Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 252

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:25:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ôn tồn : "Vợ ơi, tuy lúc quả thật cam lòng giữ con bé , nhưng bây giờ còn nữa , là tự nguyện, thấy miễn cưỡng nữa."

 

Ngừng một chút, tiếp tục: "Vợ ơi, nếu con bé sớm muộn gì cũng lên đây sống cùng chúng , thấy ngoài thói quen hằng ngày, vấn đề phận chúng cũng chuẩn ."

 

"Ngày mai tìm đội trưởng Tô, xem thể nhập hộ khẩu cho con bé ở Tô Đường Loan . Em thấy đặt tên gì cho nó thì ? Cái tên 'con gái ngốc' (Sỏa nữ) trang nhã lắm."

 

Thẩm Oánh Oánh ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà nghĩ đến cả chuyện hộ khẩu cho cô bé, đàn ông mà tinh tế thế ?

 

nhịn xoa mặt , khẽ : "Em tên là Thẩm Oánh Oánh, con bé tên là Ngọc Ngọc (Yu yu) nhé, chồng thấy ?"

 

Tạ Phương Trúc vốn chẳng hứng thú gì với việc con bé đó tên là gì, gật đầu: "Được, nếu thể nhập hộ khẩu, sẽ cố gắng nhờ đội trưởng Tô đặt tên là Thẩm Ngọc Ngọc, nếu thì lúc đó nghĩ cách chuyển con bé hộ khẩu của chúng ."

 

"Ngọc Ngọc gì cũng quan trọng." Thẩm Oánh Oánh rúc lòng , dán sát hơn, "Chỉ cần là hộ đen là lắm , chồng ơi, cảm ơn ."

 

"Anh còn mà, chuyện còn định đoạt, cần cảm ơn." Cảm nhận sự mềm mại trong lòng, Tạ Phương Trúc vốn bình tĩnh khỏi rạo rực trở .

 

Tay vô thức vuốt ve vòng eo thon của cô, cúi mặt ghé sát tai cô: " nếu thành công, vợ thể thỏ nhỏ ngoan ngoãn chỉ thuộc về thêm vài nữa ?"

 

Sắc hồng leo lên mặt Thẩm Oánh Oánh, cô vỗ cái tay đang mơn trớn eo , đẩy lùi một chút.

 

Cô hờn dỗi: "Đồ lưu manh, cái đầu hằng ngày nghĩ cái gì thế? Không thể nghĩ cái gì chính kinh chút ?"

 

"Vợ ơi, xin ." Tạ Phương Trúc chút ủy khuất, kéo lòng, "Anh cũng thế , nhưng cứ thấy vợ là kiềm chế , mỗi ngày chỉ ở bên vợ thôi."

 

Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ đúng là mắc bệnh "não yêu đương" giai đoạn cuối, hết t.h.u.ố.c chữa .

 

, cô vẫn cảm thấy ngọt ngào vì lời đó, vô tình cũng biến thành kẻ cũng mắc bệnh "não yêu đương", cùng quấn quýt dính lấy một cách vô tri.

 

……

 

Ngày hôm , khi chuẩn ăn sáng, Tạ Phương Trúc chủ động gọi cô gái ngốc .

 

Cô gái ngốc vốn quen ở hầm, đột nhiên gọi lên, trong lòng thấp thỏm vô cùng, chỉ sợ Tạ Phương Trúc định đuổi .

 

Cô cúi gằm mặt theo , rụt rè lên tiếng: "Chị... rể, thể đừng đuổi em ? Em nhất định sẽ ngoan ngoãn lời mà."

 

Dứt lời, cô run rẩy tiếp: "Anh rể, và chị là một nhà, thế nên ngoài bảo vệ chị, em cũng sẽ bảo vệ . Ai mà bắt nạt , em cũng sẽ giúp đ.á.n.h đó!"

 

Nghe , Tạ Phương Trúc cảm thấy buồn , đột nhiên thấy cô bé cũng đáng ghét cho lắm.

 

"Anh thì cần em giúp , bảo vệ chị em là ."

 

Dứt lời, đầu cô, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều: "Đừng hở là nghĩ đến chuyện đuổi , lên ăn cơm cùng ."

 

Trong ấn tượng của cô gái ngốc, rể luôn hung dữ, một cái là khiến run cầm cập. Cô thể ngờ rể một mặt bụng như thế.

 

Trong phút chốc, cô cảm thấy như đang mơ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-252.html.]

"Vâng... ạ!" Đến lời cũng khỏi lắp bắp, "Anh rể yên tâm, em... em nhất định sẽ bảo vệ cho chị!! Ai mà dám bắt nạt chị, em nhất định sẽ... sẽ đ.á.n.h thành quả dưa hấu!"

 

Chương 205 Bao che cái khỉ gì

Thẩm Oánh Oánh rửa mặt xong, định xem Tạ Phương Trúc dẫn lên thì thấy câu đó.

 

nhịn mà phì , đ.á.n.h thành quả dưa hấu là kiểu đ.á.n.h thế nào nhỉ?

 

cô vẫn quên giả vờ nghiêm mặt với cô gái ngốc: "Con gái con lứa, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện đ.á.n.h . Khi nào chị bảo em tay thì em tùy tiện đ.á.n.h khác đấy, lỡ chú công an bắt là chị cứu em ."

 

Cô gái ngốc ngoan ngoãn gật đầu: "Chị ơi, em ạ."

 

Ngồi chỗ mà Thẩm Oánh Oánh sắp xếp cho , cô gái ngốc cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Cô... đây là đầu tiên cô bàn ăn cơm cùng .

 

Trước đây khi theo chú cho cô đồ ăn , nhà của đó tuy lớn bằng nhà chị nhưng bàn ghế thì vẫn .

 

Thế nhưng chú đó bẩn, bao giờ cho cô chạm bàn, nên cô xổm đất bốc cơm ăn.

 

Ăn miếng sủi cảo trứng mà Thẩm Oánh Oánh gắp cho, hương vị thơm ngon bùng nổ trong khoang miệng, cô gái ngốc thầm thề rằng nhất định bảo vệ cuộc sống thật , bảo vệ chị và rể thật .

 

Ăn xong bữa sáng, cô cũng tự giác, học theo dáng vẻ của Tạ Phương Trúc giúp thu dọn bát đũa.

 

Lại còn giúp rửa bát, khi đuổi , cô lưu luyến ở bên cạnh Thẩm Oánh Oánh vài phút, chẳng cần ai giục, cô ngoan ngoãn tự về hầm đất.

 

Ngoan ngoãn vô cùng.

 

……

 

Chuyện hộ khẩu của cô gái ngốc nhanh ch.óng giải quyết, treo sổ hộ khẩu của một gia đình họ Thẩm ở trong thôn.

 

Gia đình họ Thẩm đó chính là chủ nhân của căn phòng đầu tiên mà Tạ Phương Trúc dẫn Thẩm Oánh Oánh đến xem khi định thuê nhà ở Tô Đường Loan.

 

Đó là hai ông bà cụ qua đời vì u sầu khi con trai hy sinh trong vụ t.a.i n.ạ.n hầm mỏ.

 

Nhiều năm khi xảy chuyện, ông bà cụ một đứa cháu gái, nhưng đứa bé đó qua đời sớm vì sảy chân rơi xuống ao nước lúc 3 tuổi.

 

Thời buổi đó, ông bà cụ cũng ý thức xóa hộ khẩu cho cháu gái, đại đội cũng lờ chuyện , nên tên đứa bé đó vẫn cứ treo ở đại đội.

 

Đứa bé đó tính năm nay cũng 19 tuổi , chênh lệch bao nhiêu so với tuổi tác bên ngoài của cô gái ngốc, phù hợp.

 

Đứa bé đó tên khai sinh là Thẩm Đại Nha, đội trưởng Tô đặt tên là Thẩm Ngọc Ngọc nên cấp giấy chứng nhận của đại đội, dẫn cô gái ngốc cùng đến cục công an để đổi tên.

 

Từ đó về , cô gái ngốc tên, gọi là Thẩm Ngọc Ngọc.

 

……

 

Ngày hôm nay, các thủ tục cho xưởng may Tô Đường Loan cuối cùng cũng tất, ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Đại đội đặc biệt mua mấy cuộn pháo lớn, tiếng nổ "pì pà pì pạch" tưng bừng nhộn nhịp vô cùng.

 

 

Loading...