Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 310
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:29:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa cửa, cha dượng nồng nặc mùi rượu đưa ánh mắt phóng túng chằm chằm cô, trong mắt lóe lên tia sáng như dã thú khóa c.h.ặ.t con mồi.
“Hê hê hê, Tiểu Đan ăn mì .” Lão lảo đảo về phía Khương Diệp Đan, “Thật trùng hợp, chiều nay cũng ăn mì.”
Nhìn nụ nanh ác bóng dầu của lão, Khương Diệp Đan ghê tởm đến mức suýt chút nữa thì nôn hết chỗ mì ăn ngoài.
Cô bưng bát mì định lách qua lão để ngoài, nhưng mới dậy chặn .
Bàn tay đầy mỡ bám lấy cổ tay cô, rượu nồng nặc hôi thối ập thẳng mặt, bàn tay còn thì yên phận thò cổ áo cô.
Khương Diệp Đan trưởng thành, sự rèn luyện của môi trường khắc nghiệt lâu dài, cô còn là cô thiếu nữ nhút nhát rụt rè của ngày xưa nữa.
Cô đột nhiên úp bát mì ăn xong lên đầu cha dượng, phẫn nộ hét lớn: “Cút!”
Cha dượng lão đầu tiên đối xử như , vô cùng tức giận, túm lấy tóc cô, điên cuồng đ.ấ.m tới tấp.
Khương Diệp Đan chịu thua kém, khi thoát , cô chạy bếp cầm lấy con d.a.o phay, định liều mạng c.h.é.m lên lão cha dượng.
sức lực nam nữ chênh lệch, cha dượng lão việc hầm mỏ nên sức khỏe lớn, dù cô cầm d.a.o thì cũng chỉ lão rách chút da.
Cha dượng giật lấy con d.a.o phay vứt , túm lấy tóc cô, đ.á.n.h túi bụi.
Vừa đ.á.n.h xé rách quần áo cô, Khương Diệp Đan thà c.h.ế.t chịu nhục, vùng lên phản kháng, hai một nữa lao giằng co.
Bà Khương ở trong phòng thấy động động tĩnh bên ngoài, hớt ha hớt hải chạy , thấy hai đang đ.á.n.h điên cuồng, vẻ mặt chút ngẩn ngơ, đó loạng choạng đến bên cạnh hai , như ma nhập mà thì thầm với vẻ thần kinh với Khương Diệp Đan:
“Ông ngủ thì mày cứ cho ông ngủ, cũng từng ngủ , bộ trinh tiết liệt nữ gì? Đồ đạc trong nhà đập nát hết , gì dùng nữa, mày mua ?”
“Đồ hèn hạ, đồ rẻ mạt, cái thứ hạ đẳng hèn, hèn, hèn…”
Lần , Khương Diệp Đan để đàn ông đó đạt mục đích, cô đá thẳng chỗ hiểm của lão , nhân lúc đêm tối chạy khỏi nhà.
Đi khập khiễng ánh đèn đường vàng vọt, vết thương do kéo đ.â.m chân vẫn ngừng chảy m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c và tay trái đau nhức như vỡ vụn,
Không chỉ , cô cũng cảm thấy quá mệt mỏi, bèn tìm một cây cột đèn đường bệt xuống.
Cô thấy một từ đằng xa từ từ tới, dáng cao gầy, trông vẻ là một đàn ông.
Đàn ông mỏ đều là sói, thấy phụ nữ là dời bước chân, đêm hôm khuya khoắt thấy cô ở đây, liệu cưỡng h.i.ế.p cô ?
Như thế thì hôm nay cô còn sống nổi ?
“Đồng chí, cô ?”
Khương Diệp Đan hé răng, chằm chằm đàn ông đó.
Người đàn ông đó khác với những công nhân mỏ thông thường, mắt một mí, trông trắng trẻo, thư sinh.
Đợi đến mặt, Trương Đông Minh mới phát hiện đầy m.á.u là một cô gái trẻ.
Máu cô vẫn ngừng chảy, đọng thành một vũng nhỏ bên cạnh bắp chân, nếu cứ bỏ mặc quản, trong tiết trời mùa đông giá rét , e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Suy nghĩ một lát, ôn tồn hỏi: “Cô gái nhỏ, còn ?”
Ý định của là nếu cô thì sẽ dìu cô đến bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-310.html.]
Tuy nhiên Khương Diệp Đan vẫn lên tiếng, Trương Đông Minh nhíu mày: “Cô gái nhỏ, mạo phạm chút nhé.”
Dứt lời, bế bổng cô lên chạy thẳng về phía bệnh viện.
Bệnh viện khu mỏ miễn phí cho cán bộ công nhân viên mỏ than, chỉ cần xuất trình sổ hộ khẩu là .
dù hỏi cô gái nhỏ ở , cha ở , cô đều hé răng, chỉ trân trân Trương Đông Minh.
Trương Đông Minh còn cách nào khác, tính mạng con là hết, nên đành tự bỏ tiền túi đóng viện phí .
Lo lắng cho cô gái nhỏ, hơn nữa ca chiều, sáng cũng vội .
Cho nên khi Khương Diệp Đan phẫu thuật xong, vẫn luôn túc trực bên giường bệnh.
Trưa ngày hôm , Khương Diệp Đan mở mắt thấy đàn ông đang bên giường chợp mắt.
Đeo một cặp kính, mắt quầng thâm rõ rệt, vẻ mặt mệt mỏi vô cùng.
Có lẽ nhận động tĩnh phía cô, từ từ mở mắt, ánh mắt dừng khuôn mặt cô, đôi mắt vốn đang mệt mỏi bỗng bừng sáng.
“Tỉnh ?” Khóe miệng nở một nụ ôn hòa, “Hôm qua bác sĩ , một đàn ông lực lưỡng mà gặp vết thương như thế chắc cũng nhè, mà cô kiên cường quá, hề rên rỉ lấy một tiếng, thật dũng cảm.”
Dứt lời, hỏi cô: “Cô gái nhỏ, cô tên là gì? Nhà ở ? liên lạc với cha cô , cả đêm thấy cô, họ chắc chắn là lo lắng lắm .”
Chương 252 Ngoại truyện - Trương Đông Minh X Khương Diệp Đan 2
Khương Diệp Đan rũ mắt, từ tối qua đến giờ hé răng nửa lời cuối cùng cũng lên tiếng.
“Cha mất từ sớm , tái giá đến khu mỏ, bà từ lâu màng đến nữa, vết thương là do cha dượng đ.á.n.h.”
Nghe , Trương Đông Minh khựng , ngờ cảnh của cô gái nhỏ tồi tệ đến thế.
Trong tình huống , dù liên lạc với cha cô thì e rằng cũng vô ích, khi họ còn trách móc cô tự ý bệnh viện, tiêu xài lãng phí.
Nghĩ đến đây, Trương Đông Minh từ bỏ ý định tìm cha cô, thật thà một kẻ bao đồng bụng chăm sóc cô gái nhỏ tội nghiệp .
Vì vết thương nặng nên viện vài ngày.
Mấy ngày , Trương Đông Minh bận rộn ngớt, cộng thêm việc Khương Diệp Đan cũng tầm tuổi cháu trai nên dứt khoát coi cô như bậc con cháu.
Nghĩ bụng miệng lưỡi con gái chắc kén chọn hơn đám con trai, nên ngoài việc đưa cơm, cũng mang cho cô một ít đồ ăn vặt dễ tiêu hóa.
Đợi đến khi Khương Diệp Đan xuất viện, vì bộ quần áo cũ đầy m.á.u đầy miếng vá, còn quên sắm cho cô một bộ quần áo mới tinh.
Nhìn bóng dáng cao gầy của đàn ông rời phía , cúi đầu bộ quần áo mới , Khương Diệp Đan nhớ trải nghiệm , một cảm giác chân thực.
Rõ ràng là hề quen cô, mà đối xử với cô vô điều kiện như , mà ngốc thế nhỉ?
……
Mấy ngày , Trương Đông Minh chuyển sang ca ngày.
Khoảng hơn mười giờ đêm chuẩn về ký túc xá, bỗng nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc bên ngoài nhà máy, chính là cô gái nhỏ mà đưa bệnh viện .