Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 278

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:28:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sức của nhỏ, cộng thêm việc Thẩm Ngọc Ngọc dùng hết sức đè xuống.

 

Trong chốc lát, Lê Tú cảm thấy cơ thể dường như bẻ gập đôi, phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.

 

"Cứu mạng với! G.i.ế.c ! C.h.ế.t !! Mau đến đây ai quản hai tên điên !"

 

gào lên như , lập tức thu hút ít kéo tới, Tạ Phương Trúc thản nhiên bảo Thẩm Ngọc Ngọc tránh , một tay lột phăng chiếc khẩu trang mặt Lê Tú xuống.

 

"Đây của bệnh viện ?"

 

là bệnh viện thành phố, nhưng quy mô cũng chỉ bấy nhiêu, nhân viên bệnh viện luân chuyển nhiều, về cơ bản đều quen mặt .

 

Đối diện với khuôn mặt lạ hoắc , nhân viên y tế đương nhiên ấn tượng gì.

 

Điều trong dự liệu của Tạ Phương Trúc, lạnh một tiếng.

 

" cứ tưởng tên trộm của bệnh viện chứ, đây ở trong làng, cô cứ thập thò lén lút lẻn nhà định trộm đồ trang sức của vợ thành, tin vợ gặp chuyện, cam lòng mà tới đây, để đưa đến công an , để các đồng chí công an xử lý."

 

Chương 226 Chẳng lẽ ngay cả con cũng c.ầ.n s.ao?

 

Thẩm Ngọc Ngọc cũng phụ họa: "Vừa nãy cô kiểm tra cơ thể cho chị , nhưng lo kiểm tra hẳn hoi, ngược còn định cắt mặt dây chuyền của chị , nếu thấy nhanh, thì lúc mặt dây chuyền của chị trộm mất ."

 

Ánh mắt của đều đổ dồn cổ của Thẩm Oánh Oánh, khi thấy miếng Bình An Khấu bằng vàng óng ánh , cùng với nửa miếng Bình An Khấu bằng ngọc ôn nhuận, mắt ai nấy đều sáng lên, đồ đấy!

 

Hèn chi Thẩm đồng chí đến bệnh viện mà tên trộm vẫn còn nhớ thương dứt.

 

, hầu như ai nghi ngờ lời của Tạ Phương Trúc, trực tiếp để mang .

 

Mặc dù Lê Tú đang gánh hai mạng , nhưng nơi cách Bắc Kinh mười vạn tám nghìn dặm, dù rơi tay công an bên , lẽ cô vẫn thể rút lui an .

 

Nghĩ đến đây, tim cô trái còn bình tĩnh đôi chút.

 

Đợi đến khi lên xe nhỏ, Tạ Phương Trúc bịt miệng cô , tay chân cũng trói c.h.ặ.t, thậm chí ngay cả mắt cũng bịt kín, quăng thô bạo cốp xe.

 

Lê Tú lúc mới phát hiện điều , nếu chỉ là đưa cô đến công an, tại tốn công tốn sức như ?

 

Chẳng lẽ , đưa đến công an chỉ là bình phong, thực tế tự tay xử lý ?

 

Nghĩ đến những đau khổ chịu ở kiếp , trái tim Lê Tú như rơi hầm băng, cô sắp tiêu đời ?

 

...

 

Tạ Phương Trúc đúng là ý định đưa cô đến công an, lái xe khỏi khu vực thành thị, một hồi vòng vèo, dừng một căn nhà nông bỏ hoang.

 

Xách vứt trong căn nhà nông, tiện tay khóa cửa phòng .

 

"Tại trộm mặt dây chuyền?" Một tay giật phăng miếng giẻ lau trong miệng cô , hỏi một câu râu ông nọ cắm cằm bà : "Là do cô đúng ?"

 

Sắc mặt u ám đáng sợ, Lê Tú dường như thấy con quỷ hành hạ ở kiếp .

 

", cái gì cũng ..." Răng cô run lên cầm cập, "Tạ, Tạ đồng chí, thực sự ý , chỉ là mơ thấy Thẩm đồng chí quá đáng thương nên mới tới đây... thực sự lòng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-278.html.]

 

Cô vẫn đang vùng vẫy, dùng lời lẽ với Thẩm Ngọc Ngọc để đối phó với : "Nếu tin, cứ tháo mặt dây chuyền xuống , cô chắc chắn sẽ tỉnh , tuyệt đối lừa ..."

 

Lời đến Thẩm Ngọc Ngọc còn lừa , Tạ Phương Trúc thể tin?

 

Đột ngột bóp lấy cổ cô , đôi mắt u ám chằm chằm.

 

"Trước đây cô chính là Thẩm Oánh Oánh, đúng ?"

 

Tim Lê Tú thắt , tất cả thứ của phụ nữ đó cũng giống như cô, cô cách nào cho khác Lê Tú.

 

Cùng lý lẽ đó, phụ nữ đó cũng thể cho Tạ Phương Trúc chuyện Thẩm Oánh Oánh .

 

Tạ Phương Trúc ?

 

Trong tình huống , sợ là cô nhập bản thể, Tạ Phương Trúc cũng sẽ hành hạ cô đến c.h.ế.t.

 

Lần , nỗi hối hận ngập trời ập đến, rõ bên cạnh bản thể một tên điên như , tại cô còn mò qua đây gì?!

 

Cô hận c.h.ế.t sự tham lam của chính !!

 

"Anh đang gì thế? hiểu..." Cô dám thừa nhận, " thực sự chỉ ý thôi, chẳng qua là tự tiện quá, cân nhắc đến suy nghĩ của , thả , sẽ theo ý , bao giờ xuất hiện mặt Thẩm đồng chí nữa..."

 

"Đừng xảo biện nữa, nhớ ánh mắt của cô." Tạ Phương Trúc tùy tay nhặt lấy thanh gậy gỗ bên cạnh cửa, ánh mắt tối tăm, " hứa với vợ việc nữa, nhưng nếu cô còn nữa, thì lời hứa cũng chẳng còn ý nghĩa gì."

 

Dừng một chút, giọng của đột nhiên trở nên ôn hòa: "Cho nên, cô hãy để cô về . Sau , cô tiếp tục Lê Tú của cô, tiếp tục của , oán thù giữa chúng xóa sạch, nếu cô còn khó khăn gì, cũng sẽ giúp cô, cô thấy thế nào?"

 

Giọng đó dịu dàng tưởng nổi, trong tình cảnh thể về, Lê Tú vô cùng d.a.o động.

 

Nếu đoạt lấy bản thể, đang gánh mạng lưng như cô thể sống nổi ở trong nước, chỉ thể nước ngoài.

 

Mà trong tay Tạ Phương Trúc tiền, đưa cô nước ngoài bảo đảm cho cô tự do về kinh tế chắc chắn thành vấn đề.

 

Nghĩ đến đây, cô vội vàng với hệ thống: "023, hối hận , thu hồi chiêu cuối cướp đoạt !! Để phụ nữ đó về !!"

 

"Xin ký chủ, thao tác thực hiện thể thu hồi." Giọng máy lạnh lẽo tạt cho cô một gáo nước lạnh, "Phía bên khi cân nhắc lợi hại cho bạn, đề nghị bạn vẫn nên tiếp tục gỡ bỏ vật trung gian đặc biệt, để chiêu cuối cướp đoạt cuộc đời khác thể tiến hành thuận lợi."

 

Lê Tú mà dám?

 

Tạ Phương Trúc nhận , cô mà còn tiếp tục thao tác chẳng là tìm cái c.h.ế.t ?

 

Tuy nhiên hệ thống khả năng thấu cảm, thể hiểu nỗi sợ hãi của cô.

 

Lê Tú sắp điên , cuối cùng trong lúc cấp bách, chỉ thể nghiến răng với Tạ Phương Trúc: " thần thánh , cô mà bỏ , một bình thường như lấy bản lĩnh đưa cô về?"

 

"Nhân lúc cô hiện tại còn một thở, mau ch.óng tháo cái Bình An Khấu của cô xuống , như còn thể hy sinh bản , để sinh đứa trẻ , nếu thì tất cả cùng chờ c.h.ế.t !"

 

Lần , Tạ Phương Trúc cuối cùng cũng hiểu ý đồ của cô .

 

"Trong lòng vợ , ai quan trọng bằng cả, cô thể cần ?" Đôi mắt u ám chằm chằm cô , "Nếu cô thể đưa cô về, thì đừng nhảm nữa, hãy cầu nguyện cô thể về , nếu ... thủ đoạn của nhiều, thể đảm bảo cô sẽ c.h.ế.t khó coi hơn bất cứ ai đấy."

 

 

Loading...