"Ừ, A Chu mua cho con đấy, nhưng mấy hôm nay cho mượn tạm." Mẹ Lục bí hiểm : "Trưa nay A Chu mang xe đạp đến cho , bảo tự đạp về, nó nó đón con về."
Thằng nhóc thối, đừng tưởng bà , là chê bà già ngứa mắt .
Mẹ Lục đạp chiếc xe con trai mua cho con dâu, ung dung một tuần, cuối cùng cũng đến ngày nghỉ. Bà buột miệng lẩm bẩm: "Cả tuần , tiểu ở nhỉ? Có hai hôm nay sắp về đến nơi ?"
Lâm Kiến Xuân an ủi: "Tiểu từ đây đến Mạc Thị mất gần nửa tháng, về nhanh thế . Con bên Đông Bắc vẫn còn tuyết rơi, tuyết lớn phong tỏa đường, tàu hỏa vỏ xanh cũng khó ."
Mẹ Lục nghĩ cũng , đầu trách Lục Nhạc Xuyên hiểu chuyện: "Thằng nhóc thối cũng thật là, ngoài là tung cánh bay mất, đến một cuộc điện thoại cũng gọi về..."
Hai đang chuẩn ngoài thì thấy tiếng cãi vã từ nhà bên cạnh.
"Nghe giọng hình như là An Tử? Cậu xuất viện ?" Gần đây nhà họ Lục ai cũng , chút nắm tin tức nóng hổi trong khu tập thể nữa. Mẹ Lục tiện tay cầm lấy bộ quần áo bẩn hôm qua xông khỏi nhà, lúc qua nhà họ Tống còn cố ý dừng bước.
Nhà họ Tống. Giọng tức giận của Tống Chí An vọng : "Em gái con gả cho thằng ngốc nhà họ Tào, tại với con?"
"Mẹ với con thì ích gì, con đang ở trong bệnh viện."
Tống Chí An: "Mẹ, con ở bệnh viện, nhưng con c.h.ế.t! Em gái ruột của con lấy chồng, tại con !"
Giọng Tống Chí An nặng nề, Tống liền che mặt nức nở, góa bụa nuôi hai đứa con khôn lớn dễ dàng, bây giờ con cái lớn , cánh cứng , chê bà vô dụng đều vứt bỏ bà...
Nga
Tống Chí An nhắm mắt , một bên là , một bên là em gái, đều là nhà. khi lâm chung, hứa với bố rằng nhất định sẽ một , chăm sóc cho em gái.
"Ván đóng thuyền, con tính toán với chuyện tại em gái gả cho thằng ngốc nhà họ Tào! bây giờ con đón em về, nhà họ Tào tịch thu nhà , con đón nó về thì nó ở !"
Mẹ Tống: "Nhà họ Tào gặp chuyện , bây giờ con đón nó về ai nhà chúng liên lụy ! Con cứ nhớ thương con sói mắt trắng đó, nó nghĩ đến con chút nào . Lúc nó phất lên, nhờ nó giúp con, bảo nhà họ Tào giới thiệu cho con một cô vợ thành phố, nó con chỉ đáng cưới một con nhà quê."
"Nếu gây chuyện, con sớm cưới vợ , bây giờ cô vẫn là thành phố công ăn việc . Nhà chúng nông nỗi , , nghĩ xem bản trách nhiệm ?"
"Mẹ thì gì? Mẹ gì cũng là vì cho con." Mẹ Tống ngờ ngày con trai chỉ thẳng mặt mắng, trời đất của bà như sụp đổ. bà lùi bước, bà thể để con sói mắt trắng đó trở thành gánh nặng cho con trai . "Con ơi, nếu con đón em gái về, đừng là cưới vợ thành phố, ngay cả con nhà quê cũng thể chạy mất đấy."
"A Liễu sẽ . Cô giống chị gái cô , loại đó." Giọng Tống Chí An nhẹ, như đang hoài niệm về ai đó. Nói xong, kiên quyết cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-85-nha-ho-tao-sup-do-tong-chi-an-hoi-han.html.]
"Nếu hôm nay con dám đón em gái, sẽ c.h.ế.t mặt con."
"Mẹ dám c.h.ế.t , tiếc là bây giờ con mới ." Tống Chí An nhẫn tâm kéo Tống , mở cửa thấy nhiều ngoài. Cả hai bên đều chút khó xử.
Mẹ Tống ngã xuống đất ôm chân Tống Chí An: "An T.ử , em gái con cũng là cục thịt đứt ruột đẻ , cũng đau lòng lắm. Đợi chuyện nhà họ Tào lắng xuống, chúng đón nó về ?"
"Không . Con hết đến khác hối hạng, sống cả đời trong day dứt." Tống Chí An , mắt về phía Lâm Kiến Xuân.
"Mẹ A Chu, An T.ử ý gì ? Cậu hối hận ? Nhường vợ cho nhà các ?"
"Không chứ? Đây là vở kịch gì , tình sâu nghĩa nặng đến muộn ? Mẹ A Chu, giữ c.h.ặ.t con dâu đấy nhé."
Trong lòng Lâm Kiến Xuân như cả đàn ch.ó chạy qua, gã tra nam cũ rích chơi trò hối hận truy thê, cô chọc gì đến ? Đã hỏi ý kiến cô ? Lâm Kiến Xuân ngước mắt lên thấy Lục Huyền Chu đang dựa cửa nhà , ánh mắt mấy thiện cảm cô.
Chân Lâm Kiến Xuân mềm nhũn, vội vàng chạy đến đầu quân cho Lục Huyền Chu. Cô chính là vợ yêu của nhà giàu vạn tệ cơ mà.
Tống Chí An Lâm Kiến Xuân chạy về phía Lục Huyền Chu, ánh mắt đầy vẻ cô đơn: "Các thím các chị, nhà chồng em gái cháu xảy chuyện, cháu đón em về. Trước đây em chỗ nào , cháu mặt em xin , là do cháu và cháu dạy dỗ em cho , cũng mong cho em một cơ hội từ đầu."
Tống Chí An hổ là văn thư, lời ý cứ gọi là tuôn như suối. Lâm Kiến Xuân vểnh tai ngóng động tĩnh bên ngoài, tai liền rơi một bàn tay vết chai mỏng, nhẹ nhàng xoa nắn: "Em là thỏ ?"
Thỏ con trắng ơi là trắng, xách hai tai nó lên. Lâm Kiến Xuân chỉ cảm thấy hành động nguy hiểm, vội nắm lấy tay Lục Huyền Chu nũng: "Chẳng em nhà họ Tào xảy chuyện gì , dù chuyện cũng liên quan đến tiểu nhà chúng ."
"Muốn chuyện nhà họ Tào, thể cho em."
"Anh cũng ?"
Lục Huyền Chu liếc cô một cái, Tống Chí An còn , ?
"Vậy mau cho em , em sốt ruột c.h.ế.t ." Lâm Kiến Xuân lẽo đẽo theo Lục Huyền Chu nhà: "Anh thì em hỏi Tống Chí An đấy!"
Lâm Kiến Xuân chỉ , Lục Huyền Chu vác lên vai ném lên giường, nghiến răng: Người phụ nữ thật lý lẽ, thể nũng với thêm một chút ? Mới hỏi một câu tìm khác.