càng lạnh , qua một thời gian nữa chắc là sẽ tuyết, chị đan thừa một đôi găng tay... tặng cho em."
Thật sáng nay lúc ở đài phát thanh cô định tặng , nhưng dám tặng vì sợ Thẩm Oánh Oánh từ chối.
Trì hoãn đến tận bây giờ mới lấy hết can đảm.
Ánh mắt Thẩm Oánh Oánh rơi khuôn mặt đang giả vờ quan tâm của cô, mỉm , nhận lấy găng tay từ tay cô: "Cảm ơn chị Diệp Đan, em khách sáo nhé!"
Khương Diệp Đan thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: "Vậy chị lên đây."
"Vâng! Tạm biệt chị Diệp Đan!"
Nhìn theo cô lên lầu, Thẩm Oánh Oánh và Tạ Phương Trúc về phía đài phát thanh, xe đạp của họ vẫn đang đỗ ở đó.
Ký túc xá công nhân cách đài phát thanh bảy tám phút bộ, Tạ Phương Trúc cúi mắt con gái bên cạnh đang đeo thử găng tay, tay kìm xoa xoa đầu cô.
"Vợ , em mệt ?"
Thẩm Oánh Oánh dừng động tác tay, chớp chớp mắt , "Chồng ơi, định cõng em ?"
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh , mắt Tạ Phương Trúc hiện lên ý , tự giác xổm xuống mặt cô.
Thẩm Oánh Oánh cũng khách sáo, trực tiếp leo lên lưng .
"Cảm ơn chồng yêu, yêu quá ~"
Nghe giọng nhẹ nhàng tinh nghịch của cô, lòng Tạ Phương Trúc tràn đầy hạnh phúc, cõng cô vững vàng bước về phía .
Thẩm Oánh Oánh áp mặt vai , khuôn mặt nghiêng tuấn tú của , nhịn rướn "chụt" một cái.
"Chồng em trai thế nhỉ? Em đúng là nhặt bảo vật !"
Dứt lời, cô nhỏ giọng hỏi : "Chồng ơi, quen chị Diệp Đan ?"
Tạ Phương Trúc vẫn còn đang đắm chìm trong câu "nhặt bảo vật" của cô, thấy lời cũng nghĩ nhiều, theo bản năng hỏi : "Có quen, chị là bạn của , ?"
"Cậu đây giới thiệu chị cho ?"
Nghe , suy nghĩ của Tạ Phương Trúc lập tức trở , theo bản năng cho rằng đang ly gián mối quan hệ giữa và vợ, giọng càng trở nên căng thẳng:
"Ai với em thế? Anh và chị quan hệ gì cả, lúc chị gặp khó khăn, bảo chăm sóc chị nhiều hơn, nhưng chị từ chối nên quản nữa. Vợ , em đừng bậy, từ đầu đến cuối chỉ mỗi em, cũng chỉ mỗi em thôi."
Nhìn bộ dạng sợ hiểu lầm của , Thẩm Oánh Oánh dở dở , ôm c.h.ặ.t hơn một chút.
"Chồng ơi, đừng kích động mà, em nghi ngờ , chỉ là tò mò thôi." Cô cọ cọ má , "Em đoán là lúc đó vun vén cho hai , kết quả là và chị Diệp Đan đều ý gì nên chuyện mới đó nữa."
Nghe xong lời , lòng Tạ Phương Trúc mới bình , nhưng vẫn nhịn nghiêm túc nhấn mạnh với cô: "Vợ , trong lòng chỉ em thôi."
"Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của kìa, em mà!"
Thẩm Oánh Oánh véo véo mặt .
Dứt lời, cô hỏi : " chồng ơi, nhận Thụy Thụy con nuôi ?"
Câu hỏi cô hỏi từ khi ở nhà Lý Tam Kim , nhưng vì đông quá nên mới nhịn đến tận bây giờ.
Lý Tam Kim tuy hiện tại là lao động kiểu mẫu, nhưng thực chất cũng chỉ là một công nhân khai thác than bình thường.
Theo tính cách của Tạ Phương Trúc, đối với những mang lợi lộc gì, lẽ sẽ giữ vẻ khách sáo, nhưng tuyệt đối nhiệt tình đến mức nhận con con nuôi.
Nghe , thần sắc Tạ Phương Trúc bỗng chốc u ám hẳn .
Quen Lý Tam Kim là năm thứ hai đến khu mỏ.
Hôm đó đúng ngày mùng một Tết, vợ đang m.a.n.g t.h.a.i của Lý Tam Kim chuyển , vì sinh non một tháng nên chuẩn .
Bà đỡ định sẵn thì về quê chồng ăn Tết , mà bác sĩ trực ở bệnh viện khu mỏ đỡ đẻ, vợ Lý Tam Kim m.a.n.g t.h.a.i con đầu lòng nên gì cả, tình hình vô cùng nguy hiểm.
Lý Tam Kim liền chạy mượn xe lừa của những nhà xe trong khu mỏ để đến bệnh viện thị trấn Hồng Tinh.
Vốn dĩ mùng một Tết mượn đồ là may mắn .
Hơn nữa lúc đó Lý Tam Kim mới đến khu mỏ lâu, vẫn còn là công nhân từ nông thôn chuyển đến, địa vị gì.
Cho nên dù ông quỳ trong tuyết khổ sở van nài, chủ nhân chiếc xe lừa vẫn đóng sập cửa .
Lúc Tạ Phương Trúc xách rượu đốt ngang qua, Lý Tam Kim đang bất lực quỳ trong tuyết gào .
"Ông trời ơi! Con chỉ còn mỗi vợ con thôi, cầu xin ông hãy cứu lấy cô !"
Đó là duy nhất Tạ Phương Trúc thực sự động lòng trắc ẩn.
Bởi vì cảnh tượng đó quá đỗi quen thuộc, hơn mười năm , cũng từng quỳ cửa nhà khác như , quỳ dập đầu, đau khổ lóc tuyệt vọng.
Cầu xin đại đội trưởng - duy nhất trong làng xe bò cứu .
Đại đội trưởng cũng từ chối giống như mà Lý Tam Kim cầu xin, thậm chí còn chê mùng một Tết mang điềm gở, lao đ.ấ.m đá một trận.
Đợi đến khi tập tễnh về, bắt đầu chảy m.á.u, ngày càng nhiều, khuôn mặt cũng ngày càng trắng bệch, cuối cùng vĩnh viễn nhắm mắt .
Anh nghĩ, nếu ngày đó giúp , liệu kết quả khác ?
Chương 151 Khoảnh khắc đó, cảm thấy khổ cực đều xứng đáng
Xua tan những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, Tạ Phương Trúc mím môi, nhẹ giọng :
"Lúc đó đúng dịp Tết, chị dâu sinh non, giúp tìm xe lừa đưa đến bệnh viện thị trấn. Sau khi Thụy Thụy chào đời bình thường, Tam Kim nhất quyết bắt đứa bé nhận cha nuôi."
Nghe , Thẩm Oánh Oánh chút kinh ngạc, Tết nhất mà Tạ Phương Trúc cứu ?
Đây giống tác phong của lắm.
Bởi vì trong sách, Tạ Phương Trúc ghét nhất là Tết, ghét nhất thấy khác vui vẻ đoàn viên.
Cho nên cứ đến Tết Nguyên Đán là chắc chắn sẽ nhảy gây chuyện.
Nhìn thấy khác đau khổ tột cùng trong những ngày lẽ vui vẻ đoàn viên, dường như mới cảm thấy khoái lạc.
Trong lòng nghi hoặc, nhưng thái độ của Lý Tam Kim, sự cảm kích đối với Tạ Phương Trúc là hề giả dối.
Cho nên cô cũng nghi ngờ tính chân thực của sự việc, dù hiện tại là đàn ông của cô, là nhân vật phản diện đại ác ma gì trong sách cả.