Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:01:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Oánh Oánh hề do dự, đáp một cách kiên định và nghiêm túc: “Làm em thể lừa chứ? Em lừa ai cũng bao giờ lừa .”
Ánh mắt Tạ Phương Trúc rực cháy.
“Anh tin em.” Lời là với Thẩm Oánh Oánh, cũng là với chính trái tim .
Từ khoảnh khắc trở , sẽ quản những ý nghĩ trong bộ não nữa, nghi ngờ, d.a.o động nữa, bất kể sự thật như thế nào, đều tin cô.
Tin rằng trong lòng cô thực sự chỉ .
Ánh mắt nóng rực, bên trong cuộn trào tình ý nồng đậm, như nuốt chửng lấy cô.
Rõ ràng là động tình thật sự …
Thẩm Oánh Oánh nuốt nước bọt, cảm thấy chột một cách lạ lùng, cô cứ thấy giống như một “tra nữ” đang lừa gạt tình cảm của một trai thuần khiết thế ?
Khi nhận điều đó, cô vội vàng gạt bỏ ý nghĩ khỏi đầu.
Tạ Phương Trúc là kẻ tàn nhẫn mất nhân tính, chỉ cần giá trị, bất kể ai cũng thể lợi dụng , một đại phản diện như thể là trai thuần khiết chứ.
Nghĩ đến đây, tâm trạng cô bình phục ít.
Liếc Tạ Phương Trúc một cái, giả vờ như chợt nhớ điều gì, cô nhíu mày : “Tạ Phương Trúc, chỉ yêu cầu khắt khe với một em, bản cũng thực hiện theo yêu cầu khắt khe đó.”
Nói đoạn, cô cũng bộ tịch đưa yêu cầu của : “Không giống như những đàn ông khác, phụ nữ tùy tiện mồi chài một chút là đầu hàng ngay, giữ vững ranh giới của một cách nghiêm ngặt, hả?”
Thấy cô còn quên dặn dò , điều đại diện cho cái gì?
Tạ Phương Trúc tâm thần xao động, mặc dù cố sức kiềm chế, nhưng khóe miệng vẫn nhịn mà nhếch lên, : “Em yên tâm, cũng chỉ một em thôi.”
Dứt lời, bế bổng cô lên kiểu công chúa: “Đi, khám bác sĩ thôi!”
Chân đột nhiên rời mặt đất, Thẩm Oánh Oánh giật vội ôm lấy cổ , bực đ.ấ.m vai một cái.
“… Tạ Phương Trúc, đây là bệnh viện, đừng thế !”
Ở bên ngoài thì thôi , ở bệnh viện cũng thế thì cái thể thống gì chứ?
“Vợ bộ , bế khám bác sĩ vấn đề gì ?” Tạ Phương Trúc mặt đầy vẻ chính trực, nhưng nơi đuôi mày là ý giấu nổi.
Lại dùng cái lý do giống như lúc ở gần nhà ăn để thoái thác với cô: “Thẩm Oánh Oánh, chúng là vợ chồng, là quan hệ nam nữ bất chính, .”
Thẩm Oánh Oánh: “…”
Cứu mạng! Sao cô cứ thấy Tạ Phương Trúc là một kẻ “não yêu đương” thế ?!
Chưa kịp gì thì ở quầy hướng dẫn thu phí một cô y tá mới đến, thấy Tạ Phương Trúc bế .
Tưởng Thẩm Oánh Oánh trong lòng thương nặng, cô y tá vội vàng chạy từ quầy.
“Đồng chí, chuyện là ? Thương ở ?”
Nghe ngã đau chân, y tá tưởng là gãy xương .
Cũng dám vén lên xem chân thương của cô, sợ chạm vết thương l..m t.ì.n.h hình nghiêm trọng hơn.
Vội vàng thủ tục đăng ký cho Thẩm Oánh Oánh, và đích đưa cô đến chỗ bác sĩ.
Chẳng hiểu thấy dáng vẻ căng thẳng nghiêm túc của cô y tá, Thẩm Oánh Oánh dự cảm lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-40.html.]
Vội vàng nhắc nhở cô y tá: “Đồng chí y tá, chân chuyện gì lớn , chỉ ngã một cú thôi, bôi chút t.h.u.ố.c chắc là .”
Cô y tá : “Đến mức bộ nữa mà còn bảo nghiêm trọng? Những vết thương như gãy xương là từ bên ngoài , coi trọng đấy!”
Thẩm Oánh Oánh: “???”
Mặc dù khá nghiêm trọng, nhưng đạt đến mức độ nghiêm trọng là gãy xương…
Cô vội vàng giải thích: “… Không gãy xương, chỉ là đầu gối trầy da thôi, vẫn mà…”
cô y tá tốc độ nhanh, phòng khám của bác sĩ, cúi chuyện với bác sĩ, thấy lời cô .
Khoảnh khắc tiếp theo, bác sĩ với : “Đồng chí, nhường cho đôi vợ chồng trẻ chen ngang một chút ? Vết thương của đồng chí nữ khẩn cấp.”
Thẩm Oánh Oánh: “Không ! chỉ là đầu gối trầy chút da thôi, cần thiết …”
“Đến mức mà còn cố quá, lỡ việc thì tính ?” Người đó thoáng qua chân cô, dậy ngắt lời cô, bụng : “ chỉ lấy ít t.h.u.ố.c cảm thôi, gấp, đồng chí mau để bác sĩ xem chân cho !”
Thẩm Oánh Oánh đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch , vội vàng đ.ấ.m Tạ Phương Trúc một cái: “Tạ Phương Trúc! Thả em xuống!”
Tạ Phương Trúc cách đến chỗ bác sĩ chỉ còn vài bước chân, thực cảm thấy chẳng cả, như thì cần chờ nữa.
thấy khuôn mặt đỏ bừng vì hổ của Thẩm Oánh Oánh trong lòng, cuối cùng vẫn đặt cô xuống.
Nói với bác sĩ: “Bác sĩ, cảm ơn bác sĩ ạ. vợ chỉ là đạp xe ngã đầu gối thôi, thương tổn đến xương, lấy chút t.h.u.ố.c băng bó là .”
Lại với bụng cho họ chen ngang: “Đồng chí, cảm ơn , vẫn là để , chúng đợi thêm một lát nữa.”
Cô y tá thấy Thẩm Oánh Oánh vững vàng, trông quả thực vấn đề gì lớn, mới gây một hiểu lầm tai hại.
Không khỏi chê bai hai : “Không vấn đề gì lớn, bế đây gì? cứ tưởng là chuyện lớn!”
Chương 33 Cô gái , cô thật đúng là phúc đấy
Nghe lời , ngay cả Thẩm Oánh Oánh bình thường tự xưng là da mặt dày cũng thấy hổ khôn cùng.
Tạ Phương Trúc thì thản nhiên vô cùng, sắc mặt đến một chút cũng đổi.
“Mặc dù vấn đề lớn, nhưng bộ vẫn thấy đau. nỡ để vợ đau nên mới bế cô .”
“Đồng chí y tá thật ngại quá, phiền cô .”
Cô y tá lời cho ê hết cả răng, trong nhất thời nên chê đàn ông quá nuông chiều, chê phụ nữ quá điệu đà nữa.
Lúc , bác sĩ ở bên trong phòng khám cũng nhịn lên tiếng: “Đây là đầu tiên thấy đôi vợ chồng trẻ tình cảm đến thế đấy, hai mới cưới ?”
Tạ Phương Trúc : “Cưới hai năm ạ.”
“Hai năm mà tình cảm vẫn thế , thật hiếm thấy đấy!” Bác sĩ hì hì, “Được , đưa vợ xếp hàng đợi một lát , đợi xem xong cho đồng chí sẽ xem cho vợ .”
“Hai năm mà vẫn đối xử với vợ như thế , đàn ông kiểu dễ tìm .” Người bụng cho họ chen ngang cũng nhịn xen , với Thẩm Oánh Oánh: “Cô gái , cô thật đúng là phúc đấy!”
“…”
Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ phúc của cô, đây là vận đen của cô thì .
Tuy nhiên, cô bên ngoài hề biểu hiện nửa phần, mà khuôn mặt đầy vẻ thẹn thùng :