Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người - Chương 386: Chìa Khóa Giấu Ở Đâu
Cập nhật lúc: 2026-01-07 03:58:48
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Hướng Long trừng mắt Kỷ Bình: "Mày còn chối cãi?"
Kỷ Bình gì, còn trốn, Kỷ Hướng Long thể để nó tiếp tục trốn.
"Được, mày tí tuổi đầu học cái , còn trộm đồ ! Đã là kẻ trộm, tao quản mày, trực tiếp đưa mày đến đồn công an cho xong!"
Nói , Kỷ Hướng Long xách Kỷ Bình lên định đưa nó ngoài.
Kỷ Bình sợ hãi, cứ gào t.h.ả.m thiết: "Bà nội, bà nội cứu cháu!"
Lưu Mỹ Ngọc định , Kỷ Hướng Long tức đến mức cũng chẳng quản nhiều như : "Ai cũng cứu mày!"
Khương Tú Quân thấy, Kỷ Hướng Long chắc chắn là dạy dỗ Kỷ Bình.
"Ngôn Tranh, thôi, chúng về nhà ."
Hai hào tiền của Cố Ngôn Tranh lấy , còn lấy một viên kẹo.
một viên kẹo Kỷ Bình ăn mất , bé buồn.
Khương Tú Quân thể Cố Ngôn Tranh đang nghĩ gì?
"Về nhà bà nội lấy cho cháu cái khác."
Cố Ngôn Tranh : "Vâng ạ."
Kẹo của bé vốn dĩ là hạn lượng, đột nhiên Kỷ Bình ăn mất một cái, thực sự là chọc bé tức c.h.ế.t.
Khương Tú Quân dẫn bọn trẻ con rời , liền thấy trong sân phía , Kỷ Hướng Long trực tiếp bắt đầu đ.á.n.h Kỷ Bình một trận.
Bên tai đều là sự phẫn nộ của Kỷ Hướng Long cùng tiếng lóc cầu xin tha thứ của Kỷ Bình.
Cố Hi Duyệt thấy, ngẩng đầu hỏi: "Bà nội, chú Kỷ đang đ.á.n.h Kỷ Bình ạ."
Khương Tú Quân : "Loại chuyện chính là thiếu đòn, để nó nhớ lâu. Các cháu cũng nhớ kỹ, một việc thể tùy hứng thể nghịch ngợm, nhưng chuyện trộm đồ là vạn , ai mà trộm đồ, thì đ.á.n.h c.h.ế.t bỏ, đ.á.n.h c.h.ế.t thì đ.á.n.h tiếp."
Các bạn nhỏ thấy, tất cả đều co rụt cổ .
Đáng sợ như !
Về đến nhà, Cố Ngôn Tranh trực tiếp nhét hai hào tiền trong hòm tiền, còn khóa .
Cậu bé xoay một vòng, cõng , giấu chìa khóa .
Cố Ngôn Tranh tự vô cùng hài lòng, cảm thấy giấu là một vị trí bí mật tuyệt vời!
Khương Tú Quân : "Cố Ngôn Tranh cháu cần thiết thế ?"
Cố Ngôn Tranh quý tiền của bao: "Bà nội, cháu sợ tiền của cháu mất."
Khương Tú Quân cạn lời: "Cái chìa khóa đó cháu giấu tự nhớ ? Quay đầu tiền mất, tự nhớ chìa khóa ở !"
Cố Ngôn Tranh vỗ n.g.ự.c nhỏ: "Bà nội, cháu nhớ kỹ lắm, nhất định sẽ quên !"
Khương Tú Quân thèm để ý đến bé, thích gì thì .
*
Bên , Thẩm Khê xách đồ đến nhà Lăng Khuyết.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Cao Uyển bọn họ sáng dậy đặc biệt sớm, sáng sớm tinh mơ còn đang dọn dẹp đồ đạc.
Chỉ sợ chỗ nào khiến Thẩm Khê thuận mắt.
Thẩm Khê đến cửa, Cao Uyển vui vẻ đón đầu: "Tiểu Khê."
"Cháu chào bác ạ."
"Nào, mau ." Cao Uyển vội vàng đón Thẩm Khê trong sân, "Đi đường mệt lắm ."
Thẩm Khê vội vàng : "Không ạ, bác ơi, cũng xa lắm."
Cao Uyển thấy trong tay Thẩm Khê xách nhiều đồ như , hoảng hốt nhận lấy: "Tiểu Khê cháu mang nhiều đồ thế?"
Thẩm Khê : "Biếu hai bác ạ."
Cao Uyển : "Không cần cần, vẫn là câu hôm qua của bác, chúng bác cảm thấy cháu thiết, coi cháu như con gái, gì chuyện con gái về nhà , còn mang đồ theo. Lát nữa , những thứ đều mang về."
Thẩm Khê : "Bác ơi, bác cứ nhận ạ, hôm qua cháu còn nhận ít đồ của bác mà."
Hai chuyện, liền thẳng nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-don-kho-nha-tra-nam-tien-nu-ga-cho-quan-nhan-cam-duc-me-nguoi/chuong-386-chia-khoa-giau-o-dau.html.]
Lăng Khuyết đang ở cửa, hôm nay còn đặc biệt căng thẳng.
Vừa thấy cuộc đối thoại của và Thẩm Khê, ý là hôm qua còn tặng đồ cho Thẩm Khê ?
Mẹ hành động nhanh hơn .
"Em chào thầy Lăng." Thẩm Khê thấy Lăng Khuyết chào hỏi.
"Thẩm Khê, hoan nghênh em."
Vào phòng khách, Thẩm Khê phát hiện, bàn nhỏ bày sẵn hoa quả, hạt dưa, lạc còn kẹo.
Không những thế, nhà Lăng Khuyết thật sạch sẽ, một chút đồ lộn xộn cũng , khắp nơi đều dọn dẹp thỏa đáng.
Ngay cả kính cửa sổ cũng sạch đến mức chân thực.
Cao Uyển kéo Thẩm Khê xuống: "Tiểu Khê, cháu cũng cần gọi Lăng Khuyết là thầy, cháu xem cháu cũng học sinh của nó, đều cùng một trường. Gọi tên là , chúng bác đều gọi tên nó."
Lúc đầu Thẩm Khê Lăng Khuyết là giáo viên, thì vẫn luôn gọi thầy.
Một năm nay, tuy luôn gặp , nhưng gọi thầy đều thành thói quen .
Còn nữa là, trực tiếp gọi tên , cảm giác tôn trọng lắm.
"Hả? Như ạ?" Thẩm Khê do dự.
Cao Uyển : "Được, đương nhiên . Nó chỉ ở đơn vị là thầy giáo, khỏi đơn vị thế nào cũng là Lăng Khuyết."
Lăng Khuyết rót nóng cho Thẩm Khê: "Phải, gọi tên là . Gọi thầy xa lạ."
Thẩm Khê nhận lấy chén : "Ồ, cảm ơn thầy Lăng... Lăng Khuyết."
Mẹ ơi, cô bé trực tiếp gọi tên Lăng Khuyết ?
Lăng Khuyết : "Thẩm Khê, xưng hô như mới ."
Thẩm Khê thầm niệm trong lòng hai , cảm thấy cũng , cũng khá thuận miệng.
Trà còn uống, cửa mở .
" về muộn ?"
Thẩm Khê cảm thấy giọng quen tai, ngẩng đầu , giật nảy .
Thật sự là Chủ nhiệm Lăng?
Cô bé dậy, đầu óc xoay chuyển.
Lăng Khuyết? Chủ nhiệm Lăng?
Đó là hai bố con sai .
"Cháu chào Chủ nhiệm Lăng."
Lăng Hạc Phong bê một thùng nước ngọt về, đặt ở đó: "Chào cháu."
"Thẩm Khê , cháu đến đây cứ như đến nhà . Trong cái nhà , thầy Lăng cũng Chủ nhiệm Lăng, cháu thấy thoải mái thế nào thì cứ thế ." Lăng Hạc Phong tiếp tục , "Các cháu thanh niên cứ chuyện, bác xào mấy món."
Thẩm Khê : "Chủ nhiệm Lăng, để cháu giúp ạ."
Lăng Hạc Phong : "Không cần, cần phận con cháu giúp đỡ, bác và bác gái cháu là . Thẩm Khê cháu cũng nếm thử tay nghề của chúng bác, xem hợp khẩu vị ."
"Lăng Khuyết , con tiếp chuyện Thẩm Khê cho . Ồ, đúng , Thẩm Khê , ở đơn vị, cần gọi chủ nhiệm, bố cháu bao nhiêu tuổi ? Chắc là nhỏ tuổi hơn bác, cháu gọi bác một tiếng bác là ."
Thẩm Khê cũng từ chối: "Vâng, bác Lăng."
Cao Uyển và Lăng Hạc Phong bếp, trong phòng khách chỉ còn Thẩm Khê và Lăng Khuyết hai .
Vốn dĩ hai coi như quen , Thẩm Khê cũng chẳng gì tự nhiên, còn bình thường chuyện với Lăng Khuyết.
Kể cho chuyện học tập mấy ngày nay.
Ngược là Lăng Khuyết chút căng thẳng.
Mùi thơm trong bếp dần dần bay , đến lúc ăn trưa, Thẩm Khê thấy bàn bày đầy ắp tám món ăn.
Thẩm Khê đều cảm thấy, Cao Uyển mời cô bé đến ăn cơm, thực sự là quá khách sáo .
Tết chắc cũng ăn tám món.