Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 255

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:25:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Oánh Oánh tiếp lời: "Con bé sinh ở Tô Đường Loan, dấu vết tồn tại thể xóa nhòa ."

 

Dứt lời, ánh mắt cô khẽ chuyển, mỉa:

 

"Trái là ông, luôn mồm Ngọc Ngọc là cháu gái ông, ông giỏi thì đưa bằng chứng đây, sổ hộ khẩu ? Có chứng ?"

 

"Hay đơn giản hơn, gọi bố con bé đến đây , con bé chắc chắn thể nhận bố chứ!"

 

Chương 207 Không hề lộ một chút sơ hở nào

Trong những ngày Bạch Ứng Căn đến tìm chuyện, Thẩm Oánh Oánh sớm hỏi rõ chuyện giữa Thẩm Ngọc Ngọc và Bạch Ứng Căn từ miệng cô bé.

 

Thẩm Ngọc Ngọc nhớ rõ quen Bạch Ứng Căn bao lâu, nhưng qua lời kể của cô bé, Thẩm Oánh Oánh đoán tối đa quá hai năm.

 

Trong hai năm , Bạch Ứng Căn dẫn cô khắp nơi l.ừ.a đ.ả.o trộm cắp, thỉnh thoảng còn đưa cô đến những nơi hoang vu hẻo lánh để cướp bóc qua đường.

 

Về cơ bản là ở cố định một nơi nào lâu, cũng vì , Thẩm Oánh Oánh khẳng định loại tuyệt đối sẽ nghĩ đến việc hộ khẩu cho Thẩm Ngọc Ngọc.

 

Còn về bố của Thẩm Ngọc Ngọc.

 

Thẩm Ngọc Ngọc cô từ nhỏ sống trong núi, chỉ một nuôi dắt cô theo, nhưng nuôi của cô mất sớm , nên bố ruột cũng thể tồn tại .

 

, Thẩm Oánh Oánh thể khẳng định, mỗi một thứ cô nêu , Bạch Ứng Căn đều thể đưa .

 

Quả nhiên, Bạch Ứng Căn há miệng thôi, ứng phó với vấn đề thế nào nửa chữ cũng thốt .

 

Con gái ngốc là do lừa từ trong núi bằng một cái bánh bao khi đang trốn chạy, ban đầu định mang ngoài bán , đó phát hiện con bé sức mạnh kỳ lạ nên mới bỏ ý định đó, giữ con bé bên để kiếm chác.

 

Chỉ là một công cụ kiếm tiền, thể bỏ công sức giúp nó hộ khẩu mấy cái thứ đó chứ?

 

Viên công an nhận thấy điều gì đó , ánh mắt sắc lẹm một nữa dừng Bạch Ứng Căn.

 

"Bạch Ứng Căn, vị nữ đồng chí đúng đấy, nếu cô gái thật sự là cháu gái , thể nhận chú ? Nói lùi một bước, cho dù mấy ngày gặp cô thật sự nhận chăng nữa, thì những thứ cơ bản để chứng minh phận cô cũng chứ?"

 

Bị ép từng bước, Bạch Ứng Căn thể đáp , đành liều mạng : "... đứa cháu gái của sinh bố mất , là một thằng độc , nuôi nó vất vả ... mà nghĩ đến chuyện hộ khẩu? Chuyện ... chuyện chẳng khó ?"

 

"Xem là nuôi từ lúc mới sinh đấy." Thẩm Oánh Oánh lên tiếng, "Nuôi bao nhiêu năm như , con bé thể nhận ông? Sao còn để chúng tốn công đòi bằng chứng từ ông? thấy ông chính là đục nước béo cò để bắt cóc phụ nữ!"

 

Bạch Ứng Căn tức đến mức môi run bần bật, "Các hợp mưu bắt nạt kẻ đáng thương như ... Các thấy cháu gái là một đứa ngốc nên dễ dụ dỗ, dỗ dành nó nhận , các ..."

 

"Vài câu dỗ dành của ngoài thật sự thể khiến cháu gái nhận chú ?" Tạ Phương Trúc mỉa cắt ngang lời , "Đừng đ.á.n.h chủ ý lên cô gái đó nữa, nếu thật sự chỉ dựa một câu của cho mang , thì còn cô gái nào dám khỏi cửa nữa?"

 

" !" Nhiếp Diễm Mẫn nãy giờ vẫn im lặng cũng bắt đầu tiếp lời, "Nếu thật sự phi lý như thì đường, trông thấy cô gái nào xinh chẳng lẽ cũng thể khẳng định cô của ép mang ?"

 

"Thôi , tất cả đừng nữa." Viên công an trầm ngâm lên tiếng, ánh mắt sắc lẹm đầy vẻ dò xét mặt Bạch Ứng Căn, "Trên cháu gái đặc điểm gì mà khác ? Ví dụ như nốt ruồi, vết bớt chẳng hạn?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-255.html.]

Câu khó Bạch Ứng Căn , con gái ngốc vốn khái niệm tắm rửa, từ khi theo một nào tắm, lúc nào cũng bẩn thỉu lấm lem, thế nên ngay cả diện mạo thực sự của cô như thế nào cũng chẳng rõ.

 

Nếu thì khi cô xinh như , sớm ngủ với cô .

 

Trong tình cảnh đó, thể những dấu vết cô mà khác chứ?

 

Nhìn thấy vẻ mặt ngày càng chột của , sắc mặt viên công an ngày càng sa sầm.

 

"Bạch Ứng Căn, thấy chúng rảnh rỗi quá nên đặc biệt đến đây tìm trò vui cho chúng đấy ?"

 

Người bình thường thì sợ công an, còn loại thường xuyên lừa lọc, chuyện thất đức như Bạch Ứng Căn thì càng sợ hơn.

 

Biết ngày hôm nay dùng phận chú để đòi con gái ngốc là chuyện thể nào , dứt khoát liều kiểu cá c.h.ế.t lưới rách, ai cũng đừng hòng con gái ngốc sức mạnh phi thường !

 

Nghĩ đến đây, nghiến răng, cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, với viên công an: "Đồng... đồng chí công an, nó... nó quả thật cháu gái , nó là một con quái vật nhặt trong núi, sức mạnh còn lớn hơn cả trâu, thể nhẹ nhàng nhổ bật rễ cả một cái cây đại thụ."

 

" để khác bí mật nên mới dối, hy vọng thể nể tình cung cấp thông tin mà đừng truy cứu trách nhiệm của ."

 

"?"

 

Thấy viên công an như một thằng tâm thần, Bạch Ứng Căn xắn tay áo, lao như điên về phía Thẩm Ngọc Ngọc.

 

Giây tiếp theo, nắm đ.ấ.m thô kệch nện thẳng mặt Thẩm Ngọc Ngọc, Thẩm Ngọc Ngọc kịp phản ứng, ngã nhào xuống đất.

 

Dường như thể tin đ.á.n.h, cô sờ mặt sững sờ một lát, đó há miệng rống lên.

 

Tạ Phương Trúc phản ứng cực nhanh, chộp lấy gáy Bạch Ứng Căn, hất văng .

 

Thẩm Oánh Oánh hốt hoảng đỡ Thẩm Ngọc Ngọc dậy, lo lắng hỏi: "Ngọc Ngọc, em chứ?"

 

"Chị ơi, em đau quá." Đầu cô vô thức tựa vai Thẩm Oánh Oánh, nước mắt ngừng rơi, trông vô cùng đáng thương, "Em sai điều gì? Tại ông đ.á.n.h em chứ?"

 

Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ thành quả huấn luyện đặc biệt thời gian qua quả thực tồi, hề lộ một chút sơ hở nào.

 

cô cũng đau lòng vì cô bé ăn trọn một đ.ấ.m , giận dữ Bạch Ứng Căn: "Ông thần kinh ! Sao đ.á.n.h bừa bãi thế hả!!"

 

Dứt lời, cô về phía viên công an, "Đồng chí công an, em gái đây chẳng gì cả, bỗng dưng đ.á.n.h, vô lý đến thế chứ, xin các nhất định đòi công bằng cho em gái !"

 

Bạch Ứng Căn sững sờ, con gái ngốc theo cũng ít thời gian, tính khí của nó ít nhiều cũng hiểu rõ.

 

Nếu lệnh cho nó đ.á.n.h thì nó sẽ tay, nhưng nếu ai đ.á.n.h nó thì nó nhất định sẽ tự vệ.

 

Ví dụ như , phản ứng bình thường của nó lẽ là đỡ lấy nắm đ.ấ.m của trực tiếp quật ngã , chứ vai mà "hu hu hu"!

 

 

Loading...