Lâm Kiến Xuân cũng ngờ, cô con dâu mà nhà họ Tống luôn miệng khen ngợi chính là cô y tá nhỏ ở khoa cấp cứu hôm đó, hết lời tiến cử cô thử máy CT mặt chủ nhiệm Hứa.
“Đồng chí Lâm, Viện trưởng Tô của chúng nhờ đến mời cô thứ hai đến bệnh viện báo danh.”
“Cái gì!!!”
“Cái gì!!!”
Trong và ngoài cửa đồng thời vang lên mấy tiếng kinh ngạc.
Mẹ Tống cầm chậu tráng men cũng vững: “Trân Trân , cháu nhầm , từ quê lên, thể đến bệnh viện việc !”
Tống Chí An cũng gật đầu: “Đồng chí Vu, cô nhất định nhầm , cô mới đến thành phố mấy ngày!”
“Thế thì chẳng trách, nếu đồng chí Lâm đến thành phố sớm, bệnh viện chúng nhất định sớm phát hiện nhân tài quý hiếm như đồng chí Lâm .”
Vu Trân Trân bất mãn với sự miệt thị trong lời của nhà họ Tống, đồng chí Lâm là thần tượng của cô, nhưng vì Tống là bậc cha chú nên cô kiên nhẫn giải thích: “Đồng chí Lâm là nhân tài mà Viện trưởng Tô của chúng giành giật từ bệnh viện tổng về, chỉ đến bệnh viện việc, mà các bác sĩ y tá chúng đều đang chờ đồng chí Lâm đến dạy học.”
“Chị Lục, con dâu chị thật sự sẽ dạy học cho bác sĩ y tá ?”
Đang giờ cơm trưa, hàng xóm trong đại tạp viện vốn đang bưng bát cơm mái hiên hóng chuyện, dù chuyện nhà họ Tống và họ Lục gần đây là món ăn tinh thần thể thiếu. đến đây thì thể tin nổi, cô con dâu mà nhà họ Tống chê bai là một báu vật? Còn là nhân tài mà bệnh viện tranh giành?
Mẹ Lục chỉ con dâu sẽ đến bệnh viện việc, còn gì thì bà chỉ mải vui mừng mà quên hỏi, nhưng điều đó cản trở bà khoe khoang.
“Ôi dào, gì cũng , một công việc, ăn lương nhà nước là mãn nguyện , những thứ khác đều là do con dâu tự phấn đấu, cũng là phúc của nhà chúng .”
Vu Trân Trân: “Đồng chí Lâm, Viện trưởng Tô còn nhờ đến hỏi cô, lên lớp cần chuẩn những gì.”
Lâm Kiến Xuân suy nghĩ một lát, “Tốt nhất là một cái bảng đen, thêm ít phấn, nếu thước kẻ thì càng .” Có những thứ , sẽ giúp cô dễ dàng tìm cảm giác giảng viên đại học đây.
Vu Trân Trân: “ sẽ về báo cáo với Viện trưởng Tô ngay.” Nói , cô định ngoài. Một ánh mắt cũng thèm liếc đến Tống Chí An đang giả vờ đáng thương.
Lâm Kiến Xuân nhướng mày, xem Vu Trân Trân là nhất quyết đòi gả cho Tống Chí An như lời Tống .
“ tiễn cô.”
“Không !”
Tống Chí An và Tống đồng thanh .
Lâm Kiến Xuân liếc họ: “ tiễn đồng nghiệp của , hai con bà kích động gì? Chẳng lẽ trong lòng quỷ? Sợ chuyện Tống đại nương giả vờ ngất cho con dâu cửa? Hay là sợ những gì ở vòi nước, rằng đồng chí Vu vội vã gả nhà họ Tống?”
Vu Trân Trân thể tin nổi trợn to mắt: “Hôm qua tăng ca, chúng gặp mặt! Hơn nữa hôm nay rõ là đến tìm đồng chí Lâm, là Tống đại nương đồng chí Lâm ngoài , bảo nhà bà đợi một lát!”
Mẹ Lục lộ vẻ mặt bừng tỉnh, “ mà, gì nhà t.ử tế nào đẩy con gái hố lửa.”
“Trân Trân, con ngoan, con giải thích...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-25-vu-tran-tran-lat-mat-tong-gia-be-bang.html.]
Mẹ Tống lo lắng kéo tay Vu Trân Trân, sợ cô con dâu sắp cửa chạy mất: “Con đừng khác bậy, trong chuyện ẩn tình.”
Vu Trân Trân là một cô gái nhỏ, sức bằng Tống, kéo nhà, mắt thấy cửa sắp đóng .
Nga
“Đồng chí Lâm, cứu !!!”
Lâm Kiến Xuân liếc mắt hiệu cho Lục Huyền Chu, bất đắc dĩ tiến lên đá cửa. Lâm Kiến Xuân bao giờ với về chuyện công việc, còn sai như một tên côn đồ.
ở bên ngoài, Lục Huyền Chu vẫn giữ thể diện cho Lâm Kiến Xuân.
Đá tung cửa, giải cứu thành công Vu Trân Trân.
Vu Trân Trân sợ hãi nhào lòng Lâm Kiến Xuân: “Đồng chí Lâm, sợ c.h.ế.t , may mà cô ở đây.”
Vu Trân Trân sợ hãi nhẹ, Lâm Kiến Xuân đành đưa cô về bệnh viện .
Tống Chí An mất mặt đủ , đóng sầm cửa .
Hàng xóm trong đại tạp viện đều vây quanh Lục, hỏi han chuyện Lâm Kiến Xuân đến bệnh viện việc.
Mẹ Lục: “Không kín miệng, loại chuyện còn cả thiên hạ đều , chỉ nghĩ đợi con dâu mới báo tin vui cho ...”
Lục Huyền Chu tự giác phiền Lục khoe khoang với , cùng Lục tiểu xách đồ về nhà.
Lục Huyền Chu vẻ vô tình hỏi: “Chị dâu mày đến bệnh viện việc, mày cũng ?”
“Biết chứ.” Lục tiểu đặt đồ xuống, chuẩn khác khen chị dâu , “Anh, chứ, chị dâu với chuyện chị ?”
Lục Huyền Chu mím môi, đá cho một cái, “Cút.”
Anh bận như , Lâm Kiến Xuân cơ hội , là bình thường ? Đợi hai thời gian riêng, Lâm Kiến Xuân nhất định sẽ nhịn mà chia sẻ với .
Lục Huyền Chu đun một nồi nước, hấp bánh bao chay mà nhà họ Lâm cho.
Đợi Lâm Kiến Xuân về, cửa nhà họ Lục mới dần dần giải tán.
Lục Huyền Chu mặt lạnh lùng ăn xong cơm: “Mẹ, hai ngày nay vất vả cho , về ngủ trưa . Bát để tiểu rửa.”
“Hai đứa cũng về phòng ngủ trưa , thứ hai Tiểu Xuân , sẽ vất vả đấy.” Mẹ Lục xong liền liếc mắt hiệu cho Lục Huyền Chu.
Hai phòng, Lục Huyền Chu chậm rãi cởi cúc áo khoác, cởi đến cúc cuối cùng thì một tiếng hét lớn.
“Hà Nhạc Muội, Tống Chí An, hai cút đây cho chúng !”
Mẹ Lục giường, liền bật dậy. Đi ngang qua phòng con trai lớn, bà đẩy cửa .