Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:28:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy nhiên điều kỳ lạ là cứ tiếp tục về phía nhưng vẫn thấy bóng dáng của vợ .

 

Theo lời đại sư , nếu Thẩm Oánh Oánh về cơ thể thì thể gặp linh hồn của cô.

 

Nếu Thẩm Oánh Oánh về cơ thể thì trong mắt , xung quanh Thẩm Oánh Oánh sẽ phát ánh sáng màu đỏ.

 

Chỉ cần kéo sợi chỉ đỏ trong tay là thể kéo linh hồn của cô , đưa về thế giới của .

 

tìm từ lúc Thẩm Oánh Oánh bốn tháng tuổi cho đến tận bây giờ, bao giờ thấy Thẩm Oánh Oánh xuất hiện ánh sáng lạ thường.

 

Chẳng lẽ vợ vẫn về cơ thể của ?

 

Ngay khi đang nghi hoặc thì bất kỳ điềm báo nào, Thẩm Oánh Oánh đột ngột qua đời.

 

Ba nuôi của cô đau buồn khôn xiết, một là vì thực lòng yêu mến đứa con gái nuôi , hai là con gái mới đính hôn với con trai nhà giàu nhất lâu, cô thì hôn sự "mồ mả tổ tiên phát sáng" chẳng tan thành mây khói ?

 

Cũng chính vì , khi Thẩm Oánh Oánh xảy chuyện, vợ chồng Thẩm gia nỡ đem con gái nuôi chôn cất, mà đông lạnh trong tủ đá, mưu cầu thể đợi kỳ tích xảy .

 

Tạ Phương Trúc cũng sốt ruột vô cùng, khắp thế giới tìm .

 

Anh hiểu rõ, tuy bây giờ vợ chồng Thẩm gia nỡ chôn, nhưng thời gian dài trôi qua nhất định sẽ đem chôn cất.

 

Một khi chôn xuống, vợ cũng vô phương cứu chữa, chỉ thể theo về thế giới của .

 

Mặc dù từ tận đáy lòng bất chấp tất cả, ích kỷ mang về, nhưng càng mong cô vui vẻ, dù là về về đều là lựa chọn của chính cô chứ do yếu tố bên ngoài ép buộc.

 

Tuy nhiên, một tháng trôi qua, vẫn tìm thấy linh hồn của Thẩm Oánh Oánh.

 

Vợ chồng Thẩm gia cũng hiểu rằng cứ đông lạnh mãi như cũng vô nghĩa, đành nén đau đưa hỏa táng chôn cất.

 

Theo lý mà , lúc Tạ Phương Trúc nên về , là một linh hồn, ngoài việc lang thang khắp nơi thì chẳng gì cả, đây nữa cũng chỉ lãng phí thời gian.

 

gặp vợ nên , cứ như một cái xác hồn, chán nản lang thang ở thế giới .

 

Cũng qua bao lâu, Tạ Phương Trúc trong trạng thái tua nhanh thời gian gặp đúng dịp Tết Thanh Minh, vợ chồng Thẩm gia cùng cô con gái nhỏ viếng mộ Thẩm Oánh Oánh.

 

Anh cũng thất thần theo .

 

Mưa bụi lất phất, ba nhà họ Thẩm che ô mộ Thẩm Oánh Oánh, trong bức ảnh đen trắng bia mộ đang rạng rỡ, vẫn thể thấy bóng dáng lúc còn sống.

 

Không lâu , tiếng nức nở nhè nhẹ vang lên, là cô con gái út nhà họ Thẩm, cô từ nhỏ tình cảm sâu đậm với chị gái, nghĩ đến chị còn trẻ như qua đời là cầm nước mắt.

 

Tạ Phương Trúc quanh quẩn tấm bia mộ , lẽ trở nên chai sạn mới đúng.

 

hôm nay một nữa đến đây, mắt vẫn kìm mà đỏ lên.

 

"Tạ Phương Trúc?"

 

Bất thình lình, một giọng trong trẻo vang lên.

 

Giọng ...

 

Tạ Phương Trúc sững .

 

Tưởng rằng xuất hiện ảo giác.

 

Tuy nhiên một lát , giọng đó vang lên nữa: "Chồng ơi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-285.html.]

 

Tim Tạ Phương Trúc đập thình thịch như sấm dậy, theo hướng giọng sang.

 

Chỉ thấy cách đó xa, một cô gái xinh tay cầm chiếc ô đen, mặc chiếc váy trắng đang đó.

 

Thấy đầu , rõ khuôn mặt , vẻ dò xét mặt cô gái biến mất.

 

Cô vứt chiếc ô sang một bên, phấn khích lao đến mặt Tạ Phương Trúc, nhảy phắt lên một cách quen thuộc.

 

"Chồng ơi~~"

 

Giọng ngân vang trầm bổng, nũng nịu vô cùng, khiến tai nhũn .

 

Tạ Phương Trúc theo bản năng đỡ lấy ôm lòng, cho dù cảm nhận sự mềm mại trong vòng tay, vẫn kịp hồn.

 

"Vợ... vợ." Anh giống như một chiếc bánh lớn từ trời rơi xuống đập trúng, cả thẫn thờ vô cùng, "Thật... thật sự là em ?"

 

"Không em thì là ai?" Thẩm Oánh Oánh nũng nịu lườm một cái, "Người ma uổng công , ngay là sẽ đến tìm em mà."

 

"Vợ..." Ôm lấy hằng đêm mong nhớ, khuôn mặt xinh rạng ngời , vẫn thấy chân thực, liền véo mạnh đùi một cái, "Anh đang mơ đấy chứ?"

 

Nhìn bộ dạng ngơ ngác ngốc nghếch của , Thẩm Oánh Oánh "phì" một tiếng một tiếng.

 

"Tuy bây giờ em là ma, nhưng cũng là ma bằng xương bằng thịt mặt , đến chỗ thành ?"

 

Dứt lời, hai tay nâng mặt lên, đặt một nụ hôn thật mạnh lên môi .

 

Cảm giác ngọt ngào lâu mới , Tạ Phương Trúc hạnh phúc đến phát c.h.ế.t , bảo bối mà tìm kiếm bấy lâu nay bây giờ đang ở ngay mắt .

 

Nước mắt kìm mà tuôn rơi.

 

Ông trời ơi, nếu đây thật sự là một giấc mơ thì hãy để cả đời đừng bao giờ tỉnh nữa.

 

Nếm vị nước mắt mặn chát, Thẩm Oánh Oánh đẩy , khuôn mặt giấu nổi vẻ tiều tụy của , lập tức chẳng còn tâm trí gì nữa.

 

"Sao tự nhiên ?" Dịu dàng sờ mặt , cô xót xa vô cùng, "Chồng ơi, , em là phụ nữ còn , là đàn ông đại trượng phu mà ."

 

Nghe cô , Tạ Phương Trúc giống như khi nhất định lập tức chứng minh cho cô thấy .

 

Mà là vì sợ cô rời nữa nên cúi ôm c.h.ặ.t lấy cô, lẩm bẩm như mất hồn: "Vợ ơi, em ? Anh tìm em lâu lắm , nhớ em lắm."

 

Chương 232 Nếu còn thỏa mãn thì chút điều

 

Thấy bộ dạng , dù lời trách móc chứa chan tình ý, Thẩm Oánh Oánh cũng nỡ nữa, một tay ôm , một tay xoa xoa gáy .

 

"Từ lúc em luôn đợi , nhưng mãi cho đến , t.h.i t.h.ể của em hỏa táng vẫn đến. Có lúc em tưởng rằng ở đây ma cả đời ."

 

Cô mỉm .

 

" cũng may, chồng ơi, cuối cùng em cũng đợi ."

 

Nghe lời , Tạ Phương Trúc sững , nhẹ nhàng buông cô , rũ mắt chăm chú trong lòng như khắc sâu cô tim.

 

"Vợ ơi, em ngốc thế?" Cẩn thận từng li từng tí sờ mặt cô, lòng chua xót thôi, "Anh xứng để em , ngộ nhỡ đến, cơ thể của em cũng còn nữa thì ?"

 

Thẩm Oánh Oánh cho là đúng: "Thì ma cả đời thôi."

 

 

Loading...