Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 29: Bọn Họ Là Vợ Chồng Hợp Pháp
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:04:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiểu Ngọc, con là con dâu nhà , nên đổi cách xưng hô ?"
Trương Tú Liên bóng gió nhắc nhở, bà đợi nhiều năm như , chỉ mong con dâu thể gọi bà một tiếng .
Kiều Ngọc đầu con dâu, ngoài bố qua đời ở thế giới cũ của cô, cô từng gọi ai khác là bố .
Cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn gọi.
"Bố, ."
Cố Kiến Hoa và Trương Tú Liên khép miệng, xem con dâu ngoan ngoãn bao.
Trương Tú Liên kéo Kiều Ngọc xuống, "Cơm trong nồi đó, bưng cho con ngay đây."
Cố Linh thật sự phục , bố cô bây giờ coi Kiều Ngọc như con gái ruột, còn hơn cả với .
Cố Kiến Hoa còn : "Nếu chị dâu con con đền năm con cá, chiều nay con cứ ngoan ngoãn biển bắt cá , lát nữa mang qua cho chị dâu con."
Cố Linh: "..."
Một cô bắt nhiều như ? Không , cô gọi Lưu Thúy Thúy cùng.
Kiều Ngọc ăn cơm xong, vốn nghĩ là con dâu, nên bếp rửa bát.
Kết quả Trương Tú Liên cho cô động , "Con cứ để đó, để !"
Bọn họ đều Kiều Ngọc là tiểu thư Hỗ thị, chắc chắn từng rửa bát, những cái bát đều mới mua lâu, lỡ vỡ thì xót c.h.ế.t mất.
Cái danh tiểu thư tư bản , ngược giúp Kiều Ngọc lười biếng ít.
Cô dáng vẻ tiện của bố chồng Cố Kiến Hoa, đột nhiên nghĩ đến linh tuyền trong gian, trong nguyên tác đều nước linh tuyền thể chữa bệnh.
Mẹ Cố và Cố Linh đều ở trong bếp, Cố Kiến Hoa về phòng nghỉ ngơi.
Kiều Ngọc gian, múc một ít nước linh tuyền , lén bỏ bình giữ nhiệt mà họ thường dùng để uống nước.
Hy vọng chú Cố và bác Cố uống xong, sức khỏe sẽ hơn.
Kiều Ngọc xong việc, gọi trong bếp một tiếng: "Mẹ! Con về đây."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Trương Tú Liên đáp : "Ừ ! Tối nay nếu Thiệu Uyên rảnh, nhớ qua nhà ăn cơm."
Kiều Ngọc trong lòng ấm áp, chồng của cô thật ...
Cố Thiệu Uyên đang dẫn đội tuần tra biển.
Anh biểu cảm mà quan sát môi trường xung quanh, nhưng tâm trí nghĩ nơi khác.
Không vợ ăn cơm ?
Lý Quân tới, bên cạnh , hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
Cố Thiệu Uyên liếc một cái, "Không gì."
Lý Quân tâm tư của , chủ động nhắc đến Kiều Ngọc.
"Vợ lợi hại thật đấy, cho dù là bơi giỏi đảo, khi xuống biển cũng chuẩn một phen, mà cô nghĩ ngợi gì nhảy xuống cứu con gái , nợ hai một ân tình."
Cố Thiệu Uyên ánh mắt khẽ động, chuyện Kiều Ngọc bơi quả thực ngoài dự liệu của .
Tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, mà bơi giỏi như thế.
Trước đây từng con gái út nhà họ Kiều đanh đá tùy hứng, tiêu tiền như nước, giống với Kiều Ngọc mà .
Cứ như đổi thành khác .
Cố Thiệu Uyên nhịn nghĩ, cô còn bất ngờ nào mà ?
Lý Quân thấy gì, còn trêu chọc: "Lão Cố , hai mươi sáu , cũng đến lúc con đấy."
"Bây giờ Niuniu nhà bốn tuổi, hiểu chuyện , còn định để vợ sinh cho một thằng cu."
Con cái đông, nhà cửa mới náo nhiệt.
Cố Thiệu Uyên môi mỏng mím thành một đường thẳng, mày nhíu .
Còn con? Bây giờ còn ngủ chung với Kiều Ngọc.
"Không vội, chuyện cứ thuận theo tự nhiên."
Lý Quân sốt ruột , " chỉ lớn hơn ba tuổi, Niuniu nhà mua nước tương , lớn chút nữa nó thể học ."
Cố Thiệu Uyên đáp lời.
Anh cảm thấy Kiều Ngọc chút phản kháng với việc tiếp xúc cơ thể của , mỗi ôm cô, cô đều đẩy .
Anh mới tự đến căn phòng nhỏ ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-29-bon-ho-la-vo-chong-hop-phap.html.]
Bọn họ là vợ chồng hợp pháp mà!
Xem nghĩ cách gì đó, để Kiều Ngọc phản kháng như .
Đêm khuya.
Cố Thiệu Uyên về đến gia thuộc lâu, sân thấy trong nhà chính vẫn còn ánh đèn vàng mờ ảo.
Cô để đèn cho .
Hành động , khiến Cố Thiệu Uyên mệt mỏi cả ngày bỗng dưng vui vẻ hẳn lên.
Anh rón rén bước nhà, vốn tưởng Kiều Ngọc ngủ , ngờ cô đang cuộn ghế , tay còn cầm một quyển sách.
Kiều Ngọc đang sách say sưa, mắt đột nhiên xuất hiện một bóng đen, che mất ánh sáng của đèn dầu.
Cô nhíu mày ngẩng đầu, liền đối diện với khuôn mặt trai của Cố Thiệu Uyên.
Kiều Ngọc mắt sáng lên mấy phần, "Anh về ."
Cố Thiệu Uyên gật đầu, nhỏ giọng hỏi: "Muộn thế , còn ngủ?"
Kiều Ngọc đồng hồ, mới hơn mười giờ.
Nếu là , cuộc sống về đêm của cô mới bắt đầu, cô thích nhất là buổi tối cuộn trong chăn tiểu thuyết, đến quên trời quên đất.
Kiều Ngọc ngước mắt Cố Thiệu Uyên, lời trêu ghẹo buột miệng thốt .
"Đợi về ngủ."
Gương mặt lạnh lùng của Cố Thiệu Uyên lập tức nhuốm vài phần tự nhiên, sức đề kháng với Kiều Ngọc.
Kiều Ngọc thấy vành tai hình như đỏ lên, như phát hiện một vùng đất mới.
Cô phát hiện quy luật, kiểm chứng quy luật, xác nhận quy luật.
Chỉ cần cô vài lời trêu ghẹo, Cố Thiệu Uyên sẽ đỏ mặt.
Kiều Ngọc trêu nữa, gập sách , dậy : "Hôm nay về muộn thế?"
"Đi biển, về sẽ muộn hơn. Sau em cần đợi , buồn ngủ thì cứ ngủ ."
Cố Thiệu Uyên cách một thời gian biển tuần tra, lúc về còn muộn hơn, Kiều Ngọc đợi muộn như .
Kiều Ngọc gật đầu, tò mò: "Vậy các gặp hải tặc ?"
"Có."
Cố Thiệu Uyên đóng quân ở hải đảo nhiều năm như , ngoài hải tặc còn những kẻ buôn lậu, bọn họ đều tóm hết.
Kiều Ngọc cảm thấy mới lạ, tiếc là cô thể cùng.
Cô ngáp một cái: "Vậy em về phòng ngủ đây."
Cố Thiệu Uyên gật đầu.
Lúc Kiều Ngọc bước phòng, luôn cảm thấy đang dùng một ánh mắt khao khát chằm chằm bóng lưng .
Lẽ nào là cô mời ngủ?
Tuy hai kết hôn, nhưng cô vẫn quen ngủ chung với đàn ông.
Kiều Ngọc lờ ánh mắt của , động tác về phòng đóng cửa vô cùng dứt khoát.
Cố Thiệu Uyên: "..."
Vợ thật sự ghét bỏ .
nghĩ đến Kiều Ngọc đợi muộn như , trong lòng lập tức dễ chịu hơn một chút.
Kiều Ngọc gian, đàn lợn con, bò con trong nông trại, mới qua hai ngày, chúng lớn béo ú.
Ước chừng vài ngày nữa là thể g.i.ế.c thịt.
Đến lúc đó cô còn dùng điểm tích lũy để mở khóa kỹ năng nấu ăn một chạm, cần động tay là thể ăn món ngon .
Cuộc sống quả thực thể thoải mái hơn.
lúc cô định xuống ngủ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Mở cửa , Kiều Ngọc liền thấy Cố Thiệu Uyên tay cầm t.h.u.ố.c, ánh mắt sâu thẳm rơi xuống chân cô.
"Bôi t.h.u.ố.c xong ngủ."
Kiều Ngọc cúi đầu gót chân của , vẫn còn đỏ và sưng, nhưng vấn đề gì lớn, cần bôi t.h.u.ố.c.
Cô định cần, chân bỗng nhẹ bẫng, Cố Thiệu Uyên bế ngang cô lên.