Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 183: Kết Cục
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:37
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm .
Kiều Ngọc đưa Cố Thiệu Uyên đến Tiệm cơm Kinh Chiêu xem thử.
Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa đang bận rộn trong quán, thấy Cố Thiệu Uyên đến, kinh ngạc đến mức vội đặt đồ tay xuống.
"Cố đoàn, cũng đến Kinh Thị ?"
Cố Thiệu Uyên gật đầu: "Ừ, điều chuyển tới."
Vương Quế Lan ánh mắt đầy ngưỡng mộ, bây giờ em Ngọc cần sống xa cách với Cố đoàn nữa, bao giờ cô mới ở bên chồng đây.
Cố Thiệu Uyên tâm tư của họ, đợi cơ hội thăng chức, sẽ điều chuyển cả Lý Quân và La Bân tới.
Họ theo trấn thủ hải đảo gần mười năm, tình nghĩa cũng khá sâu đậm.
Bên ngoài đông , Kiều Ngọc đưa văn phòng, đuôi lông mày khẽ nhướng lên : "Thế nào? Tiệm cơm nhỏ của em cũng tệ chứ?"
Cố Thiệu Uyên : "Thế tính là tiệm cơm lớn , vợ đúng là lợi hại."
Vừa nãy đếm thử, trong quán mười mấy bàn, bàn nào cũng gần như , việc ăn .
Năng lực của vợ thực sự mạnh, việc gì cũng thể .
"Vợ , em chính là trụ cột của gia đình , và các con đều theo em."
Kiều Ngọc hí hửng nhận lấy danh hiệu trụ cột .
Cố Thiệu Uyên đột nhiên hỏi: "Thực phẩm trong quán đều là em lấy từ trong gian ?"
Kiều Ngọc gật đầu: " , em thuê một cái kho lạnh, bên trong chuyên để chứa thực phẩm, mỗi ngày bác tài xế sẽ đến kho lạnh vận chuyển thực phẩm đến quán, thực phẩm đều tươi ngon."
Nhiều lương thực cô tích trữ trong gian cuối cùng cũng đất dụng võ, còn tiết kiệm cho cô một khoản tiền lớn.
Buổi trưa Cố Thiệu Uyên cũng ở quán ăn cơm.
Anh nếm thử một miếng, vẫn cảm thấy thịt vợ xào là ngon nhất.
Kiều Ngọc hỏi : "Bao giờ về đơn vị?"
"Ngày mai về đơn vị, đến lúc đó sẽ bận một thời gian, chắc thể ở bên em ."
Cố Thiệu Uyên mới đến Kinh Thị, lạ nước lạ cái, trong đơn vị cũng quen, thích ứng một thời gian.
Cũng may Dương Trung Thành cũng theo tới đây, hiện tại Dương Trung Thành sắp xếp ở trong khu gia thuộc.
Kiều Ngọc nhún vai: "Không , em cũng học mà, lát nữa ăn cơm xong đưa em đến trường nhé, chiều em tiết."
Cố Thiệu Uyên gật đầu: "Được."
Bây giờ trong nhà mấy con đều học, đưa con học xong, còn đưa vợ học.
Cố Thiệu Uyên vui vẻ chịu đựng.
Vẫn đến giờ lớp, Kiều Ngọc đưa tham quan khắp nơi trong trường, môi trường trong trường, Cố Thiệu Uyên cảm thấy bản cũng trở nên văn hóa hơn.
Trước mặt còn đụng mấy bạn nữ cùng lớp, họ thấy Kiều Ngọc và đàn ông cao lớn tuấn mật như , nhịn tiến lên hóng chuyện: "Kiều Ngọc, đây là yêu của ?"
Kiều Ngọc tươi giới thiệu với họ: " , là chồng tớ."
Họ chân thành khen ngợi: "Hai xứng đôi!"
Nghe cuộc đối thoại của họ, khóe miệng Cố Thiệu Uyên kìm nhếch lên.
Vốn dĩ còn lo lắng lớn tuổi , xứng với vợ nữa, bây giờ khẳng định về họ, tự tin .
"Vợ , mấy giờ tan học, đến đón em."
Kiều Ngọc đồng hồ: "Năm giờ."
Hôm nay tâm trạng cô đặc biệt , lên lớp cũng tập trung hơn nhiều, việc đều đang phát triển theo hướng ...
Việc ăn của Tiệm cơm Kinh Chiêu ngày càng , trong quán chứa nổi nhiều khách như nữa.
Kiều Ngọc đang cân nhắc xem nên mở chi nhánh .
Nếu mở chuỗi cửa hàng, chừng ngày thể mở đến tận hải đảo.
Kiều Ngọc bàn bạc với Cố Thiệu Uyên, khi chọn mặt bằng , liền giao cho Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa quản lý.
Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa cảm động đến mức gì cho .
Thấm thoắt, Minh Tễ và Minh Châu đều lên cấp ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-183-ket-cuc.html.]
Cố Thiệu Uyên lái chiếc xe Jeep quá nổi bật đưa chúng học, đều để chúng tự đạp xe đạp đến trường.
Hai em đều học cùng một trường trung học trọng điểm, Minh Châu lười đạp xe, đặt m.ô.n.g lên yên xe Minh Tễ.
"Anh, nhanh lên chút, chúng sắp muộn ."
"Nếu em dậy muộn thế , xuất phát từ lâu ."
Minh Tễ giọng điệu lạnh lùng, nhưng thực vẫn lời đợi em gái cùng học.
Hết cách , em gái là cưng chiều nhất nhà, là bảo bối cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay.
Bình thường bố rảnh đưa đón, đều là đạp xe chở vị tiểu công chúa cùng đến trường.
Minh Châu bĩu môi: "Anh, còn hung dữ với em, em sẽ mách bố."
Sắc mặt Minh Tễ lập tức đen , lôi bố dọa .
Bố mang theo sự uy nghiêm của quân nhân, hai em từ nhỏ đến lớn từng thời kỳ nổi loạn, nếu sẽ Cố Thiệu Uyên bắt đến sân huấn luyện thao luyện cùng cấp của ông.
Đương nhiên, Cố Thiệu Uyên nỡ để con gái thao luyện, nhưng con trai thì chắc.
Kiều Ngọc từ trong biệt thự đuổi theo, nhét cho hai em mỗi một túi đồ ăn sáng.
Cô dịu dàng giúp Minh Châu chỉnh tóc mai bên thái dương, : "Con gái, nhớ ăn sáng, để bụng đói."
Nếu sáng nay cô họp, thì lái xe đưa hai em học .
Minh Châu ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Con ạ, ."
Minh Tễ nhướng mày, em gái diễn sâu mặt bố thì giả ngoan, mặt ngoài thì ngang ngược bá đạo.
Ai bảo chúng một ông bố là Thủ trưởng, còn một bà mở mấy chục tiệm cơm chuỗi, là phiên dịch viên cao cấp.
Hai em từ nhỏ đến lớn từng chịu khổ, thành tích học tập còn xuất sắc.
Các bạn học cảnh gia đình chúng, đều ngưỡng mộ thôi.
Kiều Ngọc còn thuận tiện dặn dò Minh Tễ: "Tan học nhớ đợi em, và bố các con tối nay chắc về muộn, thím Vương sẽ nấu cơm đợi các con."
"Con ." Minh Tễ nhanh ch.óng đáp một câu, đạp xe chở Minh Châu phóng xa tít.
Cố Thiệu Uyên từ trong nhà , thấy Minh Tễ đạp xe nhanh như bay, mày đều nhíu .
"Cái thằng nhóc thối , cũng sợ con gái sợ."
Kiều Ngọc mím môi , , ôm lòng.
Cố Thiệu Uyên mặc quân phục màu xanh đậm, dáng cao lớn đĩnh đạc, cả toát khí chất lạnh lùng mà cương nghị, đường nét quân trang thẳng tắp phác họa nên đường nét cứng rắn của .
Kiều Ngọc cảm thấy Cố Thiệu Uyên khi thăng chức, càng cảm giác uy nghiêm hơn.
mặt cô, vẫn là dáng vẻ dính đó.
Khóe môi cô cong cong giơ tay lên, giúp chỉnh cổ áo quân phục.
"Thủ trưởng Cố, tối nay chúng thực sự bỏ hai đứa con, lén hẹn hò ?"
"Vợ , chúng bao lâu hẹn hò?"
Bàn tay Cố Thiệu Uyên giữ c.h.ặ.t lấy eo thon của cô, kéo cô về phía lòng , trong giọng còn mang theo chút tủi .
Những năm hai bận rộn đến mức gần như chẳng mấy khi hẹn hò, bây giờ con cái lớn hơn chút, sự nghiệp cũng định, cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi .
Cố Thiệu Uyên : " , tối qua Dương Trung Thành với , Kiều Chấn Hoa qua đời ở hải đảo ."
Ông què chân chẳng việc gì, bệnh tật quấn cứ thế mà .
Kiều Ngọc cảm xúc gì, Kiều Chấn Hoa cũng chẳng bố ruột cô, đều là ông tự tự chịu.
Lưu Thục Hồng và Kiều Hương lúc đó bỏ Kiều Chấn Hoa rời khỏi hải đảo, vốn tưởng thể bám ông chủ giàu , ngờ ông chủ đó thấy bộ dạng tiều tụy của Lưu Thục Hồng, nhận cũng thèm nhận bà .
Hai con chỉ thể tạp vụ trong quán ăn miễn cưỡng sống qua ngày.
Có Kiều Ngọc Hỗ Thị công tác còn đụng Kiều Hương, Kiều Hương ăn mặc rách rưới, còn địu hai đứa trẻ.
Cho dù là kẻ thù, thấy bộ dạng của cô cũng thấy hả lòng hả .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Kiều Ngọc vùi mặt lòng Cố Thiệu Uyên, lúc cô cảm thấy thật hạnh phúc.
Không ngờ xuyên sách thể gặp tình yêu đích thực của đời , còn sinh hai bảo bảo đáng yêu như .
Cô nghĩ, cô lẽ thể cứ hạnh phúc như mãi, cho đến khi già và c.h.ế.t .