Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:22:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không chắc cô lấy , để đề phòng, định mang cuốn sổ tay qua cho cô, dù trời lạnh thế , nỡ để cô chạy chạy một chuyến nữa.

 

Lúc bước qua ngưỡng cửa, thuận tay lật lật, kết quả liền chú ý tới một tờ giấy gấp ngang kẹp ở trang cuối của cuốn sổ tay bìa cứng, giống như loại giấy thư chuyên dụng của khu mỏ, mặt tờ giấy thể thấy những nét chữ nổi lên.

 

Chắc là thư.

 

Bức thư trong sổ tay của Thẩm Oánh Oánh, khác đưa cho cô thì chính là cô cho khác.

 

Tạ Phương Trúc hiểu rõ, dù là trường hợp nào, khi sự đồng ý của cô, cũng nên xem.

 

ma xui quỷ khiến thế nào, vẫn rút tờ giấy đó từ khe kẹp của cuốn sổ.

 

là thư, tổng cộng hai trang, hai trang kín mít chữ.

 

Chỉ mới lướt qua một lượt, thần sắc của Tạ Phương Trúc đanh .

 

Chương 157 Không dám nghĩ, cũng dám đối mặt

 

Đó là Thẩm Tri Nghĩa cho Thẩm Oánh Oánh, đó rằng cho dù đến tận bây giờ vẫn một lòng si mê Thẩm Oánh Oánh, thỉnh thoảng sẽ nhớ từng chút một những kỷ niệm khi hai ở bên .

 

Những ký ức đẽ đó khiến đến nay vẫn khó quên, hy vọng thể cùng Thẩm Oánh Oánh gương vỡ lành.

 

bắt đầu từ bạn bè cũng .

 

Ngay cả định lực như Tạ Phương Trúc, khi thấy những hồi ức mà Thẩm Tri Nghĩa trong thư, những khoảnh khắc ngọt ngào đó, tay cũng kìm mà run lên.

 

—— Anh đến nay vẫn thể quên , đầu tiên em thích , đôi mắt em như những ngôi trời, lấp lánh rạng ngời. Trái tim như biến thành một chú thỏ nhỏ, dường như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, em là một con gái đáng yêu bao!

 

Tạ Phương Trúc suýt nữa thì nhồi m.á.u cơ tim, đột ngột siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bức thư trong tay lập tức biến thành một cục giấy nhăn nhúm.

 

Anh ném mạnh cục giấy xuống đất, giơ chân lên đạp mấy cái, cục thư ban đầu vo tròn lập tức biến thành một mảng giấy bẹp dí.

 

Tạ Phương Trúc giận dữ thôi, vốn dĩ định bỏ qua cho Thẩm Tri Nghĩa , kết quả tên đó dám bày cái trò ch.ó má .

 

Càng nghĩ càng giận, hăng hái giẫm thêm mấy cái, sức dùng lớn, vài cái đạp xuống, cục giấy lún sâu lớp bùn đất trong sân.

 

vẫn cảm thấy hả giận.

 

Anh bếp lấy chiếc rìu , coi bức thư đó như Thẩm Tri Nghĩa mà phát tiết c.h.é.m mạnh.

 

Anh nhất định khiến tên đó yên , thể trực tiếp bóp c.h.ế.t thì sẽ tác thành cho tên đó!

 

Chẳng ăn vụng ? Vậy thì để tên đó ăn vụng cho sướng!

 

Còn về phần vợ...

 

Anh hít một thật sâu, điên cuồng thuyết phục bản trong lòng.

 

Vợ , trong lòng cô, quan trọng nhất, cô căn bản thèm để mắt tới Thẩm Tri Nghĩa.

 

Cho nên vợ chắc chắn xem bức thư , nếu cô nhất định sẽ vứt , đốt hoặc xé nát, tuyệt đối thể cất giữ nó !

 

Anh niềm tin chính !!! Không nghĩ đông nghĩ tây!

 

...

 

Lúc Thẩm Oánh Oánh và phóng viên Liễu trở , liền thấy cảnh tượng đang c.h.é.m loạn xạ đống đất.

 

Bùn đất b.ắ.n tung tóe, nơi lưỡi rìu hạ xuống là một mớ hỗn độn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-194.html.]

Thẩm Oánh Oánh: "..."

 

Phóng viên Liễu: "..."

 

"Tạ... Tạ Phương Trúc..." Thẩm Oánh Oánh cái vẻ điên khùng của cho khiếp sợ, một chân còn bước sân cũng dám bước : "Anh... đang ?"

 

Phóng viên Liễu cũng vẻ mặt hung dữ của cho run rẩy, cũng sững tại chỗ dám tiến lên.

 

Vị đội trưởng Tạ thế?

 

Vừa nãy lúc phối hợp chương trình phỏng vấn, chẳng là một ôn hòa ?

 

Tạ Phương Trúc ngờ cô nhanh như , thần sắc sững một chút, ngay đó thản nhiên giẫm lên bức thư c.h.é.m nát bét.

 

"Muốn bổ ít củi, thử xem cái rìu sắc ." Anh thản nhiên dối mà đổi sắc, đồng thời hỏi cô: "Vợ ơi, em thế?"

 

thấy ai thử rìu sắc theo kiểu bao giờ, nhưng hiện tại ngoài ở đây, cô cũng tiện hỏi, chỉ thể gượng : "Chìa khóa của phóng viên Liễu để quên ở nhà , nên lấy."

 

Phóng viên Liễu cũng vội vàng : " , đội trưởng Tạ, phiền quá."

 

"Không ." Tạ Phương Trúc nhàn nhạt : "Đồ đạc bên trong đều đụng , phóng viên Liễu tự lấy ."

 

"Được." Phóng viên Liễu gật đầu, nhưng cử động, vì Tạ Phương Trúc hiện tại đang ngay chính giữa cửa.

 

Theo tư duy của bình thường, để lấy đồ thì đương nhiên tránh sang một bên.

 

Tạ Phương Trúc cứ như thần cửa, chôn chân một chỗ nhúc nhích.

 

Phóng viên Liễu khó xử, do dự một cái, nhưng Tạ Phương Trúc cứ như cảm nhận gì, vẫn y như hộ pháp đó.

 

Cuối cùng phóng viên Liễu còn cách nào khác, chỉ đành nghiêng trong.

 

Thẩm Oánh Oánh cũng bước sân, tranh thủ lúc phóng viên Liễu ở bên trong, cô vội vàng dùng giọng chỉ hai thấy hỏi Tạ Phương Trúc: "Ông xã, ? Sao cứ là lạ thế?"

 

Tạ Phương Trúc sâu mắt cô, khựng một lát mới : "Không gì."

 

"Thật ?" Thẩm Oánh Oánh tin, cúi đầu nghi hoặc chân : "Chân đang giẫm cái gì đấy?"

 

"Không ."

 

Nỗi sợ hãi do vẻ điên khùng của gây trong Thẩm Oánh Oánh tan biến, cô cau mày: "Rốt cuộc là cái gì ? Ngay cả em cũng thể ?"

 

Vừa nãy Tạ Phương Trúc còn giận dữ đến mức sắp nổ tung, lúc lý trí cũng về.

 

Mặc dù trong lòng tự ý quyết định, tìm cho cô lý do là xem thư, cũng như sự tồn tại của bức thư .

 

... nếu cô thì ?

 

Anh thà để bức thư đó biến mất " lý do", còn hơn là để cô chính xử lý nó.

 

Có những thứ, dám nghĩ tới, cũng dám đối mặt.

 

"Vợ ơi." Anh cụp mắt xuống, chân vẫn nhúc nhích: "Chân , động đậy ."

 

Thẩm Oánh Oánh: "?"

 

Lúc , phóng viên Liễu cũng tìm thấy chìa khóa của chiếc ghế dài, hai , hỏi Thẩm Oánh Oánh: "Đồng chí Thẩm, cô định lát nữa mới lên mỏ, bây giờ luôn?"

 

Thẩm Oánh Oánh Tạ Phương Trúc vẫn bất động như cũ: "Tạ Phương Trúc, chứ? Có cần em xin nghỉ ở với ?"

 

 

Loading...