Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:01:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong là phiếu cung ứng, đến mấy chục tờ. Cô sơ qua, nào là phiếu bông, phiếu thịt, phiếu rau, phiếu đường, phiếu kem, phiếu sữa bột, phiếu giấy vệ sinh, phiếu xà phòng, v.v... đủ loại phiếu dùng thường xuyên và thường xuyên đều cả.

 

Thẩm Oánh Oánh kinh ngạc mở to mắt, thể tin nổi hỏi : "Anh kiếm thế ?"

 

Tuy ở chợ đen thể mua , nhưng một lúc kiếm nhiều như , còn đủ chủng loại, rốt cuộc thế nào?

 

"Lấy từ chỗ Mã, tay nhiều nguồn lực."

 

Nói xong, bảo: "Em xem còn thiếu gì , để tìm lấy thêm."

 

Thẩm Oánh Oánh những tờ phiếu đó, những thứ cô thể nghĩ thì bên trong đều đủ, nhất thời thật sự còn thiếu gì.

 

"Không thiếu nữa ..." Vì chuyện công an đuổi hôm qua vẫn còn để bóng ma tâm lý, cô cẩn thận hỏi: "Nguồn gốc chính đáng chứ?"

 

Một lúc lấy nhiều thế , thật sự chút yên tâm.

 

Tạ Phương Trúc cô đang lo lắng điều gì, mỉm : "Chính đáng mà, cái cũng giống như việc em tự chợ đen tìm đổi hoặc mua thôi, chẳng qua Mã chuyên mảng , quen nhiều , ăn cũng lớn nên trong tay tích lũy nhiều vật tư, tiền phiếu, vì cần lo lắng."

 

Lúc Thẩm Oánh Oánh mới hiểu , cũng còn gánh nặng tâm lý nữa, cô ngọt ngào cảm ơn : "Anh, cảm ơn nhé!"

 

"Anh là đàn ông của em, cần lời cảm ơn." Tạ Phương Trúc nắm tay che miệng khẽ ho một tiếng, "Lần đừng chợ đen nữa, ?"

 

Thẩm Oánh Oánh lén , chỉ thấy vẻ nghiêm túc, nhưng vành tai đỏ ửng bán .

 

Quả nhiên là chịu nổi mỗi khi cô gọi "".

 

Đây là bí mật cô mới phát hiện tối qua, cô vô tình gọi một tiếng "". Kết quả như tiêm m.á.u gà, kích động thôi.

 

Thẩm Oánh Oánh thầm trong lòng, giả vờ như phát hiện , ngoan ngoãn gật đầu: "Em , em ."

 

Nói xong, cô ngẩng mặt lên cọ nhẹ cằm : "Anh ơi~"

 

Cơ thể Tạ Phương Trúc lập tức căng cứng, thở cũng chút loạn, đưa tay ấn đầu cô xuống, giọng khàn đặc khó khăn : "Đang ban ngày ban mặt, Thẩm Oánh Oánh, em đừng quậy."

 

Cảm nhận cơ bắp cứng rắn lưng , Thẩm Oánh Oánh nên trêu chọc nữa, vội vàng nghiêm chỉnh .

 

Cô ngoan ngoãn im, Tạ Phương Trúc cuối cùng cũng dịu một chút. Anh lau mồ hôi trán, mở lời để chuyển dời sự chú ý: "Ngày mai đổi ca nghỉ, định cùng Mã và mấy bạn khác tụ tập một chút, em cùng ?"

 

Thẩm Oánh Oánh nhớ những lời với hôm qua, dường như nhắc đến việc nghỉ và sắp xếp gì đó.

 

Tuy Tạ Phương Trúc là một nhân vật phản diện lớn, nhưng quan hệ xã hội của thật sự chê , hạng nào cũng quen , đều giao thiệp , nên nhiều bạn bè, thường xuyên ngoài tụ tập.

 

nguyên chủ bao giờ theo, vì cô coi thường và cũng thèm quen với bạn bè của Tạ Phương Trúc. Và Tạ Phương Trúc chắc cũng định để cô hòa nhập vòng bạn bè của nên bao giờ chủ động nhắc đến.

 

Bây giờ chủ động mời, là coi cô là nhà ? Muốn mở thế giới của cho cô thấy?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-67.html.]

Chương 55 Nữ chính nguyên tác?

Tuy nhiên suy nghĩ một hồi, Thẩm Oánh Oánh vẫn từ chối, cô : "Em... em thôi thì hơn, bạn của em đều quen, cứ chơi , em ở nhà Thanh Thanh bầu bạn , buồn ."

 

Nếu mối quan hệ của hai đây bình thường, cô sẽ đồng ý ngay. đây quan hệ của họ tệ, hơn nữa sự thúc đẩy cố ý của Tạ Phương Trúc, xung quanh một ai ấn tượng về cô. Cô đoán bạn bè của cũng ưa gì , nếu ngày mai cô theo, nghĩ đến cảnh tượng đó thôi thấy ngượng ngùng .

 

Cô tuy da mặt dày, nhưng cũng dày đến mức chủ động tìm sự hổ, việc gì tránh thì cứ tránh .

 

"Họ đều là cả, sẽ quen thôi." Ngừng một chút, bỗng hỏi: "Em bình thường ở cùng những như thế nào ?"

 

Cái ... thật, Thẩm Oánh Oánh cũng hẳn là lắm. biểu hiện ngoài, mà bộ dạng khó xử.

 

"Em cũng quen với bạn bè của ... nhưng..." Cô ngập ngừng, "Em cảm thấy bạn bè của đều thích em, nên thôi cứ một ."

 

Tạ Phương Trúc cô lo lắng chuyện thì trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

"Họ sẽ , hơn nữa hôm qua lời em cũng thấy đó, bảo đưa em theo mà. Lại em cũng quen ai, Hàn Uy cũng , em cũng ?"

 

Ôm lấy cô, giọng nhẹ nhàng: "Vì nhé, ?"

 

Không là ảo giác của Thẩm Oánh Oánh , nhưng câu cuối cùng cô chút ý vị cầu khẩn.

 

Anh cô hòa nhập vòng tròn của đến thế ?

 

Do dự một chút, cuối cùng cô cũng đồng ý.

 

"Được , đến lúc đó để em khó xử đấy."

 

Yêu cầu nhỏ thì cứ chiều , dù đến lúc đó cũng ở bên cạnh cô, chuyện gì cũng gánh vác hết.

 

Nghe , khóe môi Tạ Phương Trúc kìm mà nhếch lên, trong mắt cũng hiện lên ý .

 

"Em yên tâm."

 

...

 

Ban đầu Thẩm Oánh Oánh còn tưởng họ sẽ tụ tập ở tiệm cơm quốc doanh, hoặc là ở nhà một bạn nào đó. ngày hôm thấy bỏ nồi niêu bao tải, mang theo ít ớt khô cùng các loại gia vị lỉnh kỉnh khác, hỏi mới nơi họ tụ tập là ở ngọn núi phía làng bên cạnh.

 

Tự chuẩn nồi niêu bát đĩa, là dã ngoại cơ đấy.

 

Hai xuất phát muộn, nhưng những khác còn sớm hơn. Lúc họ đến nơi, chân núi tụ tập năm sáu . Thẩm Oánh Oánh sơ qua, chà, độ tuổi bạn bè của Tạ Phương Trúc rộng thật đấy, từ hơn hai mươi đến hơn bốn mươi tuổi đều .

 

Mấy đó chú ý thấy họ đến, vẫn đang trò chuyện.

 

"Thật hôm nay tiểu Trúc T.ử cũng tới, còn dám đến đây ." Người là một đàn ông trung niên béo bụng hơn bốn mươi tuổi, mặc áo sơ mi trắng, "Thời gian thật sự là thấy là sợ, cứ hễ tới là lải nhải bên tai , tai sắp mọc kén vì !"

 

 

Loading...