Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 232
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:23:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cậu cứ ôm lấy cô , với cô : ... Vợ ơi, sai , là đúng, em là báu vật trong lòng , thấy em giận là tim cũng đau thắt , em đừng giận nữa ?"
Chương 188 Sao em bé vẫn đến
"..."
Trương Đông Minh già mặt đỏ rần, tuy đứa cháu ngoại ở mặt vợ lẽ là bộ dạng mà thấy thường ngày.
thế nào cũng ngờ khoa trương đến mức .
là thể trông mặt mà bắt hình dong.
mấy lời sến súa đến mức nổi cả da gà thật sự tác dụng ?
Anh mà rập khuôn theo, học cho cô gái nhỏ của , liệu cô vả cho một phát lệch cả mặt trời nam đất bắc ở ?
Nghĩ đến đây, Trương Đông Minh nhịn hỏi: "Thật sự tác dụng chứ?"
"Với vợ cháu thì tác dụng." Tạ Phương Trúc liếc một cái, "Còn với vợ thì cháu , thể thử xem."
Cuối cùng bồi thêm một câu: "Bình thường lúc chuyện gì cũng thể nhiều một chút, cô sẽ càng vui hơn."
"Thế để tối nay thử xem ." Trương Đông Minh rốt cuộc vẫn quyết định thử nghiệm, đồng thời cũng quên tiếp tục cầu giáo: "Tiểu Trúc Tử, ngoài cách còn cách nào khác nữa ?"
Nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn của Trương Đông Minh, Tạ Phương Trúc dường như thấy chính thuở , lúc đối mặt với vợ mà tay chân lúng túng.
Mím môi, cuối cùng vẫn chọn cách dốc hết túi khôn, đem những gì học từ Thẩm Oánh Oánh cũng như những gì tự ngộ dạy hết cho Trương Đông Minh.
Đêm đó, trong việc dỗ dành vợ, Trương Đông Minh thành công thăng cấp từ một con gà mờ thành một chiến binh đầy tự tin.
Tuy nhiên đây mới chỉ là lý thuyết, còn thực tế thực hành thế nào thì vẫn .
Do mải mê truyền thụ bí kíp dẫn đến thời gian rửa bát kéo dài lâu, đợi đến khi Thẩm Oánh Oánh và Khương Diệp Đan c.ắ.n sạch đống hạt dưa bàn thì hai mới bưng đống bát đĩa rửa sạch .
Đêm Giao thừa thói quen thức canh giao thừa, mấy cứ thế thức đến khi năm mới đến mới ai nấy rửa mặt ngủ.
Hôm nay nhiệt độ càng lạnh hơn, sợ Trương Đông Minh và Khương Diệp Đan ở tạm đây lạnh, Tạ Phương Trúc đưa cho hai một chiếc chăn mỏng.
Lúc về phòng, Thẩm Oánh Oánh đang khoác áo giường bôi kem dưỡng da.
Thấy , cô cất giọng nũng nịu: "Chồng ơi, cuối cùng cũng tới , đợi lâu lắm đấy."
Mặc dù Tạ Phương Trúc cô gì, nhưng đối mặt với giọng mềm mỏng như nước thế , vẫn tài nào chống đỡ nổi, chân cũng chút bủn rủn.
Nhanh ch.óng cởi áo ngoài quần dài, vén chăn trong, ôm lấy hôn một cái.
"Vợ ơi, xin nhé, đến muộn quá."
"Thấy thành khẩn như , em đại nhân đại lượng chấp nhặt với nữa nhé."
Thẩm Oánh Oánh hi hi thoát khỏi vòng tay , xoay lên , cầm lấy lọ kem dưỡng da đặt tủ đầu giường.
"Hôm nay tiếp tục để vợ cưng chiều khuôn mặt trai của nào!"
Trong mắt Tạ Phương Trúc hiện lên ý nhàn nhạt, đưa tay kéo chăn quấn c.h.ặ.t hơn một chút, bao bọc lấy nửa chỉ mặc chiếc quần ngủ mỏng manh của cô.
Thẩm Oánh Oánh khẽ múc một mẩu kem mu bàn tay, đó dùng ngón tay chấm lên mặt Tạ Phương Trúc.
Dù da mặt đàn ông dày thì giữa mùa đông cũng chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-232.html.]
Hai ngày cô phát hiện khuôn mặt tuấn tú của Tạ Phương Trúc khô đến mức chỗ bong tróc da.
Mặt của chồng cũng tương đương với mặt của , đương nhiên cũng chăm sóc cho .
Cho nên mỗi ngày lúc cô bôi kem dưỡng da cũng sẽ tiện tay bôi cho một chút.
Xoa nóng bàn tay, Thẩm Oánh Oánh tỉ mỉ bôi đều khắp khuôn mặt tuấn tú của , cuối cùng tay dừng ở vùng cổ.
Lực bôi ở cổ còn nhẹ nhàng hơn cả bôi ở mặt, khi đầu ngón tay vô tình lướt qua yết hầu, vô tình trượt ngược trở .
Đôi mắt Tạ Phương Trúc tối sầm , yết hầu kìm mà lên xuống chuyển động.
Trước đây khi vợ bôi kem cho đều từ chối, dù một đàn ông đại thụ thì cần gì bôi mấy thứ đồ chơi của con gái ?
mà thắng nổi vợ? Cuối cùng chỉ thể ngoan ngoãn mặc cho vợ bài trí, mỗi ngày đều thơm tho giống hệt cô.
mấy ngày nay phát hiện vợ càng lúc càng quá đáng.
Bôi mặt thì thôi , ngay cả cổ cũng tha, chuyện mà truyền ngoài thì danh tiếng cả đời của coi như tiêu tan hết.
Tất nhiên đó chỉ là chuyện phụ, điều thực sự khiến phiền lòng là cứ cảm giác vợ đang trêu chọc một cách vô ý nhưng đầy hữu ý.
Anh... chịu nổi mà.
"Vợ ơi."
Thấy tay Thẩm Oánh Oánh vẫn rời , kìm lên tiếng, giọng khàn đặc vô cùng.
"Được đấy, là đàn ông, da dày thịt béo cần tinh tế thế ..."
"Đây là tinh tế." Thẩm Oánh Oánh ngắt lời , "chụt" một cái lên môi , "Lỡ tay múc nhiều kem quá, nếu bôi thì lãng phí lắm, chúng đây là đang tránh lãng phí mà."
Tạ Phương Trúc chút bất lực, tin vợ lỡ tay suốt ba ngày liên tiếp như .
thể gạt bỏ thể diện của vợ? Chỉ đành khàn giọng : "Được, chúng lãng phí."
Dừng một chút, khẽ nhắm mắt , khi mở nữa, trong mắt đầy vẻ mơ màng.
" vợ ơi... chúng bôi cổ nhanh một chút ? Anh sợ phiền em đêm nay ngủ ngon giấc mất."
"Chồng ơi." Thẩm Oánh Oánh hi hi, tinh nghịch nháy mắt với , "Sao định lực của vẫn kém thế nhở? Chẳng thấy tiến bộ tí nào cả."
Nhìn vẻ mặt sinh động đó, Tạ Phương Trúc thật sự chẳng cách nào với cô cả.
"Lúc nào cũng kém thế cả thôi." Anh thấp giọng , ngọt ngào bất lực ôm cô lòng, "Vợ ơi, mặt em định lực , nên hôm nay bôi cổ đến đây thôi ?"
Dừng một chút, "Nếu ... sẽ nhịn mất."
Thấy bộ dạng của , Thẩm Oánh Oánh cuối cùng cũng nhịn , "phụt" một tiếng ngoài, "Biết , trêu nữa ~"
Đẩy giường, cô đậy nắp lọ kem dưỡng da tủ đầu giường .
Lại cầm lấy lọ mỡ hàu bên cạnh, múc một ít bôi lên mu bàn tay .
Lần là thật sự trêu nữa mà nghiêm túc bôi tay cho .
Xoa nóng lòng bàn tay , áp lên lớp mỡ hàu để nó tan , bôi lên bàn tay lớn của : "Chồng ơi, xem tay thành thế ? Sau nếu em lỡ quên bôi cho thì cũng tự nhớ mà bôi chứ."