Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 57: Anh, Em Cảm Động Khóc Mất
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:13:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch Vân Thạc vội vàng động đũa, thịt cá quả nhiên ngon, khiến khen ngớt lời.
"Nghĩa ca, nghĩ đến việc mời ăn món ?"
Phó Hoài Nghĩa thuận miệng : "Tuần ăn cưới nhà họ Trần, bàn một món như thế , thấy tệ."
"Ồ." Dịch Vân Thạc bừng tỉnh, đồng thời cảm động thôi.
Vội vàng rót cho một ly rượu nữa.
"Nghĩa ca, với quá, tự ăn ngon mà còn nhớ mời ăn một . Nào, chúng cạn ly, đời nhận đúng là đáng giá."
Lại một cạn sạch.
Mà Dịch Vân Thạc mỗi chỉ nhấp một ngụm nhỏ, đó vui vẻ ăn thức ăn.
Mấy trai trẻ trong quân đội, nếu để họ ăn thả cửa, thì đúng là ăn khỏe.
Không từ lúc nào, Dịch Vân Thạc cảm thấy một bàn thức ăn đều ăn hết, còn Phó Hoài Nghĩa dường như chỉ uống rượu, chẳng ăn mấy miếng.
Cậu dần dần nhận điều .
"Nghĩa ca, chuyện gì chứ?"
Mặt Phó Hoài Nghĩa đỏ bừng, cầm ly rượu tiếp tục uống.
Dịch Vân Thạc: "..."
"Nghĩa ca, đừng uống nữa, rốt cuộc chuyện gì, với ."
Anh thể để Dịch Vân Thạc vì Lâm Ngọc Dao mà phiền lòng.
Nghĩ tới nghĩ lui, tìm một cái cớ mượn rượu giải sầu.
"Tuần ăn cưới nhà họ Trần, họ nhắc đến chuyện hôn sự của ."
"À? Rồi nữa?"
"Minh Mai cũng ở đó."
Dịch Vân Thạc hít một thật sâu, "Vậy nên họ cũng giúp vun cho và Minh Mai?"
Phó Hoài Nghĩa gật đầu.
Dịch Vân Thạc chút hiểu, "Chuyện cũng đến mức uống rượu giải sầu chứ? Bây giờ là hôn nhân tự do, cái kiểu của thế hệ nữa . Ông nội là đồng chí lão thành, đối với hôn sự của nhiều nhất cũng chỉ chút ý kiến, nhưng ông chắc chắn dám ép kết hôn với ai. Cậu thì từ chối là , ai thể ép chứ?"
Phó Hoài Nghĩa khổ một tiếng, uống một ly.
Dịch Vân Thạc tin rằng vì chuyện gia đình sắp đặt hôn sự mà trong lòng buồn bực, nghi ngờ đến Lâm Ngọc Dao.
là Lục Giang Đình trúng, chính là giả vờ, diễn.
Để diễn cho thật, còn tự thêm kịch bản cho và khác.
"Phục vụ, thêm một chai nữa."
Loại rượu khá mạnh, Dịch Vân Thạc thấy uống ít, liền ngăn : "Nghĩa ca, đừng uống nữa."
Phó Hoài Nghĩa gạt tay , tiếp tục uống.
Tương tư đúng là đáng sợ, đặc biệt là cảm giác bất lực tìm thấy lối thoát, là thứ giày vò lòng nhất.
Thế mà chỉ thể nén trong lòng, thể , thể với ai...
"Nghĩa ca, thật sự thể uống nữa, say ."
"Ợ, say, còn uống , uống..."
Cuối cùng, Dịch Vân Thạc dìu khỏi nhà hàng.
Anh thể lái xe , Dịch Vân Thạc dìu đến ghế phó lái xuống, thắt dây an xong, tự sang ghế lái để lái xe.
Cậu cũng lái, nhưng lái bằng Phó Hoài Nghĩa.
Muộn thế , sợ xảy chuyện, nên suốt đường đều lái cẩn thận.
Cuối cùng cũng về đến Trấn Thần Sơn.
Bộ dạng của Phó Hoài Nghĩa, họ dám về đơn vị.
May mà ngày mai nghỉ, họ thể tìm một nhà khách gần đó ở một ngày.
Phó Hoài Nghĩa chỉ một nơi bảo dừng xe.
Dịch Vân Thạc chút ngơ ngác, "Dừng xe ở đây?"
"."
"Gần đây nhà khách nào cả."
"Cứ dừng ở đây."
Dịch Vân Thạc chớp chớp mắt, "Cậu chắc chắn dừng ở đây?"
Phó Hoài Nghĩa mở cửa xe, lảo đảo bước xuống.
Dịch Vân Thạc cũng vội vàng xuống xe.
"A Nghĩa, uống say đến hồ đồ ?"
Cậu dứt lời, thấy Phó Hoài Nghĩa vịn cái cây ban ngày đá mà nôn.
Dịch Vân Thạc: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dut-khoat-tu-hon-ga-cho-quan-thieu-mat-lanh/chuong-57-anh-em-cam-dong-khoc-mat.html.]
Cậu ghét bỏ lấy khăn giấy cho , miệng lẩm bẩm: " bảo uống ít thôi, cứ , còn uống . Nhanh, cầm lấy."
Giấy đưa qua.
Phó Hoài Nghĩa giật lấy, nôn một ngụm.
Dịch Vân Thạc bắt đầu lải nhải.
"Cậu xem , bộ dạng của mà là uống ? Cậu uống cái quái gì."
Phó Hoài Nghĩa để ý đến , tay cầm giấy, loạng choạng về phía .
Dịch Vân Thạc cầm phần giấy còn theo , lải nhải.
Chẳng mấy chốc một đoạn xa.
Đến khi Dịch Vân Thạc phản ứng , Dịch Vân Thạc nghĩ đến điều gì đó, miệng c.h.ử.i một câu c.h.ử.i thề, tiến lên kéo Phó Hoài Nghĩa : "Rốt cuộc ?"
Phó Hoài Nghĩa hất , tiếp tục về phía .
Dịch Vân Thạc sốt ruột dậm chân, "Xe còn khóa, chìa khóa vẫn còn xe. thấy một đám du côn qua, đừng để chúng nó lái mất. Này, đừng nữa, ở đây đợi ."
Cậu kéo Phó Hoài Nghĩa , để dựa một cái cây, nhét hết giấy trong tay cho .
" khóa xe , đừng đấy."
Nói xong Dịch Vân Thạc ba chân bốn cẳng chạy về.
là đoán trúng, đám du côn qua phát hiện xe của họ khóa, ngay cả chìa khóa cũng ở xe, một tên trong đó đang loay hoay trong xe của họ.
Dịch Vân Thạc thầm c.h.ử.i một tiếng c.h.ế.t tiệt, vội vàng chạy tới.
"Này, gì đấy, đây là xe của . Cậu, xuống xe cho ."
Mấy tên du côn đồng loạt về phía .
Mấy , ý định nhường đường.
Một tên trong đó : "Cậu là của , bằng chứng ?"
Dịch Vân Thạc: "Ở đây bằng lái của ."
Vừa tên du côn trong xe tìm thấy bằng lái, so sánh một chút, giơ bằng lái lên : "Sao giống ?"
Dịch Vân Thạc: "..." Cậu vốn dĩ mang bằng lái, đây là bằng lái của Phó Hoài Nghĩa.
"Hừ, lừa ? Chiếc xe căn bản của ."
"Phải , xe của , xe là của bạn . Người bằng lái tên là Phó Hoài Nghĩa ?"
Tên du côn: "..."
"Đại ca, hình như đúng là tên ."
"Bây giờ tin ? Đây là xe của bạn , mấy các xuống xe cho ."
Mấy cậy đông, thấy chỉ một , định bỏ lỡ cơ hội lái xe .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thời buổi xe ít, thể sờ một chút, lái một chút, đủ để họ khoe khoang lâu.
"Anh em, gặp là duyên, cho bọn chơi một chút ."
"Không , xe để chơi, mau xuống ."
Đám du côn thấy chịu nhượng bộ, cũng nổi giận.
"Hừ, Phó Hoài Nghĩa nào cả, dù xe của , tư cách bảo chúng xuống."
Dịch Vân Thạc: "..."
"Anh em, lên , để lái xe đưa các hóng gió."
"Được thôi, em, lên nào."
Dịch Vân Thạc sắc mặt đại biến, "Này, thật sự lái."
Cậu xông lên kéo .
Đối phương thấy đuổi , hôm nay chiếc xe lái .
Tên cầm đầu hiệu cho đám đàn em, cùng xông Dịch Vân Thạc.
Dịch Vân Thạc chỉ cảm thấy xui xẻo, cũng chọc tức.
"Này, mấy thằng nhóc con, ngon ngọt các , bắt nạt đến tận đầu ông đây ."
Dịch Vân Thạc xắn tay áo lên chiến đấu.
Cậu một , đối phương năm , cả hai bên đều thương.
Cuối cùng, vẫn là công an tuần tra phát hiện họ, đưa tất cả đến cục công an.
Bên , Phó Hoài Nghĩa say khướt loạng choạng leo lên tầng bốn.
Nhà của ở tầng bốn, nhưng dừng , tiếp tục leo lên.
Tòa nhà cao nhất chỉ năm tầng, lên nữa còn cầu thang, Phó Hoài Nghĩa mới dừng .
Anh lấy chìa khóa cắm ổ khóa, nhưng vặn .
"Ủa, mở nhỉ?" Phó Hoài Nghĩa nhỏ giọng lẩm bẩm.