Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:22:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía ông là hai thanh niên ăn mặc tương tự.
Một trông lớn tuổi hơn, hai mươi bảy hai mươi tám.
Người nhỏ hơn, chừng hai mươi bốn hai mươi lăm.
Trên mặt cả ba đều treo đầy nụ , đặc biệt là thanh niên hai mươi bảy hai mươi tám tuổi , tỏ vô cùng cảm kích Chương Vũ, cứ nắm tay Chương Vũ mãi: "Đồng chí , thật sự đa tạ quá, chúng bao giờ tới khu mỏ, cứ như lũ ruồi mất đầu , đa tạ dẫn chúng tới đây tìm em gái."
Nếu là bình thường, Chương Vũ chắc chắn sẽ chẳng nhiệt tình dẫn đường như .
đây là của Thẩm Oánh Oánh, việc gì thể ghi điểm mặt Thẩm Oánh Oánh thì lẽ nào tích cực?
"Anh khách sáo quá." Chương Vũ vội vàng đáp: "Cũng tiện đường thôi, gì ."
Đoạn nịnh nọt Thẩm Oánh Oánh: "Đồng chí Thẩm, giờ cũng sắp đến giờ ăn trưa , dù cũng việc gì mấy, ở đây đồng chí Khương, là cô đưa bác và hai vị đại ca ăn cơm ở nhà ăn ? họ vội vã mang trứng gà tới cho cô, ngay cả bữa sáng còn ăn ."
Nghe thấy lời , đàn ông hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mới cảm ơn liền vội vàng lên tiếng với Thẩm Oánh Oánh:
"Em gái, em lâu lắm về nhà, và trong nhà đều lo lắng cho em, em sống ở bên , nên nhân lúc rảnh việc đồng áng, đặc biệt tới thăm em."
Nói xong, lật tấm vải trắng đậy giỏ tre đang xách tay , bên trong đựng chừng mười mấy quả trứng gà.
Trong mắt lóe lên vẻ tinh ranh, : "Hiện tại điều kiện ở nhà , mỗi ngày nếu ăn khoai lang thì cũng ăn khoai tây, chẳng thấy miếng thịt nào, cũng chỉ mấy quả trứng gà là đem biếu , lát nữa em mang về nhà tẩm bổ cơ thể."
Người đàn ông nhỏ tuổi hơn bên cạnh hùa theo: "Em gái, hai cho em , chỗ trứng gà là ba đặc biệt dành dụm cho em đấy."
"Ngày nào ông cũng canh bên cạnh con gà mái già, dành dụm suốt hai tháng mới bấy nhiêu đây, ngay cả mấy đứa nhỏ trong nhà đòi ăn ông cũng cho , em xem ba quan tâm em bao."
Lúc , đàn ông ngoài năm mươi tuổi vẫn luôn im lặng cũng lên tiếng:
"Con gái út , ba chỉ là một lão nông dân, điều ba thể chỉ là đối với con bằng cả tấm lòng, giờ con là công nhân , tuyệt đối đừng chê bai chút lòng thành đáng tiền nhé."
Nói thật, nếu ký ức của nguyên chủ, với màn diễn kịch của ba , Thẩm Oánh Oánh khi thật sự sẽ nghĩ là tình cha con, em thâm trọng.
cô ký ức của nguyên chủ, đương nhiên thể bọn họ là hạng gì.
Ba lượt là ba, cả và hai của nguyên chủ, cũng là những ủng hộ tư tưởng trọng nam khinh nữ của nguyên chủ - Phan Vân.
Dù là bắt nạt nguyên chủ thậm tệ như đối với Tạ Phương Trúc, nhưng cũng chẳng bao giờ cho nguyên chủ sắc mặt gì.
Nguyên chủ là trong cuộc tẩy não, cam tâm tình nguyện trâu ngựa cho bọn họ, và cảm thấy điều đó là bình thường.
Thẩm Oánh Oánh là ngoài cuộc, cô thấu tất cả.
Có thể như thế , trong mắt tất cả những đàn ông nhà nguyên chủ, nguyên chủ phận là con gái thì căn bản chẳng coi là , mà là một món hàng.
Một món hàng chuyên tạo lợi ích cho bọn họ.
Lần lên đây, chắc là vì khi cô xuyên qua thì đưa tiền về nữa, nhà nguyên chủ chịu nổi, nên mới sắp xếp lên đây tìm sự hiện diện đây mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-196.html.]
xem chuyện của Thẩm Gia Tài và Phan Vân, bọn họ rút kinh nghiệm , còn theo lộ trình giả nghèo giả khổ, quan tâm chăm sóc nữa cơ đấy.
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn sẽ chịu nổi đòn tấn công .
... cô nguyên chủ.
Chương 159 ... là quá đúng bài bản ?
Thẩm Oánh Oánh dậy khỏi ghế, lướt qua ba của nguyên chủ là Thẩm Tiến Tài với vẻ mặt vô cùng xúc động.
"Ba, ba thể ghi nhớ và lo lắng cho con bằng cả tấm lòng như thế , con thấy mãn nguyện lắm , thể chê bai chứ?"
Dứt lời, cô bước tới mặt đàn ông hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, tức là cả của nguyên chủ Thẩm Vận Lai, thuận tay nhận lấy chỗ trứng gà tay .
Gương mặt đầy vẻ cảm kích : "Anh cả, hôm nay đa tạ các vất vả chạy một chuyến lên đây, em thật sự quá cảm động ! Mọi đúng là cứu tinh mà!"
Nói đến đây, như chợt nhớ điều gì, nụ mặt cô bỗng vụt tắt, thở dài vắn dài dài than vãn: "Ba, cả, hai, , dạo gần đây em nghèo rớt mồng tơi, một đồng tiền cũng hận thể bẻ đôi mà tiêu."
"Bữa ăn mỗi ngày cũng cắt giảm từ ba bữa xuống còn hai bữa, bữa nào cũng gặm bánh ngô, đói đến mức em thấy cánh tay là c.ắ.n một cái, giờ mang trứng gà tới, em thật sự cảm động phát , cuối cùng cũng nếm mùi vị chất bổ ."
Nghe thấy lời , ba cha con nhà họ Thẩm đều ngẩn .
Bọn họ chuyến lên đây, ngoài việc mưu đồ đ.á.n.h bài tình cảm hòa giải với Thẩm Oánh Oánh, quan trọng hơn là moi chút tiền từ tay cô.
Ý định bọn họ thực hiện ngay khi Phan Vân gặp chuyện .
Chỉ là thời gian đó xui xẻo đến kỳ lạ, hễ cứ khỏi cửa là gặp chuyện, gặp cướp đường thì trong nhà đột ngột gặp chuyện.
Tóm , cứ như phạm Thái Tuế , thế nào cũng khỏi làng Thẩm Gia.
Cuối cùng bọn họ đành tạm gác ý định lên đây, mãi cho đến gần đây khi vợ của con thứ ba nhà họ Thẩm là Thẩm Kiến Thiết sinh con thứ hai, ý định đó mới trỗi dậy nữa.
Vợ của Thẩm Kiến Thiết là một đàn bà tính tình đanh đá, chỗ nào cũng thích so bì.
Ở trong nhà, đối tượng so bì của cô chính là chị dâu cửa sớm hơn , tức là vợ của Thẩm Vận Lai - con cả nhà họ Thẩm.
Vợ Thẩm Vận Lai cái gì thì cô tuyệt đối thể thiếu cái đó, nếu thiếu, nhất định sẽ quậy cho cả nhà gà ch.ó yên.
Hồi vợ Thẩm Vận Lai sinh con thứ hai, đúng lúc Thẩm Oánh Oánh lấy Tạ Phương Trúc, còn Thẩm Kiến Thiết thì dùng tiền sính lễ Tạ Phương Trúc đưa để cưới vợ.
Lúc đó, nhà họ Thẩm mắc nợ, Tạ Phương Trúc hàng tháng đều đưa tiền, còn Thẩm Oánh Oánh cũng thỉnh thoảng lén lút giúp đỡ nhà đẻ, nên vợ Thẩm Vận Lai chăm sóc ở cữ thứ hai vô cùng sung sướng.
bây giờ, trong nhà nợ nần chồng chất, tiền của Thẩm Oánh Oánh cũng ngắt, tiền 20 đồng Tạ Phương Trúc đưa hàng tháng tuy thể duy trì cuộc sống cơ bản của cả một đại gia đình.
vợ Thẩm Kiến Thiết mức độ ở cữ giống như vợ Thẩm Vận Lai năm xưa là chuyện căn bản thể nào .
Thế là, cô bắt đầu giở quẻ.
Khả năng chiến đấu của cô mạnh, lưng mấy trai hung hãn chống lưng, nên cả nhà họ Thẩm suýt chút nữa cô quậy cho tung trời.