Thẩm Gia Tài định thần , quả nhiên, nút gỗ vẫn đóng c.h.ặ.t. Anh chơi xỏ . Ngay lập tức, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội, cả khuôn mặt tức đến biến dạng. Anh đang định lao về phía Thẩm Oánh Oánh nữa thì thấy tay cô "tạch" một phát rút nút gỗ .
" giờ thì rút đây." Cô chớp chớp mắt: "Anh ba, đừng qua đây, em sợ khống chế ."
Thẩm Gia Tài: "???"
Vẻ mặt nhân súc vô hại mà những lời còn đáng ghét hơn cả đe dọa lúc giận dữ. Thẩm Gia Tài nộ khí xung thiên, hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t cô, nhưng cái phích nước trong tay cô, rốt cuộc dám động đậy. Cuối cùng còn cách nào khác, đành đưa "con bài tẩy" Phan Vân , nghiến răng nghiến lợi :
"Thẩm Oánh Oánh, nếu để mày đối xử với tao như thế thì mày tiêu đời ! Mẹ chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày! Mày mau đặt cái phích xuống, mày đặt xuống thì tao sẽ chuyện với ."
"Không , em sợ đ.á.n.h em." Thẩm Oánh Oánh cầm phích nước buông tay: "Hơn nữa ba , chuyện là của em, là đòi uống nước nên em mới rót cho mà, nếu tự lấy thì bỏng ."
Vẻ mặt vô tội như thể chính cô mới là chịu ủy khuất. Thẩm Gia Tài suýt nữa thì tức đến phát . Anh từng thấy ai mặt dày như , rõ ràng thương là , cô ủy khuất cái nỗi gì??
"Trời nóng nực thế ai mà uống nước sôi chứ! Thẩm Oánh Oánh, đầu óc mày vấn đề !" Anh cũng lười đôi co tiếp với cô, chống nạnh chỉ cô: "Đừng nhảm nữa, mau đặt phích xuống, tao chỉ đ.á.n.h mày một bạt tai thôi, chuyện coi như bỏ qua!"
Thẩm Oánh Oánh trả lời chắc nịch: "Thế thì !"
Thẩm Gia Tài nghiến răng ken két, thầm nghĩ mới một thời gian gặp mà con nhóc trở nên lời như thế? Nếu là đây, chắc chắn cô ngoan ngoãn đưa mặt . là thiếu đòn mà. Nếu là bình thường, nhất định đ.á.n.h cho cô lóc gọi . nghĩ đến mục đích của ngày hôm nay, thầm nghiến răng, quyết định tạm thời truy cứu chuyện nữa.
Hít một thật sâu, dịu giọng : "Thôi bỏ , ai bảo mày là em gái tao, tao tha cho mày."
"Vốn dĩ lên đây cũng để tìm chuyện với mày, lá thư mày chúng tao nhận ."
"Mẹ sợ mày chuyện dại dột nên mới vội vàng bảo tao lên đây, may mà mày gì ngu ngốc!"
"Thời buổi nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o lắm, tên đó chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, căn bản thể nào là xưởng trưởng , xưởng trưởng thật thì loại phụ nữ nào mà từng thấy qua?"
"Sao thể coi trọng một đứa con gái nông thôn như mày , nếu mày mà bỏ trốn theo thì cái 'cây rụng tiền' con cái địa chủ sẽ giữ ! Đến lúc đó mày cũng kịp!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-30.html.]
Lúc đầu Thẩm Oánh Oánh kịp phản ứng chuyện lá thư là thế nào. Sau đó hồi tưởng ký ức của nguyên chủ mới nhớ , khi bỏ trốn theo , nguyên chủ một lá thư về nhà đẻ. Đại khái là cô tìm hơn, theo đó thành phố S sống đời sung túc. Bảo bọn họ cứ giả vờ như , đợi một thời gian hãy lên tìm cô. Đến lúc thấy thì đổ vấy cho Tạ Phương Trúc, bảo một cô gái đang yên đang lành Tạ Phương Trúc cho mất tích, đòi bồi thường. Với tính cách của Tạ Phương Trúc, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn đưa tiền, như thể kiếm thêm một khoản nữa. Ngoài , còn nhắc đến tiền 500 tệ lừa từ tay Tạ Phương Trúc. Bảo là đến thành phố S sẽ gửi tiền về cho Thẩm Gia Tài gom sính lễ.
Thẩm Oánh Oánh nghĩ, Thẩm Gia Tài ngoài việc lên xem cô bỏ trốn thật , chắc chắn mục đích khác là đến hỏi về 500 tệ đó. Quả nhiên, suy nghĩ dứt, Thẩm Gia Tài nhắc đến tiền .
"Còn nữa, em gái, trong thư thấy em cầm 500 tệ của Tạ Phương Trúc , tiền lớn như để trong tay em an , vạn nhất mà mất thì lỗ to, ba cũng cưới vợ nữa. Em đưa nó cho , chỗ sính lễ còn tự mua, em chỉ cần kiếm cho một cái phiếu tivi nữa thôi là , như thế cũng đỡ cho em lo lắng."
Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ: Anh cưới cưới thì liên quan gì đến ?
ngoài mặt cô lộ , tỏ vẻ khó xử : " tiền Tạ Phương Trúc lấy , thì tìm mà đòi."
Chương 25 Quần của , chắc chắn mặc
Thực tiền vẫn đang ở chỗ Thẩm Oánh Oánh. Ngày bắt về, cô vì lấy lòng tin của Tạ Phương Trúc nên trả tiền cho . Tạ Phương Trúc nhận, nên tiền vẫn luôn ở cô. Cô sợ Thẩm Gia Tài, nhưng hiện giờ Thẩm Gia Tài đang cần tiền cưới vợ. Nếu tiền ở cô, chắc chắn sẽ giống như con ch.ó ngửi thấy bánh bao thịt, đuổi cũng . Chi bằng cứ để Thẩm Gia Tài tìm Tạ Phương Trúc.
Tuy nhiên, với cái thói bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh của Thẩm Gia Tài, Thẩm Oánh Oánh đoán chắc chẳng gan mà . Quả nhiên đúng như cô dự đoán, thấy thế, Thẩm Gia Tài tức đến giậm chân bình bịch.
"Mày ngốc ! Tiền đến tay còn trả cho gì?!" Anh vỗ đùi thở ngắn than dài: "Mày bảo tao tìm , chẳng là bảo tao lao họng s.ú.n.g ?!"
Mặc dù hồi nhỏ cùng hai trai khác coi Tạ Phương Trúc như con ch.ó mà bắt nạt. khi lớn lên, Tạ Phương Trúc đ.á.n.h cứ như cần mạng . Anh mà tìm Tạ Phương Trúc, chẳng sẽ đ.á.n.h cho thành thằng đần ?
"Em cũng ! hôm đó bắt em về, đưa tiền cho thì sẽ đ.á.n.h gãy chân em, còn cách nào khác nên em đưa hết tiền cho ." Thẩm Oánh Oánh đầy vẻ bi phẫn, trợn mắt dối chớp mắt: "Giờ em nghèo rớt mồng tơi, một xu nào..."
"Tiền riêng trong tay mày cũng thu mất luôn ?!" Thẩm Gia Tài thể tin nổi tai .
" thế! Anh còn , mỗi tháng cũng đưa tiền cho em nữa, tự để dành."
Lời đối với Thẩm Gia Tài mà như một đòn giáng mạnh. Mỗi tháng Tạ Phương Trúc đều gửi về nhà họ 20 tệ. Chuyện là do hồi đó Tạ Phương Trúc định ở mỏ than, bố cho , gọi hết lao động nam trong đội chặn đường Tạ Phương Trúc.