Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 231
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:23:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoắt cái qua nửa tháng nữa, đến ngày Giao thừa.
Mọi năm Trương Đông Minh đều về quê Giao thừa, nhưng năm nay vì mới kết hôn, vả Khương Diệp Đan chút khỏe, xe khách đường dài, nên cũng ở khu mỏ ăn Tết.
Vốn dĩ định gọi Tạ Phương Trúc và Thẩm Oánh Oánh qua tổ ấm nhỏ của hai vợ chồng để đón Tết.
ngặt nỗi căn hộ phúc lợi cho nhân viên xin ở nhà máy điện vẫn duyệt, ăn Tết ở tổ ấm hiện tại thì quá chật chội.
Nên cuối cùng theo ý kiến của vợ chồng trẻ Tạ Phương Trúc, qua nhà họ ăn Tết.
Hai cháu đều là thương vợ. Mùa đông giá rét, ngày Tết ngày nhất nỡ để vợ vất vả.
Vì thế Trương Đông Minh và Tạ Phương Trúc hai đàn ông bao trọn bữa cơm tất niên, Thẩm Oánh Oánh và Khương Diệp Đan mỗi chỉ phụ trách một món tủ là xong.
Sau khi rượu no cơm say, hai cháu cũng tâm đầu ý hợp dậy dọn dẹp đống chiến trường.
Thẩm Oánh Oánh và Khương Diệp Đan vốn định giúp, kết quả còn Trương Đông Minh đuổi , cái điệu bộ đó cứ như thể chuyện riêng với Tạ Phương Trúc, bảo hai đừng phiền họ.
Không việc nhà, Thẩm Oánh Oánh và Khương Diệp Đan cũng vui vẻ hưởng nhàn, hớn hở bàn bát tiên đang đỏ lửa lò than để c.ắ.n hạt dưa.
Cắn hai hạt, Thẩm Oánh Oánh tò mò liếc sân .
Chỉ thấy ánh đèn vàng vọt, Trương Đông Minh ngừng nhích gần phía Tạ Phương Trúc, chắc là cố tình hạ thấp giọng nên hai trong nhà chính thấy gì cả.
Thẩm Oánh Oánh bốc một nắm hạt dưa, : "Cũng chẳng với Tạ Phương Trúc đang rình rập cái gì, gì mà bí bí mật mật thế ."
"Ai mà ?" Khương Diệp Đan lên tiếng, miệng thì lời chẳng mấy quan tâm, nhưng mặt kìm hiện lên nụ lười biếng, "Cả ngày chẳng tí đắn nào."
"Bình thường đắn lắm mà." Thẩm Oánh Oánh nhịn , "Chỉ đối với chị Diệp Đan là vợ như chị mới đắn thôi."
Dù bây giờ Khương Diệp Đan trở thành mợ của cô, nhưng Khương Diệp Đan chỉ lớn hơn cô 7 tuổi, gọi mợ thấy thật sự gượng gạo, nên Thẩm Oánh Oánh vẫn gọi như .
Nghe , mặt Khương Diệp Đan hiện lên vệt hồng nhạt, cô bóc một múi quýt bỏ miệng, khẽ mắng: "Oánh Oánh, em thật là... con gái con lứa chuyện mà ngượng."
"Chuyện gì mà ngượng chứ?" Thẩm Oánh Oánh hi hi nháy mắt với cô, "Đàn ông mà ở mặt vợ còn đắn thì mới là bình thường đấy."
Nói xong, thấy cô ăn ngon lành như , sực nhớ múi ăn, nhịn hỏi: "Chị Diệp Đan, chị thấy chua ? Vừa nãy em ăn một quả thấy chua loét."
"Chị thấy cũng bình thường." Khương Diệp Đan mỉm , chia cho cô một nửa, "Em ăn thử múi xem."
Thẩm Oánh Oánh nhận lấy, tiện tay bóc một múi bỏ miệng, kết quả mới c.ắ.n xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trực tiếp nhăn nhó vì chua.
"Chua quá!"
"Chua thế ?" Khương Diệp Đan cau mày, cũng bóc một múi bỏ miệng, sắc mặt đổi mấy, "Cũng mà."
"Được chỗ nào chứ?" Thẩm Oánh Oánh nhe răng trợn mắt bóc một viên kẹo bỏ miệng, "Chua đến mức răng em sắp rụng cả đây ."
"Thế thì chắc là do nguyên nhân từ phía chị." Khương Diệp Đan bóc một múi quýt bỏ miệng, "Có lẽ dạo chị ợ chua nên mới nhạy cảm với vị chua như ."
Nghe cô thế, Thẩm Oánh Oánh chợt phản ứng , ghé sát tai khẽ hỏi: "Chị Diệp Đan, chị tin vui ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-231.html.]
Khương Diệp Đan ngẩn một lát, theo bản năng tính toán ngày kỳ kinh của , mới phát hiện chậm hơn mười ngày .
Vì cả ngày quấn quýt hạnh phúc bên Trương Đông Minh nên cô quên mất chuyện kinh nguyệt.
Chẳng lẽ thật ?
Con của cô và Trương Đông Minh?
Nghĩ đến đây, cô tự chủ mà xoa xoa bụng, khẽ : "Chị cũng , nhưng mà kinh nguyệt của chị mười mấy ngày thấy ."
"Thế bình thường chị đều ?"
Khương Diệp Đan hiếm khi thẹn thùng gật đầu, ngước mắt Thẩm Oánh Oánh, đôi mắt sáng rực.
"Dạo chị còn buồn ngủ nữa, đây nghĩ nhiều, giờ nghĩ , Oánh Oánh, lẽ chị thật ."
Nghe , Thẩm Oánh Oánh đầy vẻ phấn khích, nhỏ: "Thế chẳng em sắp một đứa em họ nhỏ ? Tuyệt quá!"
"Oánh Oánh." Trên mặt Khương Diệp Đan cũng giấu nổi ý , khẽ nắm lấy tay Thẩm Oánh Oánh, "Em thể đừng với Trương Đông Minh vội ? Chị đích với , để tạo cho một bất ngờ."
Thẩm Oánh Oánh gật đầu, "Chị Diệp Đan, chị yên tâm ."
Cùng lúc đó, đối mặt với Trương Đông Minh đang cố gắng dính sát , Tạ Phương Trúc ghét bỏ né sang một bên.
Vừa né : "Cậu ơi, cần gần thế , gì cháu cũng thấy mà."
"Thế chẳng sợ mợ cháu thấy ." Trương Đông Minh chẳng hề thấy ngại, m.ô.n.g tiếp tục nhích theo Tạ Phương Trúc sang bên cạnh.
"Tiểu Trúc Tử, cũng ý gì khác." Anh xếp bát đĩa gọn gàng, "Chỉ là thỉnh giáo cháu một vấn đề, bình thường Oánh Oánh nổi cáu với cháu ?"
Tạ Phương Trúc nhướng mày, dừng động tác né sang bên cạnh, "Cậu hỏi chuyện gì?"
Trương Đông Minh bảo: "Chẳng thấy cháu kết hôn lâu nên qua học hỏi chút kinh nghiệm ."
Dừng một lát, đem nỗi thắc mắc kể hết : "Hai ngày nay chẳng mợ cháu thế nào, tính khí cứ thất thường lúc lên lúc xuống."
"Cháu cũng cái miệng của vụng về lắm, chẳng dỗ dành thế nào cho , nên hỏi xem bình thường lúc Oánh Oánh giận thì cháu dỗ như thế nào?"
Tạ Phương Trúc trầm tư một lát, thần sắc phức tạp , "Cậu thật sự học ?"
"Tất nhiên !" Trương Đông Minh gật đầu, cũng chẳng giấu giếm: "Cháu , lớn hơn mợ cháu bao nhiêu tuổi, cô mà nổi giận là tim cứ đập thình thịch, chỉ sợ cô ghét bỏ đá luôn."
Thấy vẻ mặt đầy khao khát kiến thức đó, Tạ Phương Trúc khựng một chút, đem bí kíp của truyền thụ một cách tinh gọn cho :
"Bất kể chuyện gì, dù của , cũng nhận hết về , đó thành khẩn xin cô ."
Trương Đông Minh lập tức như một đứa trẻ tò mò hỏi dồn: "Tiểu Trúc Tử, xin thế nào cơ?"
Tạ Phương Trúc cau mày, dường như chút do dự, cuối cùng vẫn hắng giọng một cái.