Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:25:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu tận mắt chứng kiến, Thẩm Oánh Oánh thế nào cũng tưởng tượng nổi, cô gái trông vẻ yếu đuối mềm mỏng sức mạnh hơn cả trâu.

 

Con nhỏ đần ngờ chị gái còn lau mặt giúp , từ nhỏ đến lớn cũng chỉ lau mặt cho nó thôi, nhất thời, con nhỏ đần cảm thấy như trở bên cạnh .

 

nhịn nắm lấy tay Thẩm Oánh Oánh, dụi dụi hai cái đầy quyến luyến.

 

Hành động Tạ Phương Trúc nổi trận lôi đình, mạnh bạo gạt tay nó .

 

Bực bội quát: “Động tay động chân cái gì? Chán sống ?”

 

Nghe thấy giọng , con nhỏ đần như chuột thấy mèo, lập tức thu .

 

Thẩm Oánh Oánh thấy buồn , liếc một cái: “Anh cái , cái ghen gì cũng ăn ?”

 

Tâm tư nhỏ mọn vạch trần, Tạ Phương Trúc lúng túng: “Vợ , nguy hiểm, em tránh xa nó một chút.”

 

Con nhỏ đần sợ chị gái bụng mắt lời xong sẽ thèm quan tâm đến nữa, vội vàng nhỏ giọng giải thích: “Chị ơi, em sẽ đ.á.n.h chị .”

 

Dứt lời, vội vàng bổ sung thêm một câu: “Hôm đó là vì chú bảo em đ.á.n.h nên em mới đ.á.n.h, bình thường em thật sự đ.á.n.h bừa bãi !”

 

Thẩm Oánh Oánh hỏi nó: “Vậy nếu cái chú đó của em bảo em đ.á.n.h tụi chị thì ?”

 

Tạ Phương Trúc nhướng mày, vợ đây là giữ ?

 

Con nhỏ đần vô cùng dứt khoát: “Dù cho chú cho em đồ ăn, em cũng sẽ đ.á.n.h các chị nữa!”

 

Nói xong, cẩn thận mở lời: “Chị ơi, chị đừng đuổi em ?”

 

Tạ Phương Trúc khỏi nhíu mày, hóa hầm nghiện luôn ?

 

Anh linh cảm, nếu giữ , chắc chắn nó sẽ trở thành cái bóng đèn cực đại giữa và vợ.

 

Bởi vì tuy chỉ thông minh của đứa âm lòi, tạo đe dọa gì cho họ.

 

cái trò giả vờ đáng thương thì nó cực giỏi, vợ vốn dĩ mềm lòng, chịu nổi? Có khi còn trực tiếp bỏ rơi luôn chừng.

 

may là Thẩm Oánh Oánh đồng ý ngay lập tức mà lảng sang chuyện khác.

 

Tạ Phương Trúc thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ mới thở , khi lên khỏi hầm, Thẩm Oánh Oánh bỗng hỏi ý kiến :

 

“Chồng ơi, thấy giữ cô bé thế nào? Cô sức mạnh lớn, giữ còn giúp chúng nhiều việc.”

 

Ý tưởng của cô là qua suy tính kỹ càng.

 

Giao cho nhà nước xong, nếu cô bé sống thì chuyện coi như kết thúc.

 

nếu sống , chắc chắn nó sẽ nung nấu ý định bỏ trốn.

 

Nếu trốn thì thôi, chứ một khi thoát , cô bé chắc chắn việc đầu tiên là tìm họ tính sổ.

 

Nói tóm , Thẩm Oánh Oánh cảm thấy, với một đáng sợ như , bạn hơn thù.

 

Tạ Phương Trúc thì nghĩ khác, thấy đứa giúp việc gì mà chỉ thấy nó sẽ trở thành hòn đá ngáng chân giữa và vợ thôi.

 

Nghĩ là , nhưng lời khỏi miệng là một câu trái lòng: “Vợ , em đúng, cũng nghĩ giống em.”

 

Anh sợ vợ sẽ thấy hẹp hòi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-249.html.]

 

“Thật ?” Thẩm Oánh Oánh nghi ngờ : “ chồng ơi, vẻ thích cô lắm, giữ thật sự vấn đề gì chứ?”

 

“Lòng hẹp hòi thế?” Tạ Phương Trúc đầy vẻ nghiêm túc: “Giao cô quả thực quá tàn nhẫn, nếu thể giữ giúp chúng việc thì đúng là chuyện .”

 

Khựng một chút, giọng bỗng xoay chuyển: “ vợ , cô gái đó Mã ca, chị dâu và Hàn Uy thương nhẹ, khi quyết định chúng nên hỏi xem họ nghĩ thế nào .”

 

Lời nhắc nhở Thẩm Oánh Oánh, nạn nhân thực sự của chuyện là đám Mã ca, cô và Tạ Phương Trúc xét về lý về tình đều nên tự ý quyết định.

 

“Anh đúng.” Cô gật đầu, ngước mắt nắm lấy tay : “Chồng ơi, mai họ viện ? Mai mua chút đồ qua thăm họ, tiện thể chuyện luôn nhé?”

 

Thấy vợ thuyết phục, Tạ Phương Trúc nhịn cong khóe môi: “Được.”

 

Anh tin là đ.á.n.h đến mức đó mà đám Mã ca còn thể đại lượng lời tha thứ?

 

...

 

Chiều hôm tan , Thẩm Oánh Oánh và Tạ Phương Trúc đang định về nhà lấy đồ qua nhà Mã ca thăm bệnh nhân mới xuất viện.

 

Nào ngờ, về đến nhà thấy ba sừng sững ở cửa.

 

Chính là Mã ca, Nhiếp Diễm Mẫn và Hàn Uy mới viện hôm nay.

 

Ba đều đầy vẻ tức giận, đặc biệt là Hàn Uy, tức đến nỗi đầu như sắp bốc khói.

 

Cậu sống hơn hai mươi năm, đây là đầu tiên đ.á.n.h đến mức nhập viện, chỉ còn một đứa con gái gầy nhom đ.á.n.h, cái mặt già của mất sạch sành sanh .

 

Vừa con quái vật nhỏ đó khống chế, phản kháng .

 

Cậu quyết tâm tận dụng cơ hội , do dự nữa, học tập tinh thần thương hoa tiếc ngọc của , dạy dỗ con quái vật nhỏ đó một trận trò!

 

khi theo chân Tạ Phương Trúc và Thẩm Oánh Oánh xuống hầm, thấy cô gái mười bảy mười tám tuổi đang nhận bắp ngô từ tay Thẩm Oánh Oánh, còn quên ngoan ngoãn cảm ơn chị.

 

Cậu bỗng đờ .

 

Đậu mạ, con quái vật nhỏ trông đáng yêu thế?

 

Đối mặt với một cô gái đáng yêu như , còn xuống tay nữa?

 

Mã ca và Nhiếp Diễm Mẫn cũng sửng sốt vô cùng, tài nào liên tưởng mắt với cái đồ bẩn thỉu sức mạnh vô song .

 

Lại đôi mắt ngây thơ , Mã ca và Nhiếp Diễm Mẫn cũng "mỡ lợn mờ mắt", cho nên khi Thẩm Oánh Oánh ướm lời đề nghị, cả hai đều khỏi động lòng.

 

cô bé ngốc nghếch dễ điều khiển, cộng thêm sức mạnh lớn, nếu thể trở thành của họ thì sợ ai gây chuyện nữa, đó là chuyện trời ban.

 

Mã ca và Nhiếp Diễm Mẫn ý kiến, Hàn Uy càng , bởi vì một cô gái đáng yêu thế mà đem vật thí nghiệm nghiên cứu quái vật thì thật đáng thương.

 

Thế là ý kiến nhanh ch.óng đạt sự thống nhất, tất cả đều tán thành giữ cô bé .

 

Gân xanh trán Tạ Phương Trúc khỏi giật giật ba cái.

 

Ba nguyên tắc thế?

 

Lúc còn viện thế nào? Sao đầu đổi mặt ?

 

Tạ Phương Trúc hối hận thôi, đúng là tự hại , nếu ngay từ đầu phản đối, với mức độ chiều chuộng của vợ dành cho , khi cô theo .

 

 

Loading...