Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:29:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ hai là để bù đắp cho ông, vì bà mà ông ngốc nghếch suốt bao nhiêu năm lấy vợ, mới đến trung niên mà tóc bạc trắng nhiều như , lòng bà đành.

 

Thực bà càng cứ thế chẳng màng chuyện gì mà ở bên cạnh ông, nhưng bà của hiện tại thể .

 

Trái tim bà vặn vẹo, bà đố kỵ với bình thường, đố kỵ với cả những ông trời ưu ái.

 

Sự đố kỵ khiến bà đau khổ, khiến bà điên cuồng, những cơn kích động và khuynh hướng bạo lực định kỳ khiến bà thể sống như một bình thường, càng thể trở thành bạn đời bình thường của ai đó.

 

Một như bà chỉ thích hợp sống một .

 

Trong thư, bà chân thành xin Trương Đông Minh, dám mong ông tha thứ, chỉ hy vọng nếu thể, kiếp ông cũng giống như bà, vẫn lựa chọn gặp gỡ .

 

Khi đó, bà nhất định sẽ dũng cảm hơn một chút, lòng sớm hơn, bất chấp tất cả mà nắm lấy ông, gả cho ông, sinh cho ông một đàn con thơ.

 

Người nam t.ử hán chảy m.á.u chảy nước mắt, nhưng xem xong thư, nước mắt Trương Đông Minh rơi lã chã.

 

Dù bà trở nên thế nào, ông cũng bận tâm mà.

 

Ông kiên nhẫn, ông thể dỗ dành bà mà.

 

Tại đ.â.m đầu ngõ cụt mà rời bỏ ông chứ?

 

Bất chấp ánh mắt kỳ quặc của những xung quanh, cũng chẳng quản Khương Diệp Đan thực sự đến thành phố S .

 

Ngay đêm đó, Trương Đông Minh đến ga tàu, thức trắng đêm đợi, ngày hôm ông lên chuyến tàu đầu tiên trong ngày thành phố S.

 

Vật vờ ở thành phố S suốt một tháng, tìm thấy, Trương Đông Minh vốn dĩ trưởng thành nho nhã biến thành kẻ ăn mày.

 

Đầu tóc bù xù như ổ gà, râu ria dài thượt, tiền ông mang theo nhiều, cũng chẳng còn tâm trí về khu mỏ lấy thêm.

 

Mệt thì ngủ chân cầu, hết tiền thì nhặt phế liệu bán, cả như một cái xác hồn.

 

Cuối cùng, vẫn là Tạ Phương Trúc – đứa cháu ngoại đến thành phố S tóm ông về.

 

cú sốc , dù về khu mỏ, Trương Đông Minh vẫn thể vực dậy nữa, ông từng là một cuồng công việc giờ còn khả năng đảm đương công việc, đành thủ tục nghỉ hưu sớm vì bệnh tật.

 

Tạ Phương Trúc chăm lo ăn uống chu đáo cho ông suốt hai năm.

 

Vào đầu năm thứ ba, ông bắt đầu sách.

 

Ông nhiều sách, thêm trong ít tế bào đa sầu đa cảm của thanh niên văn nghệ, những tác phẩm văn học hiện thực ông nhanh ch.óng trở nên nổi tiếng, ông trở thành một nhà văn tiếng tăm.

 

Cháu ngoại ăn khấm khá, cần ông tiếp tế, ông vợ cũng chẳng con cái, tài sản để cho ai.

 

Nên ông đem tất cả tiền đó từ thiện, chuyên tài trợ cho những gia đình khốn khổ, những đứa trẻ tội nghiệp.

 

Có lẽ vì trong lòng chứa chất quá nhiều chuyện, quá đỗi sầu bi, Trương Đông Minh thể sống thọ trăm tuổi, ông qua đời khi tròn 60.

 

Lúc đó, sức khỏe ông ngày càng yếu, thể tự , Tạ Phương Trúc thuê một giúp việc cho ông.

 

Buổi hoàng hôn, khi giúp việc đẩy ông dạo ánh chiều tà, trong lúc mơ màng, ông dường như thấy một cô gái mười tám mười chín tuổi đang vui vẻ chạy về phía ông ánh hoàng hôn đỏ rực.

 

Bên tai cô gái cài một bông hoa bìm bìm tím, ánh mắt chút thẹn thùng, khẽ hỏi ông: "Trương Đông Minh, ?"

 

Trương Đông Minh lâu nở nụ , khóe môi nhếch lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-317.html.]

 

"Đẹp." Ông thầm thì: "Hoa , ..."

 

Ba chữ 'càng hơn' kịp khỏi miệng, ông nhắm mắt nghìn thu.

 

...

 

Trương Đông Minh đột nhiên giật tỉnh giấc, khung cảnh trong mơ vô cùng chân thực, giống như chính trải qua .

 

Ông dọa cho hề nhẹ, ướt đẫm mồ hôi lạnh.

 

Gió từ cửa sổ thổi , rõ ràng đang là giữa hè mà ông vẫn nhịn rùng run rẩy.

 

Ông lo sợ sang bên cạnh một cái, bàn tay lạnh ngắt thận trọng sờ lên mặt vợ và con gái, trái tim căng thẳng đến mức tưởng chừng sắp ngừng đập mới từ từ trở bình thường.

 

Con gái đang ngủ say giữa hai vợ chồng, Trương Đông Minh khi bộ đồ ngủ khô ráo, về chỗ của mà rón rén xuống cạnh vợ.

 

Ông vươn tay ôm lấy vợ lòng.

 

Ông xoay khuôn mặt đang ngủ say ngọt ngào của vợ , nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống đôi chân mày, đôi mắt, sống mũi, bờ môi...

 

Khương Diệp Đan hành động cho tỉnh giấc.

 

Thấy đàn ông đang hôn lúc nửa đêm, gương mặt mỹ miều nóng lên, bà đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c ông, nũng nịu trách:

 

"Trương Đông Minh, ? Còn để cho ngủ nữa ?"

 

Nghe thấy tiếng bà, cảm giác chân thực trong lòng Trương Đông Minh tăng thêm vài phần, ông kìm ôm c.h.ặ.t hơn.

 

"Tiểu Diệp Tử..." Ông nhẹ nhàng nâng mặt bà lên, ch.óp mũi quyến luyến chạm mũi bà: "Anh mơ thấy một giấc mơ đáng sợ, mơ thấy chúng hết đến khác lỡ mất , mãi cho đến tận cuối cùng vẫn ở bên ..."

 

"Thật may, thật may đó chỉ là một giấc mơ. Tiểu Diệp T.ử , thật sự hận c.h.ế.t cái đầu óc xe lúc đó của , khiến em chịu ủy khuất ..."

 

"Anh còn là để em chịu ủy khuất cơ đấy." Khương Diệp Đan trầm giọng : "Cái đồ khúc gỗ c.h.ế.t tiệt chịu khai thông, chẳng em rơi bao nhiêu nước mắt."

 

Dứt lời, bà vòng tay ôm lấy eo ông, nũng nịu: "Trương Đông Minh, hôm nay đ.á.n.h thức em , giờ em ngủ nữa, nghĩ cách để em ngủ ."

 

Cách nhanh nhất để khiến ngủ ban đêm, đương nhiên là khiến họ mệt mỏi đến cực hạn, đạt đến mức chỉ đặt lưng là ngủ ngay lập tức.

 

Mặt Trương Đông Minh đỏ bừng lên, ông cố gắng xua tan nội dung giấc mơ đó khỏi đầu, bế bổng Tiểu Diệp T.ử của về phía phòng khách.

 

Đợi đến khi vợ mệt đến mức ngủ ngay trong lòng , Trương Đông Minh lên xà nhà, vẫn chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

 

Ký ức của ông về cái ngày Cố Tiền Tiến giới thiệu đối tượng cho ông, nếu ngày đó cháu dâu nhắc nhở ông mau tiễn Tiểu Diệp Tử.

 

Thì chuyện đó sẽ phát triển đúng như trong mơ ?

 

đồng thời ông cũng chút thắc mắc, trong mơ, cháu dâu dường như sớm cháu ngoại đ.á.n.h gãy chân.

 

trong cuộc sống thực tế, cháu dâu vẫn khỏe mạnh.

 

Ông phân biệt giấc mơ đó rốt cuộc liên quan gì đến thực tế , nhưng ông hiểu rõ, nếu cháu dâu, ngày hôm đó Tiểu Diệp T.ử của ông nhất định sẽ chịu tổn thương to lớn.

 

Cháu dâu đối với ông và Tiểu Diệp T.ử là ân nhân lớn, cảm ơn thật nhiều.

 

 

Loading...