Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:22:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ dậy , Thẩm Oánh Oánh mới phát hiện ông khá cao, chỉ thấp hơn Tạ Phương Trúc một chút, ước chừng cũng hơn 1 mét 8, nhưng gầy.

 

38 tuổi, nhưng vì khuôn mặt thư sinh, tuy là mắt một mí, nhưng đuôi mắt dài, mí mắt mỏng, trẻ trung.

 

Thoạt qua, chỉ 32, 33 tuổi, còn khá là trai.

 

Hèn chi Khương Diệp Đan đem lòng mến mộ ông, cho dù đến tận bây giờ vẫn vấn vương dứt.

 

Nghĩ đến đây, cô nhịn sang Khương Diệp Đan bên cạnh.

 

Bình thường, Tạ Phương Trúc thỉnh thoảng cũng đến đón cô, Khương Diệp Đan nếu cùng cô xuống, thường chỉ chào hỏi đơn giản ngay.

 

hôm nay, chị nguyên tại chỗ , ánh mắt thẳng về phía Trương Đông Minh.

 

Thẩm Oánh Oánh thậm chí còn thấy trong mắt chị chút dư vị của sự tương tư cả đời.

 

Nhìn Trương Đông Minh, dường như phát hiện sự tồn tại của Khương Diệp Đan, lẽ là nhận thấy thần sắc của bên cạnh cô chút bất thường, mới sang Khương Diệp Đan.

 

Lại lịch sự hỏi Thẩm Oánh Oánh: "Oánh Oánh, đây là bạn đ..."

 

Như nhận điều gì, giọng bỗng khựng , đôi mắt hẹp cặp kính mở to, "Tiểu Diệp Tử?"

 

Dứt lời, mặt đầy ngạc nhiên vui mừng: "Tiểu Diệp Tử, hai năm gặp, thành cô thiếu nữ lớn , hai b.í.m tóc cũng xõa , chú suýt chút nữa nhận cháu."

 

"Chú chỉ dựa b.í.m tóc để nhận thôi ?" Khương Diệp Đan rõ ràng hài lòng với phản ứng của ông, gạt một phần tóc xõa n.g.ự.c : "Đồ mù dở."

 

Thẩm Oánh Oánh ngay, tuy là lời mắng, nhưng ngữ khí đó căn bản đang mắng, ngược giống như đang nũng với trong lòng.

 

Trương Đông Minh - lão thẳng nam chắc chắn là , ông hì hì: "Cô bé tính tình vẫn tệ như , thế thì yêu cháu chịu nổi đây? Thu liễm cái tính ."

 

Giọng điệu còn mang hướng của bậc tiền bối đối với hậu bối.

 

Quả nhiên, Khương Diệp Đan nhíu nhíu mày, sắc mặt trắng.

 

Thấy , Thẩm Oánh Oánh vội vàng ghé sát Trương Đông Minh, dùng giọng thấp chỉ hai thấy với ông: "Cậu ơi, đừng bậy, chị Diệp Đan vẫn kết hôn ."

 

Nghe , Trương Đông Minh lập tức lỡ lời, sắc mặt vô cùng ngượng ngùng: "Ái chà, xem cái mồm chú , cô bé sắp giận ."

 

Nhìn thấy dáng vẻ của ông, Thẩm Oánh Oánh bất lực đến mức đỡ trán.

 

Trong khi chắc chắn cô gái đó kết hôn , thể linh tinh như chứ?

 

Tạ Phương Trúc tuy trong chuyện nam nữ là một gã thẳng nam chính hiệu, nhưng trong giao tiếp xã hội, EQ cực kỳ cao.

 

cảm thấy , dù là chuyện nam nữ EQ giao tiếp xã hội, đều ở mức âm nhỉ?

 

Hèn chi đời độc cả đời.

 

Chương 173 Cháu vợ, cháu hiểu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-213.html.]

 

"Chị Diệp Đan, chị đừng em bậy, là hiểu lầm thôi."

 

Thẩm Oánh Oánh vội vàng giúp Trương Đông Minh chữa ngượng.

 

"Lúc khi vẫn còn ở tuyến ba, em đài phát thanh, liền hỏi thăm em về chị. Vừa dì Lê giới thiệu đối tượng cho chị, liền cho rằng chị chắc chắn sẽ xem mắt thành công."

 

"Dù chị Diệp Đan xinh ưu tú, đàn ông nào mà chẳng trúng cơ chứ? Em ngờ nghĩ như , thế nên cũng giải thích kỹ, kết quả là cứ hiểu lầm đến bây giờ."

 

Dứt lời, cô giả vờ trách móc Trương Đông Minh: "Cậu cũng thật là, chuyện xem mắt là chuyện của hai bên, chỉ cân nhắc từ góc độ đàn ông thế?"

 

"Đàn ông mơ cũng lấy, nhưng chị Diệp Đan nhất định ưng ý chứ? Chị Diệp Đan ưu tú xinh , mắt đương nhiên cao, thể tùy tiện là đàn ông nào cũng gả, chắc chắn tìm nhất ."

 

"Oánh Oánh đúng." Trương Đông Minh vội vàng mượn bậc thang xuống: "Là chú thiển cận ."

 

Nói xong, ông sờ sờ mũi hối Khương Diệp Đan: "Tiểu Diệp Tử, thật xin , là chú hiểu lầm, để bù đắp, chú giới thiệu cho cháu vài thật ."

 

Thẩm Oánh Oánh: "..." Cậu ơi, đừng nữa thì hơn.

 

Mặc dù Khương Diệp Đan nghi ngờ lời Thẩm Oánh Oánh , nhưng cán cân trong lòng vẫn nhịn mà nghiêng về phía tin tưởng.

 

câu cuối cùng của Trương Đông Minh giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng khiến chị bừng tỉnh.

 

"Cảm ơn ý của chú, cần ." Chị mím mím môi, vẻ mặt lười biếng chẳng màng gì thường ngày biến mất, ánh mắt chút tổn thương.

 

Chị Thẩm Oánh Oánh: "Oánh Oánh, chị về ký túc xá đây."

 

Nhìn bóng lưng Khương Diệp Đan rời , Trương Đông Minh nhíu mày: "Tâm tư con gái thật khó đoán, giận nữa ?"

 

"Cậu ơi." Thẩm Oánh Oánh nhịn hỏi ông: "Lúc cháu chị Diệp Đan nhắc đến , và chị Diệp Đan quan hệ lắm ạ?"

 

Trương Đông Minh : "Hồi đó thì khá , con bé bằng tuổi Tiểu Trúc Tử, đáng thương, thấy con bé chú cứ như thấy Tiểu Trúc T.ử , nên chú coi con bé như cháu gái mà đối đãi, điều cô bé cái gì cũng , chỉ mỗi tội tính khí nóng nảy quá, lửa vô danh cứ bốc lên từng đợt."

 

Nghĩ đến ánh mắt lúc chị rời , ông tự chủ thở dài: "Mấy năm gặp, còn tưởng tính khí con bé sẽ khá hơn chút, ngờ bây giờ dường như còn nóng nảy hơn, thế thì gả đây? Vẫn tìm mối cho con bé..."

 

"Cậu ơi, lo cho chính ." Thẩm Oánh Oánh nhịn ngắt lời ông: "Cậu 38 tuổi còn kết hôn, chị Diệp Đan mới 26 tuổi, gì mà vội? Người thật sự nên vội mới đúng chứ."

 

Nói xong, cô xích gần Trương Đông Minh: "Cậu ơi, tự mối cho chị Diệp Đan , cháu thấy hai cũng khá hợp đấy."

 

"Ý nghĩ nha." Trương Đông Minh vội vàng ngăn cô : "Con bé cứ như cháu gái của chú , chú chẳng lấy nửa phân suy nghĩ đó ."

 

Như sực nhớ điều gì, ông vội vàng bồi thêm một câu:

 

"Oánh Oánh, lời đó cháu đừng nhắc với Tiểu Diệp T.ử nhé. Con bé cũng giống Tiểu Trúc Tử, trong lòng chứa nhiều tâm sự, nghĩ ngợi lung tung, nhỡ để con bé thấy, chắc chắn tưởng chú mưu đồ gì con bé, trong lòng con bé, chú thành tên cầm thú mất."

 

Thẩm Oánh Oánh trầm ngâm dáng vẻ căng thẳng của ông, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: "Cháu ạ! Cậu yên tâm."

 

Vừa dứt lời, cổ quàng một chiếc khăn len, giọng của Tạ Phương Trúc vang lên: "Vợ ơi, về nhà thôi, cơm xong , về nhanh là lửa tắt, cơm canh nguội hết đấy."

 

 

Loading...