Chỉ Lục Huyền Chu mặt lạnh tanh, Lâm Kiến Xuân dùng ngón chân cái cũng đoán chắc chắn Tống Chí An gì đó với Lục Huyền Chu. Cô chỉ liếc một cái thu hồi tầm mắt, cô chỉ đến để chia rẽ nam nữ chính, tiện thể chiếm chút hời, quan tâm Lục Huyền Chu nghĩ gì.
Hai một một về phía đại viện. Vừa đến cổng, ánh đèn pin đột nhiên tắt ngấm.
“Á...” Lâm Kiến Xuân khẽ kêu lên một tiếng.
“Đừng sợ, chắc là đèn pin hết pin .” Giọng trầm của Lục Huyền Chu vang lên bên cạnh cô.
Lâm Kiến Xuân nhếch môi, cả rúc lòng Lục Huyền Chu, nhẹ nhàng cọ qua cọ , như đang tìm kiếm sự an ủi: “ mà, tối quá ~~~”
Lục Huyền Chu chịu nổi cái , cảm thấy m.á.u sôi trào vui sướng. “ nhớ đường, dẫn cô .”
Lâm Kiến Xuân tiếng tim đập thình thịch của Lục Huyền Chu, cảm thấy tim cũng đập nhanh hơn ít. “Anh dắt em .” Giọng như ngậm nước, quyến luyến triền miên, kéo dài âm cuối.
Yết hầu Lục Huyền Chu trượt mạnh một cái, đưa tay nắm lấy bàn tay trắng nõn mềm mại của Lâm Kiến Xuân. Lâm Kiến Xuân hiểu đạo lý điểm dừng, cô chỉ thịt thì ăn miếng to, cho nên đường về, cô gần như treo nửa lên Lục Huyền Chu, tay tự nhiên sờ soạng l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của .
“Đến nhà .”
Lâm Kiến Xuân thở dài thườn thượt, nhanh đến nhà thế. Cô đành rời khỏi Lục Huyền Chu, tách một cái bật đèn pin lên, trong ánh mắt trợn tròn kinh ngạc của Lục Huyền Chu đẩy cửa nhà, về phòng.
Hừ, dám xi tè cô, cô suýt nữa thì nhịn , cô nhất định đòi chút ngọt ngào.
Nhà bên cạnh, trong phòng vẫn sáng đèn. Hai em Tống Chí An sắc mặt khó coi bên cửa sổ, bọn họ thấy Lục Huyền Chu và Lâm Kiến Xuân dính lấy đường.
“Ôm ấp ấp ôm, sợ tố cáo bắt .”
Tống Chí An cầm chai rượu t.h.u.ố.c dùng thừa bôi lên n.g.ự.c, đáp lời.
“Anh, cứ thế mà bỏ qua ? Lúc với , Lâm Kiến Xuân thì lấy, cam tâm để cô rơi tay kẻ khác ?”
“Không cam tâm thì thế nào? Tao Lục Huyền Chu đ.á.n.h c.h.ế.t.” Hắn , Lục Huyền Chu thực sự ý định g.i.ế.c , cho nên mới lười buông lời đe dọa.
“Em , Lục là em nhắm trúng, thể để con nhà quê mang về cướp mất , chịu trách nhiệm.”
Tống Chí An bực bội c.h.ử.i một câu: “Liên quan gì đến tao, là do mày gây chuyện, hại tao mất vợ, hại mày mất đàn ông, trách thì mà trách mày...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-13-dem-toi-dat-tay-day-tinh-y-luc-doi-truong-len-lut-giat-do-cho-vo.html.]
Hôm trời hửng sáng, Lâm mẫu tỉnh. Ở quê ngày nào cũng xuống ruộng kiếm công điểm, Lâm mẫu quen dậy từ lúc trời tờ mờ sáng để nấu cơm. Nằm cũng khó chịu, Lâm mẫu dứt khoát dậy luôn.
Lục mẫu chắc hôm qua mệt quá, vẫn dậy, Lâm mẫu cầm khăn mặt của đẩy cửa . Hôm qua ăn tối xong, Lâm mẫu cùng Lục mẫu vòi nước giữa sân rửa bát đũa, cũng chỗ lấy nước của đại tạp viện ở đó.
Đến chỗ vòi nước, thấy một đàn ông đang cắm cúi giặt quần áo. Bà thầm nghĩ đàn ông nhà ai mà chăm chỉ thế, sáng sớm giặt quần áo. Lại gần kỹ, ôi chao, đàn ông chăm chỉ là của con gái bà mà!
“A Chu, dậy sớm giặt quần áo thế?”
Lục Huyền Chu đang vò chiếc quần nhỏ của Lâm Kiến Xuân, tiếng bước chân theo bản năng nhét chiếc quần nhỏ đống quần áo. Mắt Lâm mẫu tinh tường, hơn nữa quần nhỏ của Lâm Kiến Xuân đều do bà may, bà nhận ? bà tâm lý, bà vạch trần.
“Con ít ngủ ạ.”
Lâm mẫu: “Thanh niên ngủ nhiều chút mới da thịt, chuyện giặt quần áo cứ để Tiểu Xuân , nó việc , cả ngày đều rảnh rỗi.”
Lục Huyền Chu: “Quần áo lao động của con bẩn, con sức dài vai rộng đập mấy cái mới sạch .” Còn chuyện giặt quần áo giúp Lâm Kiến Xuân, đều là tiện tay, để chung một thùng, chẳng lẽ nhặt quần áo của cô vứt ngoài?
Đợi Lâm Kiến Xuân tỉnh dậy, thấy đang với ánh mắt nóng bỏng. “Tiểu Xuân, con , đàn ông thế mau ch.óng nắm lấy.”
Lâm Kiến Xuân ngơ ngác: “Mẹ, hôm qua thế, bảo con nhất định giữ cách an với Lục Huyền Chu, nhỡ thấy thì kịp thời rút lui mà.”
“Con thì cái gì, trời mới tờ mờ sáng, Lục Huyền Chu lén lút vòi nước giặt quần áo cho con, còn mua riêng cho con một cục xà phòng, quần áo của nó thì đập vài cái xả nước...”
Mặt Lâm Kiến Xuân lập tức đỏ bừng. Lâm mẫu sợ Lâm Kiến Xuân nhớ, dặn dặn : “Đợi tuần về nhà, xin đại đội cái giấy chứng nhận kết hôn, hai đứa mau lĩnh chứng, nên gì thì luôn . Biết ?”
Người nhà họ Lâm ăn trưa ở nhà họ Lục xong, cũng ý định về. Không ít nhà trong đại tạp viện chờ xem kịch , Lục mẫu chợ nông sản mua một con cá, mua hai bìa đậu phụ.
“Ôi chao, thằng Chu, mua thức ăn . Hôm nay mua mỗi con cá, mua thêm ít thịt?”
Lục mẫu cũng xem kịch nhà , xin nhé, thông gia nhà bà lắm. “Trong nhà còn nhiều thịt lắm.” Bà hôm qua tuy nhiều, nhưng nhà họ Lâm chẳng gắp mấy, nếu bà gắp bát, nhà họ Lâm chỉ ăn rau.
Nga
“Người nhà đẻ con dâu bà bao giờ mới về thế, náo loạn cũng náo loạn , xem cũng xem , còn về ? Không là thấy thành phố cơm ngon thịt ngọt nên nữa chứ? Đừng giống nhà họ Trần sân , nuôi đám đỉa hút m.á.u.”
“Các bà càng càng quá đáng đấy.” Thím Từ ở sân ném cuộn len giỏ, kéo Lục mẫu , “ còn mấy phiếu thịt, bà mà thiếu thì đưa cho.”